XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Tác giả: Dạ Sơ

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342232

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2232 lượt.

br>Lăng Nhược Tâm cười nói: “Đây có lẽ là tâm ý tương thông nên cùng hiểu nhau chăng. Lúc ấy ta đã thấy rất kỳ quái, sao lại có người cung cấp binh khí cho Tần Phong Ảnh, nhất thời cũng không biết là địch hay là bạn. Khi nhận được mật báo nói hắn muốn đích thân đến thăm dò tình hình, nên ta liền theo dõi hắn đến đây.” Mắt hắn hơi đảo về phía nàng, khẽ cười nói: “Cũng may mà ta bám theo hắn, nếu không, không biết bao giờ mới gặp lại được nàng.”
Ánh mắt Thanh Hạm trong suốt, đầy vè vui mừng, kéo tay hắn nói: “Đúng thế! Có lẽ thật sự đúng như lời sư phụ nói, duyên phận gì đó là thứ tuyệt vời đến không thể tả nổi. Khi muốn gặp nhau thì mãi chẳng gặp được, vậy mà lúc vô tình thì lại nhìn thấy nhau.”
Lăng Nhược Tâm khẽ cười, chuyện tình cảm trên thế gian đúng là rất kỳ diệu. Nhớ tới mục đích bây giờ, mắt hắn lạnh đi, nhẹ ôm Thanh Hạm vào lòng nói: “Hai huynh đệ Tần Phong Dương và Tần Phong Ảnh nếu biết ta còn sống trên đời này, chắc chắn sẽ không bỏ qua cho ta. Hơn nữa, những thủ đoạn tàn nhẫn mà bọn họ đối phó với ta năm đó, nỗi đau trên người ta, còn tính kế với nàng, ta cũng nhất định sẽ không để bọn họ được yên. Chỉ là, nếu năm đó ta không kéo nàng vào, thì nàng cũng sẽ không bị thương tổn. Cho nên, Thanh Hạm à, chuyện lần này, nàng hãy để cho ta xử lý đi. Nàng đừng nhúng tay vào nữa.”
Đã từng bị thương tổn, nên cũng biết sự thống khổ khi bị thương tổn là như thế nào. Hắn không muốn nàng sẽ lại bị thương nữa. Nhớ năm đó, nếu hắn tìm thấy nàng chậm hơn một chút thôi, hoặc nếu tâm trí của nàng không kiên định được như thế, thì hậu quả thực sự không thể tưởng tượng nổi.
Thanh Hạm ngồi thẳng người dậy, nhìn vào mắt hắn nói: “Ý chàng là năm năm ta chịu đựng nỗi khổ tương tư vẫn chưa đủ sao?” Trong lòng nàng vô cùng tức giận, hắn coi nàng là người ngoài sao?
Lăng Nhược Tâm thở dài nói: “Thanh Hạm, ý ta không phải như thế! Nhưng mà, chuyện bây giờ còn nguy hiểm hơn năm năm trước rất nhiều, ta lo cho nàng!”
Thanh Hạm lạnh lùng nói: “Ta đã không còn là cô bé ngốc ngốc nghếch nghếch của năm năm trước nữa rồi. Vô Hối sơn trang và xưởng binh khí Tiềm Dương là minh chứng rõ ràng nhất. Nếu chàng chê ta phiền phức, thì chi bằng hôm nay đừng tới gặp ta! Ta cũng coi như chưa từng gặp chàng!” Nàng thực sự tức giận. Nàng là loại người sợ phiền phức sao? Hơn nữa, nếu nợ nần năm đó mà tính rõ ràng ra, thì e rằng nàng mới là người bị hại nhiều nhất.
Nhìn thấy sắc mặt khó coi của nàng, Lăng Nhược Tâm biết nàng thực sự tức giận, liền nhẹ nhàng ôm lấy nàng nói: “Ta hiểu được tâm ý của nàng, nhưng mà…”
Thanh Hạm trừng mắt nhìn hắn nói: “Những gì chàng nói, sao ta không biết! Nguy hiểm đến thế nào, sao ta có thể không rõ chứ? Nhưng nếu ta sợ, ta đã không cần tốn tâm tư tạo ra xưởng binh khí Tiềm Dương như thế? Chuyện năm đó, chàng đã không quên, thì sao ta quên được? Hơn nữa, nếu nói là bị thương tổn, thì ta và chàng đều giống nhau. Chàng không đành lòng để ta bị thương, thì ta cũng nghĩ như thế với chàng. Nếu ta nói rằng, chuyện này rất nguy hiểm, chàng đừng nhúng tay vào, chàng sẽ nghĩ thế nào?”
Lăng Nhược Tâm bị lời nói của nàng làm cho á khẩu không trả lời được. Xa cách năm năm, mồm miệng của cô nhóc này lanh lợi hơn trước rất nhiều.
Thanh Hạm thấy hắn không nói gì, trong lòng cũng mềm đi, nhỏ giọng nói: “Dù ta không muốn bị cuốn vào chuyện này, thì giờ cũng không có cách nào khác. Trong lòng Tần Phong Ảnh, e là đã coi ta như một quân cờ, muốn tìm mọi cách để lợi dụng. Hơn nữa, ta đã đồng ý với hắn, đêm mai sẽ dùng thân phận chủ nhân để tới gặp hắn. Tuy ta sẽ nhờ Thanh Sơn dịch dung cho ta, nhưng ta cũng đã khiến mình bị hãm sâu vào chuyện này rồi. Dù hôm nay ta không gặp chàng, ta cũng vẫn sẽ bước vào nguy hiểm như cũ!”
Lăng Nhược Tâm thở dài nói: “Thanh Hạm, có thể lấy được nàng là phúc khí của ta!” Hắn hơi cúi đầu như đang tự mình quyết định điều gì, một lát sau mới ngẩng đầu lên nói với nàng: “Nếu nàng đã quyết định như vậy, hơn nữa cũng có năng lực tự bảo vệ mình, thì ta cũng không ngăn cản nàng nữa. Hai chúng ta sẽ cùng đối phó với huynh đệ bọn họ!” Đồng vợ đồng chồng, tát biển đông cũng cạn.
Nghe hắn nói những lời này, Thanh Hạm cười tươi, trong mắt thoáng có vẻ nghịch ngợm, nheo mắt nói: “Chàng nghĩ thông suốt là tốt rồi, nhưng mà, giữa ta và chàng, không phải là cưới được ta là phúc khí của chàng, mà là được gả cho ta là phúc khí của chàng. Chàng đừng quên, ta mới là tướng công, chàng là nương tử!”
Nghe nàng nói vậy, Lăng Nhược Tâm trừng mắt lườm nàng một cái, dở khóc dở cười nói: “Nàng nói ta nói xằng nói bậy, nhưng chính nàng mới là người suốt ngày nói xằng nói bậy! Ta là nương tử à? Có chỗ nào giống nương tử chứ? Có lẽ là do ta không tốt, suốt năm năm nay không thực hiện nghĩa vụ của một tướng công, nên nàng đã quên mất ai mới thực sự là nam nhân rồi phải không!” Dứt lời, mắt hắn như loé sáng, làm ra vẻ đói khát như sói sám nhìn thấy thỏ trắng vậy.
Thanh Hạm nghe hắn nói vậy, cũng không thẹn thùng như trước kia, mà đôi mắt to hơi nheo lại, nhẹ nhàng đưa tay ra khêu cằm Lăng Nhượ