Tác giả: Dạ Sơ
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342237
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2237 lượt.
đã biết rõ còn cố tình hỏi: “Ý nàng là, nàng đang nhớ ta sao?”
Thanh Hạm hừ một tiếng nói: “Đúng thế, thật sự rất nhớ, rất nhớ chàng. Muốn gậy ông đập lưng ông, ném chàng vào chuồng heo, cho chàng cũng được được thưởng thức mùi phân heo hôi thối đó, được thử cảm giác ngủ cùng heo một đêm.”
Lăng Nhược Tâm cười nói: “Hiện giờ, ta không muốn ngủ với heo, chỉ muốn ngủ với nàng thôi!” Hắn cúi đầu, cười vô cùng mờ ám.
Thanh Hạm trừng mắt lườm hắn một cái, ra vẻ muốn đánh hắn. Hắn nhẹ nhàng vung tay, kéo nàng vào lòng mình, cũng làm động tác giữ im lặng với nàng. Thanh Hạm không khỏi nghi ngờ, ngước mắt lại thấy một bóng màu xám vượt qua tường, chạy nhanh vào hướng phòng khách. Nàng nhíu mày, đêm nay náo nhiệt thật, ai cũng mò đến đây. Có điều, không sao cả, tìm được hắn rồi, nàng chẳng sợ gì nữa!
Thanh Hạm cố gắng giữ bình tĩnh, thi triển khinh công bám theo. Vừa đi đến cửa phòng khách, đã nghe thấy Tần Phong Ảnh nói: “Cuối cùng ngươi cũng hiện thân rồi.”
Bóng màu xám kia thản nhiên nói: “Đừng nói với ta, là ngươi đang đợi ta.” Giọng nói đó, hoá ra lại là Tống Vấn Chi.
Hai người liếc nhìn nhau, Tống Vấn Chi tìm Tần Phong Ảnh làm gì???
Tần Phong Ảnh cười nói: “Đương nhiên là ta đang đợi ngươi. Tần Phong Dương mất bao nhiêu công sức mới có thể kéo ngươi về dưới trướng của hắn, ngươi lại trăm phương nghìn kế dò la xưởng binh khí Tiềm Dương. Sau khi đến đây lại bận rộn nhiều việc như vậy, thật không đơn giản. Nếu không gặp được ngươi, ta sao có thể yên lòng chứ?!”
Tống Vấn Chi trầm giọng nói: “Nếu ngay cả việc này ta cũng biết, chứng tỏ Tần Phong Dương cũng đã sắp xếp người ở xung quanh đây. Vậy mà ngươi dám một mình tới đây, lá gan cũng to thật. Ngươi đã đoán được ta sẽ đến tìm ngươi, hẳn cũng đoán được mục đích ta tới đây. Chẳng lẽ ngươi không sợ sao?”
Tần Phong Ảnh nói có vẻ thâm sâu khó dò: “Mấy năm nay, Tần Phong Dương trưởng thành lên không ít, có điều, nếu ta dám một mình đến đây, thì ta cũng chẳng sợ gì hắn. Ta đoán được ngươi sẽ tìm ta, thì việc gì ta phải sợ ngươi. Huống chi, ngươi cũng sẽ không ngoan ngoãn mà cúi đầu làm tay sai của hắn!”
Tống Vấn Chi lạnh lùng nói: “Sự khác biệt lớn nhất giữa ngươi và hắn đó là, tâm địa của ngươi độc ác hơn hắn rất nhiều. Dù hắn có hận ngươi tới tận xương tuỷ, nhưng vẫn còn nhớ tình máu mủ ruột thịt. Còn ngươi, lại muốn ép hắn tới đường cùng. Mà ta, chỉ hận không thể thiên đao vạn quả cả hai người các ngươi.”
Tần Phong Ảnh hừ một tiếng nói: “Ngươi hận hắn, muốn thiên đao vạn quả hắn còn có thể hiểu được. Còn ta, hình như đâu có đắc tội ngươi. Nếu ngươi chỉ vì mệnh lệnh của hắn mà đến giết ta, có vẻ không giống tác phong của ngươi lắm.”
Tống Vấn Chi cười lạnh nói: “Lấy lại trái tim của nàng à? Ngươi thật quá khoác lác! Ta chưa từng có được trái tim nàng, thì làm sao nói đến chuyện lấy lại? Hơn nữa, chỉ cần nàng vui vẻ, ta đã không còn cầu mong gì hơn. Nếu ngươi muốn dùng chuyện này để làm điều kiện đàm phán với ta, thì ta khuyên ngươi không cần lãng phí lời lẽ của mình làm gì!”
Tần Phong Ảnh lạnh lùng nói: “Ngươi đừng đứng trước mặt ta mà giả vờ giả vịt. Năm đó, nếu không phải ngươi thực sự yêu nàng, cũng sẽ không bị Huyền Cơ Tử đuổi ra khỏi Thương Tố môn. Hơn nữa, mấy năm gần đây, nếu Tần Phong Dương không dùng độc dược khống chế ngươi, làm sao ngươi cam tâm tình nguyện bán mạng cho Tần Phong Dương?”
Nghe hắn ta nói vậy, Thanh Hạm không khỏi kinh hãi, Đại sư huynh trúng độc ư? Chuyện gì thế này? Y thuật của Đại sư huynh là độc bá thiên hạ, trên đời này khó có loại độc dược nào mà huynh ấy không giải được, vì sao huynh ấy lại bị rơi vào tay Tần Phong Dương? Những vấn đề này liên tiếp đảo quanh đầu nàng.
Tống Vấn Chi lạnh lùng cười nói: “Đúng là ta rất yêu tiểu sư muội của mình. Nhưng trong tim nàng từ trước tới giờ chưa từng có ta. Nên hiện giờ, trong lòng ta cũng chỉ dám coi nàng là muội muội ruột thịt của mình. Đúng là ta trúng độc, có điều, hình như chuyện này cũng chẳng liên quan gì đến ngươi, trừ khi ngươi cũng có giải dược?!” Hắn không thu kiếm về, ngược lại còn tiến dần lên một tấc, nhìn Tần Phong Ảnh rồi nói tiếp: “Không phải ngươi muốn dùng cái này để giao dịch với ta chứ?”
Nghe Tống Vấn Chi nói vậy, Thanh Hạm cũng hơi giật mình. Cuối cùng đại sư huynh của nàng cũng hiểu ra mọi chuyện, khiến nàng thầm thở phào một hơi.
Tần Phong Ảnh lắc đầu nói: “Ta không có giải dược, nhưng ta lại có cách lấy được giải dược.” Nhìn thấy vẻ nghi ngờ trên mặt Tống Vấn Chi, hắn nói tiếp: “Người của hắn là ai ta còn biết, thì đương nhiên ta biết rất rõ mọi chuyện của hắn. Muốn lấy được giải dược cũng chẳng khó khăn gì.”
Tống Vấn Chi cười to nói: “Ta phát hiện ra ngươi đúng là giỏi nói dối đến mức mắt cũng không chớp một cái. Nếu ngươi đã biết quá rõ như vậy, thì việc gì phải lấy chuyện của sư muội ta ra mà áp chế ta, thấy không được, lại nói mình có thể lấy được giải dược. Tần Phong Ảnh à Tần Phong Ảnh, ngươi đừng tự cho mình là đúng đến thái quá như thế!”
Tần