Tác giả: Dạ Sơ
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342144
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2144 lượt.
ày!”
Thị vệ kia đáp: “Vâng!”
Tần Phong Ảnh nhìn qua một lượt nữa rồi đứng dậy rời đi. Ngay khi hắn vừa đi khỏi, tay thị vệ kia quát: “Lôi mấy tên nông dân đó ra làm việc đi!”
Một người hầu ở bên cạnh lên tiếng, rồi đi tới bức tường ở cuối cùng, dùng sức kéo một cái, âm thanh ken két vang lên, ở đó lại xuất hiện một cánh cửa khác. Sau khi cửa được mở ra, một vài tay thị vệ đi vào. Chỉ một lát sau, tiếng bước chân và những âm thanh leng keng vang lên từ trong phòng.
Thanh Hạm giật mình, không ngờ ở đây còn có gian mật thất khác nữa. Nàng mở to mắt nhìn, mặt của mấy người nông dân này rất xanh xao, rõ ràng là không được ăn uống đầy đủ. Hơn nữa, da họ trắng bệch, ánh mắt ngây dại, có vẻ như đã bị giam trong này khá lâu rồi.
Thanh Hạm vẫn còn đang ngẩn người, thì bên tai bỗng có tiếng của Lăng Nhược Tâm: “Bọn họ khuân vác mấy thứ này ra, chúng ta sớm muộn gì cũng bị phát hiện.”
Nghe hắn nói vậy, Thanh Hạm lại giật mình. Đám nông dân này đã bắt đầu di chuyển đồ đạc, cũng có một số người đang đi về phía bọn họ trốn. Nàng khẽ cau mày, nhưng chỉ một lát sau lại nhếch miệng cười, vì nàng đã phát hiện ra, y phục họ đang mặc giống như đám nông dân này.
Thanh Hạm lấy tro bụi trên đất bôi lên mặt, khuôn mặt nàng đầy bụi đất, sau đó, nàng cũng lấy tro bụi bôi lên mặt Lăng Nhược Tâm. Lăng Nhược Tâm hơi cau mày nhìn hành động của nàng. Tuy hắn rất thích sạch sẽ, nhưng cũng không ngăn nàng lại. Sau khi nàng bôi xong, liền bước ra khỏi chỗ đang trốn, đi theo đám nông dân kia bê đồ này nọ. Nhìn bộ dạng của nàng, Lăng Nhược Tâm khẽ cười, hắn hiểu ý nàng rồi.
Hai người giả trang xen lẫn vào đám nông dân, di chuyển đồ đạc. Sau khi Thanh Hạm và Lăng Nhược Tâm bê túi lương thảo lên xe ngựa, liền nhân lúc không có ai phát hiện ra, trốn sang bên cạnh. Thanh Hạm vốn muốn đi tìm Tống Vấn Chi, nghĩ cách cứu hắn ra, nhưng chờ khi bọn ra được bên ngoài, thì không biết Tống Vấn Chi đã bị đám thị vệ kia đưa đi đâu rồi.
Sắc trời đã tối đen, nhất thời không thể điều tra được, Thanh Hạm càng lúc càng lo lắng. Nhìn dáng vẻ của nàng, Lăng Nhược Tâm cũng đoán được tâm trạng của nàng, chỉ thản nhiên nói: “Nàng đừng nôn nóng, chúng ta chỉ cần bám sát chiếc xe ngựa đó, nhất định có thể tìm thấy Tống Vấn Chi.”
Thanh Hạm thở dài nói: “Ta vốn nghĩ rằng Tần Phong Dương chỉ dọa ta vậy thôi. Không ngờ Đại sư huynh lại bị Tần Phong Ảnh bắt thật. Nhưng ta vẫn không hiểu rõ ý của bọn họ.”
