Tác giả: Dạ Sơ
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342241
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2241 lượt.
Nàng không nén được, khẽ thở dài, nước mắt lặng lẽ chảy ra. Mỗi lần nhớ tới hắn, trong lòng nàng rất đau đớn, đau đến mức khiến nàng bật khóc. Có điều, suốt năm năm qua, trừ thời điểm hắn vừa biến mất, nàng đã từng gào lên khóc, từng chảy nước mắt. Nhưng những ngày sau đó, dù nàng đau đến không thở nổi, thì nàng cũng không chảy một giọt nước mắt nào nữa, chỉ mặc cho cõi lòng co rút đau đớn đến tận cùng.
Có đôi khi, Thanh Hạm đã từng nghĩ, có phải tới một thời điểm nhất định, nàng sẽ yêu đến mức không còn biết đau là gì nữa không?
Lại có những lúc, ký ức nồng đậm dâng lên, giống như viên kẹo mạch nha được nung trong lửa nóng, vô cùng ngọt ngào, nhưng nếu chạm tay vào, sẽ bị lửa thiêu đến thương tích đầy mình. Đến khi đưa lên miệng nhấp nháp, thì thời điểm ngọt ngào cũng đã qua, trong miệng vừa đắng vừa ngọt, cay đắng còn nhiều hơn vị ngọt. Muốn nhổ ra, nhưng hai hàm răng lại dính vào nhau. Vị đắng quấn chặt lấy đầu lưỡi!
Một tiếng thở dài khe khẽ vang lên, Thanh Hạm kinh hãi quát: “Ai?” Nàng lao ra nhìn quanh bốn phía, chỉ thấy gió đêm hiu hiu thổi, đâu có hình bóng ai…
Đang lúc nàng nghi hoặc tưởng mình bị ảo giác, chợt nghe thấy một tiếng cười khẽ vang lên bên cạnh: “Bé ngốc, chuồng heo thối kinh lên thế này, mà nàng còn đứng ở đây ngửi lâu như vậy. Còn có thể vừa cười vừa mặt ủ mày chau nữa chứ.”
Nghe giọng nói kia, Thanh Hạm giống như lại bị sét đánh. Nàng quay lại nhìn, một người mặc hắc ý đứng ngay cạnh chuồng heo, nhưng khăn che mặt không biết đã tháo ra từ lúc nào. Trời đã tối đen như mực, ánh đèn leo lét trên hành lang chiếu vào mặt hắn khiến nàng cảm thấy không quá chân thật, nhưng nàng biết rất rõ. Là hắn. Khoé miệng hắn khẽ cười, hắn đang cười, nhìn nàng.
Không biết vì sao, nước mắt của nàng lại vỡ oà ra, chảy dài xuống. Nàng không dám tin, hỏi: “Thật sự là chàng sao?” Khi nước mắt rơi xuống, phủ lên bộ mặt giả mà Thanh Sơn dịch dung cho nàng. Nàng đưa tay lau đi, dung nhan vốn có cũng lờ mờ hiện ra.
Lăng Nhược Tâm nhẹ nhàng kéo tay nàng qua nói: “Ta còn tưởng rằng trải qua nhiều chuyện như vậy, nàng sẽ thông minh lên nhiều, không ngờ vẫn ngốc như trước. Không phải ta thì là ai? Nhưng mà, thật sự là, nhìn bộ dạng này của nàng, ta có cảm giác không dám tin.” Thấy đôi mắt sáng ngời của nàng đỏ hồng lên, rơi lệ, tim hắn cũng mềm đi nhiều, nước mắt thấp thoáng thấm ướt hai mắt hắn.
Nàng dịch dung, cũng thay đổi giọng nói, nhưng hình bóng kia vẫn quen thuộc như vậy. Có thể gặp được nàng ở đây, đúng là ngoài ý muốn. Mấy năm nay, hắn vẫn luôn đau khổ tìm nàng, không ngờ rằng “bỗng nhiên quay đầu, chợt nhìn thấy người xưa”.
Hắn đưa tay lên, khẽ vuốt ve mặt nàng, dùng tay áo nhẹ lau nước mắt cho nàng, dịu dàng nói: “Nàng có biết không, mỗi lần nàng khóc, nhìn đặc biệt khó coi.” Thật ra, hiện giờ nàng đang đeo mặt nạ da người, dung mạo đã hoàn toàn thay đổi, lại mặc nam trang, nên căn bản không hề xinh đẹp chút nào.
Khi còn trong rừng cây, Lăng Nhược Tâm vẫn còn phán đoán thân phận thật sự của nàng. Thanh Sơn và Lạc Thành đều tình nguyện đi theo nàng khiến hắn vô cùng nghi hoặc. Lúc hai người giao thủ, hắn cũng nhìn rõ từng chiêu thức của nàng. Nhưng hắn nghĩ, trời sinh nàng tính cách đơn thuần, mà xưởng binh khí Tiềm Dương này được quản lý vô cùng tốt, lại bán binh khí cho Tần Phong Ảnh, nếu là nàng trước kia, hoàn toàn không thể nào làm được chuyện này.
Tay hắn nhẹ nhàng ve vuốt khuôn mặt nàng, lấy trong ngực ra một chiếc khăn tay, khẽ lau khuôn mặt đã bị nước mắt làm cho mơ hồ của nàng. Dung mạo vốn có của nàng dần lộ ra, khuôn mặt nhỏ nhắn trong trí nhớ của hắn, giờ đầy vẻ tang thương, đôi mắt vốn trong suốt cũng lộ ra sự khôn khéo, lanh lợi, khiến lòng hắn đau xót, năm năm nay, e rằng nàng đã chịu rất nhiều đau khổ!!!
Hắn vốn nghĩ muốn tìm hiểu rõ ràng hết những chuyện này rồi mới đi tìm nàng, nhưng sự rung động và cuồng nhiệt trong lòng khiến hắn không muốn đợi thêm dù chỉ một khắc. Nhìn thấy nàng và Tần Phong Ảnh đi ra khỏi khu rừng, ma xui quỷ khiến thế nào, hắn lại đi theo tới đây. Hắn cũng biết thân phận của hắn rất đặc biệt, nếu bị Tần Phong Ảnh phát hiện, thì tất cả mọi chuyện hắn làm trước đây sẽ thành xôi hỏng bỏng không, cũng dẫn tới rất nhiều phiền phức.
Nhưng khi hắn nhìn thấy một mình nàng đứng rơi lệ bên cạnh chuồng heo, sự băn khoăn trong lòng đều biến mất hết. Cô bé ngốc này, mỗi khi ngốc lên, thì ngốc đến cực điểm. Hắn cũng không quên năm đó, khi mới quen, hắn đã đối xử với nàng thế nào. Nhìn hành động của nàng, hắn hiểu ngay nàng đang nhớ đến hắn. Trong lòng hắn lúc này cũng như có hàng trăm móng vuốt cào cấu, chỉ hận không thể kéo nàng vào lòng, yêu thương nàng một phen. Vì thế, cuối cùng hắn không nhịn được, liền đi tới trước mặt nàng, nỗi tương tư của năm năm trời xa cách, hắn làm sao nén nổi đây?
Thanh Hạm để mặc cho hắn lau, trong ánh sáng lờ mờ, động tác của hắn vô cùng dịu dàng, đôi mắt to của nàng khẽ chớp, vẫn cảm thấy vài phần không thật. Mắt nàng thoáng có vẻ nghịch ngợm, cũng không thèm quan tâm hắn lau thế nào, chỉ cúi đầu, b