Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Tác giả: Dạ Sơ

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342626

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2626 lượt.

hể tìm được đường sống trong âm mưu của hắn.”
Thanh Hạm lại nói: “Nhưng đến giờ ta vẫn không hiểu chuyện này thì có liên quan gì đến việc hắn yếu thế hơn chứ? Những tin đồn này cũng chỉ chứng to hắn là một vị hoàng đế tốt thôi.”
Lăng Nhược Tâm thở dài: “Việc này chẳng những chứng minh hắn sẽ là một vị hoàng đế tốt, mà còn chứng minh Tần Phong Ảnh rất tàn bạo, rất xấu xa, trong lòng triều thần và dân chúng cũng tự có nhận xét riêng. Cho nên, một phần triều thần vốn đứng về phía Tần Phong Ảnh, vì biểu hiện nhân nghĩa này của Tần Phong Dương mà cũng dần dần nghiêng về bên hắn. Dân chúng cũng vì biểu hiện tài đức, anh minh mà ủng hộ hắn hơn nhiều. Cho nên, khi hắn lập kế hoạch xây dựng ám vệ, có thanh danh như vậy, lại có ngôi vị Hoàng đế che giấu, nên hắn thành lập rất thuận lợi.”
Thanh Hạm nhìn Lăng Nhược Tâm nói: “Ý chàng là ngoài thị vệ trong cung, hắn cũng tự thành lập đội quân khác nữa à?”
Lăng Nhược Tâm gật đầu nói: “Mấy năm nay ta vẫn âm thầm điều tra chuyện của bọn họ, một lần ta vô tình tra ra được hắn có giấu một đội quân, có lẽ là chuyên để đối phó với Tần Phong Ảnh.”
Thanh Hạm cười ha ha nói: “Huynh đệ bọn họ thật thú vị, không cần chúng ta trợ giúp đã đấu nhau sống chết rồi. Xem ra, chuyện chúng ta phải làm, là khiến cho thế lực của họ ngang bằng nhau.”
Lăng Nhược Tâm cũng cười nói: “Nhìn tình hình trước mắt, thì xem ra thế lực của bọn họ đnag ngang bằng nhau. Hai huynh đệ kia không ai chịu nhường ai, hai chúng ta lại có trò vui để nhìn rồi.”
Thanh Hạm như nhớ ra gì đó, hít sâu một hơi nói: “Nhưng mà, bọn họ đấu đến mức này, e rằng cuối cùng sẽ không ai có kết quả tốt. Nếu Tần Phong Dương thắng, thân thể hắn lại đang có bệnh, sợ là không sống được lâu. Còn nếu Tần Phong Ảnh thắng, chỉ sợ cũng phải trả một cái giá rất đắt. Khi ta đi tìm sư phụ ta, người có khuyên ta hãy suy nghĩ kỹ lại xem nên xử lý chuyện của họ thế nào."
Lăng Nhược Tâm đảo mắt hỏi: "Vậy nàng muốn xử lý thế nào?"
Thanh Hạm lắc đầu nói: "Ta vẫn chưa nghĩ thông suốt. Ta chỉ đang nghĩ là, nếu Tần Phong Dương thắng thì thôi, dù sao hắn cũng không sống được bao lâu nữa, coi như ân oán của ta và hắn cũng giải quyết xong, không muốn báo thù hay gì cả. Nhưng nếu Tần Phong Ảnh thắng, nhất định ta sẽ giết hắn, chỉ là, sau khi giết hắn rồi, ta lại không biết phải làm gì bây giờ."
Lăng Nhược Tâm nhẹ nhàng ôm nàng, nói: "Không cần biết trong hai bọn họ ai sẽ thua, ai sẽ thắng, nhưng cuối cùng, chúng ta mới là người thực sự chiến thắng. Chuyện trong triều đình từ xưa đến nay luôn không thể nói rõ được, cũng không phải chuyện chúng ta có thể quản được." Trong lòng hắn cũng đang tự hỏi mình, rốt cuộc hắn muốn làm thế nào?
Giết hết cả hai huynh đệ Tần gia, rồi tự hắn làm Hoàng đế? Ý niệm này vừa xuất hiện đã khiến hắn cảm thấy rất buồn cười, không phải hắn không có dã tâm, cũng không phải hắn không thể xử lý tốt chuyện quốc gia đại sự, mà vì hắn thật sự rất chán ghét mọi thứ trong hoàng thất. Nếu có một ngày hắn thật sự ngồi vào vị trí kia, hắn cũng không muốn con của hắn sau này sẽ giống như hai huynh đệ Tần gia, đấu đến ngươi chết ta sống.
Nhân sinh nhất thế, thảo mộc nhất thu. (Sinh mệnh một đời, cỏ cây một mùa)
Sinh mệnh rất ngắn ngủi, nếu mưu cầu quá nhiều thứ, sẽ chỉ khiến bản thân thêm mệt mỏi mà thôi! Chi bằng làm một người dân thường, sống cuộc sống vui vẻ hạnh phúc qua ngày là đủ rồi!
Nếu không phải thù hận năm năm trước quá sâu sắc, thì hắn cũng không muốn quan tâm đến những việc này làm gì. Có điều, bây giờ hắn đã xen vào quá sâu, muốn không để ý đến nữa thật sự rất khó.
Thanh Hạm dựa vào ngực hắn, không biết vì sao, nàng cũng có thể cảm nhận được suy nghĩ từ sâu trong đáy lòng hắn. Đúng thế, bọn họ cũng chỉ là dân thường, dính vào phiền toái này làm gì. Chỉ riêng chuyện của Vô Hối sơn trang cũng đã hiến nàng đau đầu, nếu không phải có Thanh Sơn và Lạc Thành giúp nàng xử lý, thì e rằng nàng đã phải giải tán Vô Hối sơn trang từ lâu rồi.
Thanh Hạm lại hỏi: "Chàng nghĩ Tần Phong Dương sẽ bắt Đại sư huynh làm chuyện gì mà thần bí như vậy?"
Nghe nàng hỏi, Lăng Nhược Tâm nghĩ nàng đang lo cho sự an nguy của Tống Vấn Chi, liền cười nói: "Hắn ta cũng sẽ không để Đại sư huynh của nàng đi làm mấy chuyện nguy hiểm đâu. Hơn nữa, với thân thủ của đại sư huynh nàng, trên đời này có lẽ cũng sẽ không có ai có thể thực sự khiến hắn gặp nguy hiểm. Cùng lắm là hắn ta chỉ bắt Đại sư huynh nàng đi nói chuyện để lung lạc tinh thần của Tần Phong Ảnh thôi."
Thanh Hạm thở dài nói: "Cũng đúng, ta chỉ lo Đại sư huynh đang trúng độc, không biết sẽ thế nào. Thật ra, ta vẫn cảm thấy rất kỳ quái, y thuật của Đại sư huynh, tuy không nói là độc bá thiên hạ, nhưng lại là truyền nhân đắc ý nhất của sư phụ, tốt hơn gấp ngàn lần thái y trong cung. Hơn nữa, huynh ấy cũng rất giỏi trị nội thương. Tần Phong Dương nhất định cũng biết điều này, nhưng vì sao hắn không dùng việc này để trao đổi giải dược? Như vậy cả hai người bọn họ đều có thể sống tốt mà."
Lăng Nhược Tâm nghĩ một chút rồi nói: "Chuyện này, có lẽ chỉ bọn h