Lăng Nhược Tâm nói: “Nàng đừng quá lo lắng, mấy thứ đó tuy là nguyên liệu để làm thuốc nổ, nhưng cũng chưa được chế ra, không cần quá để tâm. Còn ý của bọn họ, ta đoán là lúc Tần Phong Ảnh khởi sự, e rằng sẽ làm chuyện gì đó trong thành Phượng Tiềm. Hành động của hắn tất nhiên sẽ ảnh hưởng đến dân chúng bình thường, nên Đại sư huynh nàng mới trở mặt với hắn.”
Thanh Hạm nhỏ giọng nói: “Ta đã đoán trước rằng Đại sư huynh hợp tác với Tần Phong Ảnh thật không khác nào đùa với cọp mà. Không sai chút nào!”
Lăng Nhược Tâm nói: “Mấy năm gần đây, tuy đại sư huynh nàng đã khác đi rất nhiều, nhưng hắn vẫn là một người có lòng nhân hậu, không nham hiểm như Tần Phong Ảnh. Hơn nữa, từ nhỏ Tần Phong Ảnh đã lớn lên trong cung, bày mưu tính kế, sử dụng quyền lực, không có gì hắn không giỏi. Đại sư huynh nàng bại trên tay hắn là quá bình thường.”
Thanh Hạm gật đầu nói: “Cho tới bây giờ, ta luôn nghĩ đại sư huynh không quá để tâm đến chuyện bị trục xuất khỏi sư môn. Đến hôm nay ta mới biết, thì ra huynh ấy lại nặng lòng như vậy. Chờ chuyện ở đây giải quyết xong, ta sẽ tìm sư phụ xin giúp huynh ấy.”
Lăng Nhược Tâm cười nói: “Nàng cũng nhiều chuyện phải lo quá đấy. Nhưng mà, nàng có từng nghĩ tới chưa? Vì sao sư phụ nàng phải đuổi đại sư huynh nàng ra khỏi sư môn?”
Thanh Hạm đáp: “Không phải vì chuyện của Tô Tích Hàn sao?”
Lăng Nhược Tâm nhìn nàng nói: “Chuyện Tô Tích Hàn cũng chỉ là cái cớ thôi. Mặt khác, ta e rằng sư phụ nàng muốn mượn cơ hội này để Đại sư huynh nàng tích lũy kinh nghiệm.”
Thanh Hạm nhìn Lăng Nhược Tâm, hỏi: “Sao chàng biết ý đồ của sư phụ ta?”
Lăng Nhược Tâm nghiêm mặt nói: “Dù thế nào, ta cũng ở cùng sư phụ nàng mấy năm. Ông ấy yêu thương Đại sư huynh nàng vô cùng, sao có thể chỉ vì chuyện của Tô Tích Hàn mà đuổi hắn ra khỏi sư môn được? Sư phụ nàng chẳng qua chỉ muốn cho đại sư huynh nàng từng trải, tích lũy kinh nghiệm vài năm, sau đó sẽ truyền lại chức chưởng môn cho hắn thôi.”
Nghe Lăng Nhược Tâm nói vậy, Thanh Hạm vừa mừng vừa sợ hỏi: “Sao chàng biết?”
Lăng Nhược Tâm trừng mắt nói: “Ta đoán thế!”
Thanh Hạm cũng trừng mắt lườm lại hắn, hừ lạnh nói: “Chàng suốt ngày chỉ đoán mò thôi!”
Lăng Nhược Tâm khẽ cười: “Ta thích đoán mò đấy. Chỉ là, đã bao giờ nàng thấy ta đoán sai chưa?”
Thanh Hạm cũng thừa nhận, sự thật đúng như hắn nói. Từ lúc nàng quen hắn tới nay, hắn từng phỏng đoán rất nhiều chuyện, nhưng chưa từng thấy sai bao giờ. Nàng lại hỏi: “Chàng ở bên sư phụ lâu như vậy, có phải sư phụ đã nói gì với chàng không?”
Lăng Nhược Tâm cười hì hì nói: “Sư phụ nói, nàng là kiếp nạn của ta, ta cũng là