Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Tác giả: Dạ Sơ

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342247

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2247 lượt.

ôi hết nước mắt nước mũi và dịch dung còn dính trên mặt vào vạt áo của hắn.
Lăng Nhược Tâm đang mặc y phục dạ hành, vốn là màu đen, dù nàng bôi như vậy, cũng chỉ giống như dính chút bụi đất mà thôi.
Nhìn thấy hành động nghịch ngợm không khác gì trước kia của nàng, ý cười trên khoé môi Lăng Nhược Tâm càng đậm hơn, trong mắt đầy vẻ cưng chiều, cô bé này, vẫn giống y như trước, đáng yêu đến mức khiến hắn đau lòng. Hắn không khỏi nhớ tới khi ở trong xưởng nhuộm của Huyến Thải sơn trang, nàng không cẩn thận ngã vào một thùng thuốc nhuộm, toàn thân biến thành màu đỏ, rồi sau đó, còn bôi hết lên xiêm y của hắn, khiến bộ xiêm y trắng như tuyết của hắn cũng biến thành màu đỏ tươi.
Lúc ấy, hắn rất muốn nói cho nàng biết, xiêm y hắn đang mặc rất quý, vải cũng rất đặc biệt, trong thiên hạ chỉ có một chiếc, cũng muốn đẩy nàng ra, nhưng khi nhìn thấy vẻ nghịch ngợm trong mắt nàng, còn có cảm giác mềm mại dịu dàng khi nàng ôm lấy hắn, bôi thuốc nhuộm lên người hắn, lại khiến hắn cảm thấy, dù xiêm y đó có là vật báu vô giá đến đâu, có thể đổi được một cái ôm của nàng như vậy, cũng là đáng giá.
Thanh Hạm chùi hết mặt vào áo hắn xong, liền đưa tay quệt nước mắt, ngẩng đầu nhìn hắn nói: “Bộ dạng của ta hiện giờ, còn khó coi nữa không?” Nàng chăm chú ngắm nhìn khuôn mặt của hắn, dung mạo của hắn vẫn có chút kiều mỵ của nữ tử như trước, nhưng bên má phải có một vết sẹo rất dài, từ tóc mai kéo dài đến khoé miệng, hơi xấu xí, nhưng lại khiến hắn có thêm vẻ thô kệch của nam tử hán. Ánh mắt vẫn sâu như nước hồ giống lúc trước, nhưng lại thêm phần kiên nghị, lúc này, còn tràn ngập nhu tình nhìn nàng.
Lăng Nhược Tâm cười nói: “Hiện giờ nàng không có gì khó coi cả, nhưng y phục của ta thì không thể nhìn nổi nữa rồi.” Nhìn thấy dung nhan vẫn như xưa của nàng, tim hắn như mềm đi, sự ấm áp khiến lòng hắn vô cùng vui sướng. Thì ra, đây là cảm giác xa cách lâu ngày gặp lại! Thì ra, khi nỗi tương tư hoá thành sự thật, tất cả lại tuyệt vời đến thế!
Thanh Hạm nhếch môi cười, vòng tay ôm thắt lưng hắn, rúc đầu vào lòng hắn. Nhìn hành động của nàng, Lăng Nhược Tâm không hiểu lắm hỏi: “Nàng làm gì thế?”
Thanh Hạm không trả lời hắn, lại giống như đang tự nói với mình, ngẩng đầu nhìn hắn: “Chàng còn gầy hơn lúc trước!”
Lòng Lăng Nhược Tâm hơi run lên, hỏi: “Ta nhớ lúc trước, rất khó lừa nàng vào lòng, mà cho tới giờ, nàng cũng chưa từng ôm ta như vậy. Nếu không ôm, làm sao biết ta béo hay gầy. Hơn nữa, mấy năm nay ta ăn uống rất tốt, hiện giờ cũng béo hơn trước nữa.” Thật ra, hắn cũng không béo hơn trước, chỉ là vì hắn sợ trong lòng nàng nghĩ ngợi nhiều, sợ nàng lo lắng cho hắn.
Thanh Hạm nhìn hắn nói: “Suốt năm năm nay, ta đã từng nghĩ hàng trăm, hàng vạn lần cảnh gặp lại chàng. Ta từng tự nói với mình, nếu gặp được chàng, nhất định phải ôm chàng. Cũng từng hàng trăm hàng ngàn vạn lần tưởng tượng, ôm chàng sẽ có cảm giác như thế nào. Có điều, đúng như chàng nói, trước kia ta đều chưa từng ôm chàng, chỉ biết chàng rất gầy, nhưng không biết gầy đến mức nào. Ta còn nghĩ, khi ôm chàng, nếu chàng béo một chút, thì tựa vào ngực chàng sẽ có cảm giác rất an toàn.”
Thật ra, trước kia nàng thường bị hắn ôm vào lòng, nhưng đây là lần đầu tiên nàng chủ động ôm hắn. Nàng luôn tự nhận rằng da mặt mình rất mỏng, nhưng bây giờ ôm hắn lại thấy rất tự nhiên, một cảm giác ấm áp, dịu dàng bỗng trào lên từ đáy lòng nàng, thật sự thoải mái khiến nàng muốn cao giọng hát nữa…
Trong lòng Lăng Nhược Tâm bỗng dâng lên cảm giác thương yêu nồng đậm, trầm giọng nói: “Thanh Hạm.” Hắn muốn nói thiên ngôn vạn ngữ, nhưng Thanh Hạm lại nói một câu khiến hắn dở khóc dở cười: “Nhưng mà, ta làm thế nào cũng không ngờ được, lại gặp lại chàng ở bên cạnh chuồng heo hôi thối này. Hình như những gì có liên quan đến chàng, đều có mùi hôi thối thì phải.”
Thật ra, mũi Thanh Hạm ngửi được mùi phong lan quen thuộc từ người hắn, ấm áp, nhàn nhạt khiến nàng vô cùng yên tâm. Mùi hương thật sự xộc vào mũi, không cần phải dùng trí nhớ để tưởng tượng lại, hắn đang ở ngay trước mắt nàng, cảm giác này, thật tốt! Có điều, không hiểu sao, trong lòng nàng lại hơi sợ hãi, hạnh phúc ùa tới quá nhanh, nàng sợ mình không bắt được.
Lăng Nhược Tâm khẽ sờ mũi nói: “Chuyện này cũng không trách ta được. Không biết tại ai, rảnh rỗi lại đi chạy tới bên cạnh chuồng heo, uổng công ta vốn muốn tìm một nơi sơn thuỷ hữu tình để hội ngộ với nàng, cuối cùng không nhịn được phải chạy tới đây gặp nàng.” Lúc này, đối với hắn mà nói, sơn thuỷ hữu tình gì gì đó, đều không thoải mái bằng chuồng heo này. Thối thì cũng hơi thối một chút, nhưng lại vô cùng ấm áp! Hắn cảm thấy, đây là nơi tốt nhất trên đời.
Thanh Hạm từ trong lòng hắn, ló đầu lên nói: “Chàng còn không biết xấu hổ mà nói ra như vậy nữa. Còn nhớ khi chúng ta gặp nhau lần đầu tiên, chàng đối xử với ta thế nào không?” Lăng Nhược Tâm cười toe toét, vui vẻ nói: “Chuyện lúc ấy, cũng càng không thể trách ta được.” Nghe Thanh Hạm nói những lời này, không hiểu sao, hắn cảm thấy rất vui vẻ, nhìn vào đôi mắt to trong trẻo của nàng, hắn