Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Tác giả: Dạ Sơ

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342115

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2115 lượt.

n bàn.
Một động tác nhỏ lại dọa Từ đại nương kia sợ hãi quỳ sụp xuống: "Đại tiểu thư, ta biết sai rồi, không phải là ta không muốn báo lại, mà Bà Hai nói phải tiết kiệm một chút, bên phía Hoàng cung đã có sắp xếp rồi, chất lượng có kém một chút cũng không sao. Nhưng ta thấy sợi tơ kia thật sự không thể dùng được, nên mấy ngày trước mới cấp tốc đặt mua lại sợi tơ bên xưởng tơ Kim Ti, không ngờ bọn họ lại thiếu mất vài màu, nên hôm nay hàng mới được chuyển đến. Hàng vừa đến, ta đã lập tức sai người làm lại rồi, mong Đại tiểu thư nương tay!"
Lông mày Lăng Nhược Tâm nhíu chặt lại, gõ bàn vài cái rồi nói: "Bà Hai, lại là bà Hai, ta nhắc bà lần cuối, nếu sau này còn giấu ta chuyện gì, thì bà cứ về thẳng nhà mà ôm cháu đi!"
Từ đại nương gật đầu lia lịa nói \'vâng\', Lăng Nhược Tâm nhìn bà rồi nói tiếp: "Ảnh hưởng của dì đúng là vượt qua dự đoán của ta, việc này cũng không thể hoàn toàn trách bà được, nhưng bà biết rõ mọi chuyện mà lại không báo lên, cũng là bà sai. Nếu thật sự làm chậm trễ hàng tiến cống lên Hoàng gia, thì bà cũng không thể gánh nổi. Như vậy đi, tạm thời trừ lương tháng này của bà, nếu trước cuối tháng có thể làm xong, thì bà hãy tới gặp ta lĩnh tiền lương. Từ đại nương, bà làm ở Huyến Thải sơn trang cũng vài chục năm rồi, không dễ dàng gì, lần sau đừng hồ đồ như thế nữa, đứng lên đi!"
Thanh Hạm nhìn Từ đại nương đứng dậy, vẻ mặt vô cùng biết ơn, khiến nàng không khỏi có chút cảm thán, Lăng Nhược Tâm này đúng là hồ ly. Lúc xử lý người khác cũng vừa như ban ân, vừa nghiêm phạt, hợp tình hợp lý khiến người ta phải khâm phục khẩu phục.






Gian tế phường thêu
Lăng Nhược Tâm yêu cầu Từ đại nương mang sổ sách tháng này tới, lật qua lật lại xem lấy lệ vài trang rồi nói: "Sau này, cứ nửa tháng bà cho người đưa sổ sách tới sơn trang một lần." Dứt lời, hắn cũng không nói xem tình hình kiểm tra thế nào, chỉ đứng dậy đi ra phòng ngoài, thấy những cô gái ở đó đúng là đều đã nhận phần thêu của mình, liền nhìn xung quanh. Thanh Hạm thấy hắn khẽ cau mày, đi đến trước mặt một cô gái nói: "Cô là người mới tới à?"
Cô gái kia hơi căng thẳng, dáng vẻ ngoan ngoãn nói: "Vâng ạ."
Lăng Nhược Tâm cầm tay cô gái kia nhìn nhìn, Thanh Hạm thấy cô gái đó mi thanh mục tú, làn da trắng mịn, lông mày nàng liền nhíu lại như dính chặt vào nhau, trong lòng thầm khinh thường, tên Lăng Nhược Tâm này đúng là tên quỷ háo sắc, tới kiểm tra còn không quên đùa giỡn người ta. Với cái chiêu bài giả gái của hắn, không biết đã ăn bao nhiêu đậu hũ của người khác rồi, may mà nàng sớm phát hiện ra giới tính thật của hắn, nếu không thì đúng là thiệt thòi lớn. Nàng cẩn thận suy nghĩ, lại cảm thấy có gì đó không đúng, dường như nàng cũng bị hắn sàm sỡ không ít lần, trong lòng Thanh Hạm lại dâng lên sự căm tức.
Lăng Nhược Tâm hỏi: "Từ đại nương, cô gái này là người bà tuyển vào sao?"
Lăng Nhược Tâm cười cực kỳ dịu dàng nói: "Vốn dĩ ta cứ nghĩ cô chỉ là người bị Tô gia sai khiến, nên cũng không muốn làm khó cho cô, không ngờ cô lại được một tấc muốn tiến thêm một thước, muốn lấy trộm tơ vàng bí truyền của Lăng gia ta. Trong thiên hạ này, ngoài người Tô gia ra, không có ai hiểu được tác dụng của tơ vàng. Chuyện này quá nghiêm trọng, có lẽ phải mời Tô nhị tiểu thư tới nha môn một chuyến vậy!"
Cô gái kia ngạc nhiên nói: "Sao cô biết ta là Tô nhị tiểu thư?"
Lăng Nhược Tâm cười bí hiểm nói: "Tô nhị tiểu thư đừng hỏi vì sao ta biết, giờ thì phải bắt tiểu thư chịu ấm ức rồi!" Dứt lời, hắn liếc ánh mắt sắc bén về phía Thanh Hạm, ý bảo nàng bắt cô gái kia lại.
Thanh Hạm đứng bên cạnh chỉ nghe thôi cũng thấy ù ù cạc cạc, nàng không rõ mối quan hệ giữa Lăng gia và Tô gia, nhưng vì nàng vẫn có thành kiến với Lăng Nhược Tâm, lại thấy hắn sàm sỡ cô gái kia, tuy biết thân phận cô ấy cũng hơi kỳ lạ, nhưng nàng đã bị Lăng Nhược Tâm trêu đùa vài lần, nhiều lần bị hắn sàm sỡ, làm sao ngoan ngoãn nghe lời hắn được? Đôi mắt tròn khẽ đảo quanh, làm ra vẻ không nhìn thấy ánh mắt sai khiến của hắn.
Tô nhị tiểu thư vừa nghe thấy Lăng Nhược Tâm nói vậy, bộ dạng ngoan ngoãn lúc đầu liền biến mất, xoay ngược người muốn tông cửa xông ra. Trong lòng Lăng Nhược Tâm tức muốn bốc lửa, Đoàn Thanh Hạm này muốn đối đầu với hắn hay sao, vất vả lắm mới có cơ hội bắt được Tô nhị tiểu thư, làm sao hắn có thể bỏ qua như thế? Hắn vội ra tay nhanh như điện, mấy chiếc kim thêu bắn vụt ra từ tay áo hắn, điểm vào mấy đại huyệt trên người Tô nhị tiểu thư. Tô nhị tiểu thư không ngờ hắn còn có tuyệt kỹ này, nhất thời không tránh kịp, chỉ cảm thấy người tê rần rồi không nhúc nhích được nữa.
Thanh Hạm thấy tốc độ xuất chiêu của hắn cũng cực kỳ kinh hãi, tuy nói nam nhân mà dùng kim thêu làm vũ khí thì có hơi cổ quái, nhưng nàng không thể không thừa nhận, hắn ra tay thực sự rất kỳ diệu. Nhớ tới mấy lần nàng giao đấu với hắn đều thất thủ, trước giờ nàng vẫn tưởng là do mình sơ suất khinh địch, nhưng lúc này, nàng buộc phải đánh giá lại thực lực của hắn lần nữa.
Tô nhị tiểu thư thấy hắn