Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Tác giả: Dạ Sơ

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342231

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2231 lượt.

ên, ta vẫn thường xuyên nghe thấy tin tức về nó. Người ở đây đều nói, tuy công việc kinh doanh của Vô Hối sơn trang rất lớn, nhưng tính cách trang chủ lại cực kỳ không tốt. Hiện giờ, xem ra ta đã được chứng kiến rồi.”
Thanh Hạm lườm hắn một cái, giương nanh múa vuốt nói: “Sao hả? Chàng sợ à?”
Nhìn bộ dạng đó của nàng, Lăng Nhược Tâm bật cười: “Đúng vậy, ta rất sợ, từ năm năm trước ta đã chỉ sợ mỗi nàng rồi! Nhưng mà Thanh Hạm, mấy năm nay nàng sống thế nào? Ta nhớ lúc trước nàng không hề biết chút gì về nhuộm vải, làm sao có thể kinh doanh được Vô Hối sơn trang? Hơn nữa, xưởng binh khí Tiềm Dương này là thế nào?” Hắn thật sự rất tò mò.
Thanh Hạm nghĩ một chút rồi nói: “Thật ra, khi ta xây dựng Vô Hối sơn trang, ta cũng không nghĩ gì nhiều. Ta chỉ nghĩ, nếu là chàng thì chàng sẽ làm thế nào. Chàng còn nhớ rõ bộ sách viết về nhuộm màu mà năm đó chúng ta lấy được trong Hoàng lăng không? Tất cả kỹ thuật nhuộm màu đều có trong đó, quyển sách đó thật lợi hại, có ghi cả phương pháp phối chế màu nhuộm sao cho có bị phơi dưới ánh nắng gay gắt cũng không đổi màu. Còn về thêu thùa, ta thật sự không hề biết gì cả, nên ta mới nhớ xem năm đó chàng quản lý tú nương của Huyến Thải sơn trang như thế nào, rồi lại nhớ tới chàng đã từng nói tay của những cô nương biết thêu thùa thì có đặc điểm thế nào, nên ta làm theo cách chàng nói để chọn tú nướng. Còn ta thì dù không hiểu cũng giả vờ hiểu biết, cả ngày chỉ đi hù người ta, cũng khiến cho một đám cô nương thêu thùa có sinh khí hơn. Về phương pháp dệt vải, là công của Tích Hàn.”
Nghe nàng nói vậy, Lăng Nhược Tâm bật cười: “Thanh Hạm, ta thật sự không ngờ nàng còn có bản lĩnh này!” Phương pháp kinh doanh như nàng, dù là hắn cũng cảm thấy không thể tin nổi. Không biết nên nói rằng nàng to gan nên không sợ hãi gì, hay nên nói nàng can đảm, sáng suốt hơn người nữa. Nhưng dù thế nào, nàng cũng dùng phương pháp của mình xử lý Vô Hối sơn trang rất gọn gàng.
Thanh Hạm cười nói: “Dù sao cũng là không biết, cái kiểu chữa ngựa chết thành ngựa sống này, làm sao ta có thể không sợ hãi, nhưng khi bắt đầu, thì mọi chuyện đều rất thuận lợi. Hơn nữa, có Thanh Sơn và Lạc Thành hỗ trợ, ta làm chuyện gì cũng đỡ lo lắng hơn.” Nàng nói rất thật lòng, nếu không có Thanh Sơn và Lạc Thành, dù nàng có khôn khéo thế nào, thì chỉ có mình nàng cũng không thể làm được quá nhiều việc.
Lăng Nhược Tâm khẽ cười nói: “Vậy xưởng binh khí là thế nào?” Nếu Vô Hối sơn trang có thể nói là do vận may của nàng tốt, thì xưởng binh khí Tiềm Dương không thể chỉ dựa vào vận may được. Hắn biết rất rõ nước Long Miên và nước Phượng Dẫn quản lý việc sản xuất binh khí nghiêm như thế nào.
Thanh Hạm hơi đắc ý nói: “Xưởng binh khí này cũng tốn chút tâm tư của ta. Ta sắp xếp một ván cờ, rồi dụ cho thái tử nước Long Miên bước vào, làm cho hắn thiếu ta một mạng. Hắn nói muốn báo đáp ta, ta liền nói muốn có quyền khai thác khoáng sản và sản xuất binh khí ở Tiềm Dương, cũng đồng ý với hắn hàng năm sẽ cung cấp cho đội quân của nước Long Miên không dưới mười vạn lạng bạc binh khí.” Đương nhiên, khi nàng khiến cho Thái tử nước Long Miên phải thiếu ân tình của nàng, nàng cũng bắt Thanh Sơn dịch dung cho nàng. Cho nên trong mắt người ngoài, Vô Hối sơn trang và xưởng binh khí Tiềm Dương không hề có chút quan hệ nào cả.
Lăng Nhược Tâm cười nói: “Thanh Hạm vốn đơn thuần không lo nghĩ gì của ta, từ bao giờ mà biết dùng tâm kế thế?” Không biết vì sao, nhìn vẻ tang thương trong mắt nàng, tim hắn đau thắt lại. Nếu không phải vì hắn, nàng cũng không cần phải khổ sở như vậy.
Thanh Hạm bình tĩnh nhìn hắn nói: “Thật ra, ta cũng không học được cách dùng tâm kế. Chỉ là, mỗi khi có chuyện gì, ta đều nghĩ, nếu là chàng, chàng sẽ làm như thế nào. Cứ như vậy mà vượt qua mọi chuyện thôi.” Trong lòng nàng, hắn là người vạn năng, mỗi lần nàng suy sụp hay nhụt chí, nàng đều nghĩ đến hắn. Chỉ cần vừa nghĩ đến hắn, nàng lại có dũng khí và sức mạnh đến vô hạn.
Lăng Nhược Tâm khẽ sờ mũi nói: “Ta thật sự lợi hại như nàng nói sao? Mà nghĩ kỹ ra, thì chuyện nàng làm được mấy năm qua, ta cũng chưa chắc đã làm được.” Hắn hôn lên trán nàng nói: “Thanh Hạm, mấy năm nay nàng vất vả quá.”
Thanh Hạm rúc sâu vào lòng hắn nói: “Có thể nhìn thấy chàng, ta không thấy khổ sở gì nữa! Chàng vừa nói là chàng đi theo Tần Phong Ảnh đến đây, đêm qua, nghe chàng và hắn nói chuyện trong rừng, có phải chàng đã phát hiện ra gì không? Chàng có kế hoạch gì?”
Lăng Nhược Tâm nói: “Thật ra, kế hoạch của ta và nàng cũng giống nhau. Có Thanh Sơn ở đây, chắc chắn hắn đã phát hiện ra có người cung cấp binh khí cho Tần Phong Ảnh. Mà ta, chính là người đó.” Vừa biết chủ nhân của xưởng binh khí Tiềm Dương là nàng, hắn đã biết ngay kế hoạch của nàng. Hai người không hẹn mà cùng suy nghĩ giống nhau.
Thanh Hạm hơi kinh hãi, sau khi nghĩ kỹ càng lại khẽ cười nói: “Xem ra, suy nghĩ của chúng ta rất giống nhau.” Cúng đúng, nàng vẫn luôn nghĩ nếu là hắn, hắn sẽ làm thế nào. Xem ra, nàng rất hiểu tính toán của hắn, kế hoạch báo thù của hai người cũng cực kỳ giống nhau.<