Tác giả: Dạ Sơ
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342230
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2230 lượt.
ợc Tâm khẽ vuốt ve lưng nàng nói: “Thật ra, nếu nói cho đúng, thì đây mới thực sự là đêm động phòng hoa chúc của chúng ta. Thanh Hạm, ta rất hạnh phúc!”
Thanh Hạm khàn giọng nói: “Ta cũng cảm thấy rất hạnh phúc.” Giọng của nàng càng lúc càng nhỏ, cuối cùng, nàng nằm trong lòng hắn, ngủ thiếp đi.
Mấy năm nay, nàng luôn lo lắng cho hắn, sợ hắn xảy ra chuyện không may, lại bị công việc của Vô Hối sơn trang và xưởng binh khí Tiềm Dương quấn lấy, suốt ngày chỉ lăn lộn trong thương trường, bày mưu tính kế, chưa từng được ngủ một đêm ngon giấc. Bây giờ được gặp lại hắn, nằm trong lòng hắn, sự lo lắng vốn luôn bị treo ngược lên của nàng, rốt cuộc cũng có thể hạ xuống. Không cần phải nghĩ ngợi, tính kế nhiều nữa, khiến lòng nàng yên bình hơn, nhanh chóng ngủ thiếp đi.
Lăng Nhược Tâm khẽ gọi: “Thanh Hạm!” thấy nàng không phản ứng gì, trên mặt vẫn đọng lại nụ cười hạnh phúc. Nhìn dung mạo của nàng lúc ngủ, hắn cũng khẽ cười, thì ra, cảm giác có người mình yêu nằm bên cạnh lại tốt đẹp như thế!
Nàng ngủ rất say, chỉ một lát sau đã nghe tiếng thở đều đều của nàng. Hơi thở nhẹ nhàng phả lên mặt hắn, rất nhẹ nhàng, rất ấm áp, khiến mặt hắn lúc này cũng đầy vẻ dịu dàng.
Lăng Nhược Tâm khẽ hôn xuống mặt nàng, trầm giọng nói: “Thanh Hạm, ta thề, ta sẽ không để cho nàng chịu bất cứ thương tổn nào nữa!”
Được ở bên cạnh người mình yêu, dù ngày mai có nguy hiểm đến đâu cũng chẳng có gì đáng sợ!
Nắng sớm phủ đầy căn phòng, chiếu vào khuôn mặt vẫn tràn ngập nụ cười ngọt ngào của Thanh Hạm. Ánh mặt trời rọi qua từng góc tối, những hạt bụi nhẹ nhàng bay bay như đang khiêu vũ dưới ánh nắng.
Thanh Hạm cảm thấy, suốt mấy năm qua, nàng chưa từng ngủ ngon như vậy, trong lòng chưa từng có sự bình yên, sự kiên định, và hạnh phúc như thế. Nàng duỗi người, rồi nhẹ nhàng gọi: “Nhược Tâm, dậy thôi, nắng chiếu đến tận mông rồi!”
Thanh Hạm vươn tay, nhưng chỉ sờ thấy khoảng không. Nàng giật thót mình, ngồi bật dậy. Trên giường hoàn toàn lạnh lẽo, đâu còn thấy bóng dáng của Lăng Nhược Tâm? Nàng ngẩn người, chẳng lẽ đêm qua nàng nằm mơ? Gió xuyên qua cửa sổ thổi vào, đã là đầu thu, gió cũng mang theo cảm giác sẽ lạnh, thổi vào làn da mịn màng của nàng, khiến nàng rùng mình một cái.
Trên người nàng không có một mảnh vải, những hình ảnh tối qua lại hiện rõ trước mắt nàng. Nếu là mơ, thì giấc mơ này quá chân thật! Nàng vẫn nhớ rõ cái ôm ấm áp của hắn, nhớ rõ nụ cười nhàn nhạt, vết sẹo trên mặt và trên ngực hắn, thậm chí vẫn còn thoáng ngửi thấy mùi phong lan trên người hắn. Nàng ôm gối lên, cúi đầu xuống ngửi. Trên gối vẫn còn lưu lại mùi hương của hắn.
Thanh Hạm lại ngây người, hôm qua gặp hắn, nàng đã rất vui mừng, còn chưa kịp nói với hắn chuyện của Vô Ưu, hắn đã chạy mất rồi!
Nhìn dáng vẻ của nàng, Thanh Sơn khẽ bĩu môi, thầm nghĩ: chỉ sợ đến khi cô nhìn thấy hắn, thì cái gì cũng quên hết thôi! Nhưng ngoài miệng, hắn lại nói: “Có lẽ hiện giờ môn chủ đang có việc gấp cần xử lý, nhất thời chưa kịp báo cho cô biết!”
Thanh Sơn nhìn quanh phòng một vòng, phát hiện một tờ giấy trên mặt chiếc tủ đầu giường có viết: “Ta đi trước, lo liệu một số việc gấp. Sau khi xử lý xong, sẽ lập tức quay về đoàn tụ với nàng.”
Thanh Hạm giật tờ giấy kia lại, vò nát trong tay, khẽ mắng: “Lăng Nhược Tâm, món nợ này, chàng nhớ kỹ cho ta! Đến khi gặp lại, ta với chàng sẽ tính toán hết!!!” Để nàng đợi hắn suốt năm năm, vừa gặp đã lại chia xa… trong thiên hạ này, có nam nhân nào quá đáng hơn hắn không?
Có điều, tức thì tức như vậy, nhưng nàng vẫn không kìm được mà lo lắng cho hắn. Lần này hắn vội vàng rời đi như thế, chắc chắn là để sắp xếp đối phó với hai huynh đệ Tần Phong Dương và Tần Phong Ảnh. Đêm qua đã nói sẽ cùng nhau đối mặt với việc này, vậy mà hắn vẫn chuyên quyền độc đoán như thế, thật khiến nàng tức không chịu nổi!
Trong lòng Thanh Sơn cũng vô cùng vui mừng, Lăng Nhược Tâm có ơn cứu mạng hắn, giờ Lăng Nhược Tâm còn sống, đối với Thanh Sơn là chuyện vui nhất trên đời, khiến mặt mày hắn rạng rỡ hẳn lên. Nhìn Thanh Hạm bày ra vẻ mặt thối ở bên cạnh cũng không ảnh hưởng gì đến tâm trạng của hắn, hắn vừa cười hi hi vừa nói: “Môn chủ không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi!” Tuy chưa nhìn thấy Lăng Nhược Tâm, nhưng hắn cũng cảm thấy như vậy là đủ rồi.
Thanh Hạm lườm hắn một cái, hừ lạnh một tiếng rồi lạnh lùng nói: “Huynh đi tìm một người có dáng người giống ta, dịch dung thành bộ dạng của ta hôm qua, sau đó dịch dung giúp ta. Lần này ta muốn đổi một dung mạo nhìn khôn khéo một chút.”
Chỉ mấy câu nói của Thanh Hạm đã giày vò Thanh Sơn đến không ra hình ra dạng nữa. Người thì hắn tìm tới rồi, dịch dung theo dáng vẻ của Thanh Hạm tối qua rồi. Nhưng cái bộ dạng ‘nhìn có vẻ khôn khéo một chút’ mà nàng nói ấy lại khiến hắn làm đi làm lại cũng không làm cho nàng vừa lòng. Cho đến tận lần dịch dung thứ mười, tất cả ngón nghề của hắn đều đã dùng hết, Thanh Hạm mới nói: “Tàm tạm rồi!” Nghe thấy câu này của nàng, hắn khẽ thở phào một hơi. Hắn thật sự rất ng