Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Tác giả: Dạ Sơ

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342242

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2242 lượt.

c Tâm, ánh mắt mị hoặc nói: “Vậy sao? Nương tử, có phải ‘nàng’ đang oán hận vi phu suốt mấy năm qua không sủng hạnh ‘nàng’ không?”
Lăng Nhược Tâm nhìn bộ dạng này của nàng khác rất nhiều so với năm năm trước, lời nói cũng hoang đường, vô lý, liền vòng tay ôm nàng vào lòng, cúi xuống hôn lên môi nàng, cười nói: “Giờ ta sẽ cho nàng biết, cái gì gọi là nam nhân chân chính!”
Thanh Hạm khẽ cười, một tay vòng qua cổ hắn, tay kia khẽ vẽ vòng tròn trên ngực hắn, cười nói: “Chẳng lẽ đây mà cũng gọi là nam nhân sao?” Dứt lời, môi nàng cũng dán lên môi hắn.
Lăng Nhược Tâm thấy nàng làm vậy, toàn thân liền run lên, yết hầu giật giật, nhỏ giọng mắng: “Thanh Hạm, nàng học được bộ dạng này từ bao giờ thế. Đúng là một tiểu yêu tinh.”
Hắn không thể kiềm chế được, tay cũng không khách khí liền gỡ dần đi những cản trở trên người Thanh Hạm. Nhuyễn ngọc ôn hương trong lòng, lại là người con gái mà mình yêu thương, nàng còn chủ động như vậy, nam nhân sao có thể chịu đựng được. Huống chi bọn họ vốn là vợ chồng, đâu cần phải kiềm chế gì nữa. Chỉ một lát sau, trên người Thanh Hạm chỉ còn lại một cái yếm.
Tay Thanh Hạm cũng không nhàn rỗi, ngón tay nhẹ nhàng quấn lên, xiêm y của hắn cũng bị nàng cởi bỏ gần hết. Chỉ khoảng nửa khắc sau, da thịt hai người chạm vào nhau, làn da nhẹ nhàng ma sát khiến cơ thể của hai người đều run lên.
Thanh Hạm nhấc chân, buông màn ở phía cuối giường xuống, rồi lại nhẹ nhàng vươn tay tháo luôn màn phía đầu giường, hai mắt mơ màng nhìn Lăng Nhược Tâm. Nàng nhẹ tay vuốt ve ngực hắn, cảm giác gồ ghề ở tay khiến mắt nàng mở to hơn một chút, vừa nhìn mới thấy, trên lồng ngực hắn đã bị sẹo phủ kín. So với năm năm trước, da hắn hơi đen hơn, không còn trắng như ngọc nữa.
Tim nàng tê buốt, cúi đầu hỏi: “Đây đều là những vết thương do ngã xuống vách đá sao?”
Lăng Nhược Tâm khẽ cắn vành tai nàng, thì thào nói: “Có một vài vết là của năm đó, một vài vết là bị thương sau này.”
Thanh Hạm kinh hãi, vùng ra khỏi ngực hắn: “Bị thương sau này? Thế là sao?”
Lăng Nhược Tâm đâu cho nàng rời ra dễ dàng như vậy, hắn lại vươn tay kéo nàng vào lòng, khẽ hôn lên cổ nàng, nói: “Tất cả đều là quá khứ rồi, đừng hỏi nữa. Quan trọng là… bây giờ ta đang ở bên nàng.”
Hắn hôn xuống môi nàng, khiến người nàng run lên. Đúng vậy, tất cả đã là quá khứ, hiện giờ nàng cũng không nên truy vấn hay nghĩ ngợi nhiều nữa. Mấy năm nay nhất định hắn đã chịu rất nhiều khổ sở, vất vả rồi. Đúng như hắn nói, bây giờ có hắn ở bên cạnh, tất cả mọi chuyện đều ổn rồi. Những người đã từng khiến họ bị thương tổn, cuối cùng cũng sẽ có ngày phải nhận quả đắng.
Cũng vì trên ngực hắn phủ kín vết thương, khiến nàng vốn còn hơi e lệ, giờ cũng mềm đi, chỉ còn lại nhu tình nồng đậm. Nàng nhẹ nhàng hôn lên ngực hắn, khiến hắn hít một hơi thật sâu, rốt cuộc, hắn không nhịn được, liền nghiêng người, áp nàng xuống dưới mình, cúi đầu nói: “Thanh Hạm, ta rất nhớ nàng! Ta nhớ nàng đến phát điên lên mất!”
Thanh Hạm khẽ cười nói: “Ta cũng thế, rất nhớ chàng!” Tuy nàng tỏ ra rất to gan, mạnh mẽ, nhưng nói xong câu đó, mặt cũng đỏ hồng lên. Nàng đương nhiên biết ‘nhớ’ mà hắn nói có ý gì, tất nhiên, nàng cũng như thế, rất ‘nhớ’ hắn.
(Từ nhớ ở đây mọi người có thể hiểu là ‘muốn’ nữa nhé. Trong tiếng Trung thì từ想 vừa có nghĩa là nhớ vừa có nghĩa là nghĩ, muốn. Nên ở đây, ý của bạn Tâm là rất muốn bạn Hạm, bạn Hạm cũng thế, nhưng mình để là nhớ nghe cho nó xuôi tai)
Màn lụa khẽ lay động, che đi cảnh xuân trong phòng! Đôi nam nữ giấu sau tấm màn lụa, như muốn dốc hết nỗi nhớ nhung của những tháng ngày xa cách, nỗi tương tư khắc sâu đến tận xương tận cốt, hai cơ thể quấn chặt vào nhau, như muốn thể hiện tình yêu vô hạn dành cho đối phương.
Thật lâu, thật lâu sau, Thanh Hạm rúc vào lòng Lăng Nhược Tâm, trên mặt lộ ra nụ cười hạnh phúc.
Lăng Nhược Tâm cúi đầu, thì thầm vào tai nàng: “Hiện giờ, đã phân biệt rõ ràng ta là nam nhân, hay nàng là nam nhân chưa?”
Thanh Hạm cười ha ha, vòng tay qua thắt lưng hắn nói: “Nhưng sự thật là, năm đó ta cưới chàng, chứ không phải chàng cưới ta!”
Lăng Nhược Tâm chán nản nói: “Ta đã nói từ trước rồi, chắc chắn sẽ có một ngày ta sửa lại chuyện này! Chờ sau khi xử lý xong mọi chuyện, ta nhất định sẽ dùng thân phận nam tử để đường đường chính chính cưới nàng về!” Hắn chợt nhớ ra một việc, lại nói: “Hình như từ khi chúng ta quen nhau tới giờ, ta vẫn chưa nhìn thấy nàng mặc y phục nữ nhân.”
Thanh Hạm buồn bực nói: “Mặc y phục nữ rất phiền phức. Nếu chàng thật sự muốn thành thân, nếu không có sính lễ phong phú, ta sẽ không gả đâu. Dù thế nào ta cũng là chủ nhân của Vô Hối sơn trang, là người có tiền có thế!”
Lăng Nhược Tâm cười ha ha nói: “Trước kia ta đã nói nàng rất ham tiền, giờ cũng không khác gì mà! Tiền tài của Vô Hối sơn trang, không biết nàng lừa ở đâu ra thế hả?”
Thanh Hạm cũng cười: “Không cần biết là ta lấy ở đâu ra, dù sao, ta phát tài là được rồi!” Thật ra, tiền vốn ban đầu cũng đều là của Lăng Nhược Tâm, nhưng vào tay nàng, số tiền đó cũng đã nhân lên gấp mấy lần rồi.
Lăng Như