XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Tác giả: Dạ Sơ

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342145

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2145 lượt.

g lòng nàng hơi tức giận nhưng cũng không thể làm gì.
Tống Vấn Chi lại trầm giọng nói tiếp: “Người giống như ta, cũng đã xác định là chết không có chỗ chôn rồi. Năm đó, khi ta bị sư phụ đuổi ra khỏi Thương Tố môn, ta vốn không nên tiếp tục sống trên cõi đời này nữa. Những năm gần đây, ta lại làm việc cho Tần Phong Dương, cũng sớm không nên sống nữa rồi. Nếu bây giờ ngươi giết ta, ta nghĩ, ta hẳn là nên cảm tạ ngươi. Chờ sau khi ta thành ma, mỗi ngày ta cũng sẽ ở bên cạnh ngươi, để nhìn ngươi. Nhìn ngươi có chết cũng không chết tử tế được!”
Nghe hắn nói vậy, Tần Phong Ảnh lại cười ha ha nói: “Ngươi muốn chết à? Ta sẽ giúp đỡ ngươi hoàn thành nguyện vọng! Còn về phần ta, thì ngươi cứ yên tâm, người có thể giết ta còn chưa được sinh ra trên đời này đâu. Nếu cố tình muốn nói có, thì người đó đã chết năm năm trước rồi.”
Nghe hắn nói vậy, Thanh Hạm không khỏi tức giận, lại thấy hơi buồn cười. Xem ra, Tần Phong Ảnh vẫn có chút e ngại Lăng Nhược Tâm. Nàng quay sang liếc nhìn Lăng Nhược Tâm một cái, nhưng lại thấy hắn đang nhíu mày.
Tống Vấn Chi cười nói: “Đúng thế, hắn đã chết. Nhưng người có nghĩ tới không? Ngươi giết nhiều người như vậy, còn bày mưu tính kế hạ độc giết hắn, e rằng hắn có làm ma cũng sẽ không buông tha cho ngươi!”
Nghe Tống Vấn Chi nói những lời này, Thanh Hạm chợt nghĩ ra một ý, có lẽ, làm thế này… chơi cũng rất vui!!!
Tần Phong Ảnh lạnh lùng nói: “Ta chưa bao giờ tin vào chuyện ma quỷ. Tống Vấn Chi, ngươi có biết vì sao hôm nay ta đưa ngươi đến đây không?”
Tống Vấn Chi không thèm để ý tới hắn, Tần Phong Ảnh sai người đưa tiêu thạch tới, nói: “Chẳng phải Huyền Cơ Tử rất am hiểu ngũ hành, cũng hay nghiên cứu về đan dược hay sao? Ngươi là đại đệ tử của lão, nói vậy, hẳn ngươi cũng nhận ra đây là cái gì chứ?!”
Nhìn thấy đống tiêu thạch kia, Tống Vấn Chi không kìm được liền chửi to: “Ngươi thật quá độc ác!”
Tần Phong Ảnh cười ha hả nói: “Đại trượng phu muốn thành nghiệp lớn đương nhiên không thể quá nhân từ! Nhìn vẻ mặt của ngươi, nói vậy, chắc cũng đã đoán ra được mấy thứ này dùng để làm gì đúng không? Mục đích mà ta đưa ngươi tới đây hôm nay, chắc ngươi cũng hiểu rõ rồi chứ?”
Tống Vấn Chi hừ một tiếng, không để ý tới hắn.
Tần Phong Ảnh nói tiếp: “Hôm nay ta đưa ngươi tới đây, chẳng qua là muốn nói cho ngươi biết. Dù ngươi không giúp ta, ta cũng có thể thực hiện được mục đích của mình.” Ánh mắt hắn quét qua người Tống Vấn Chi một cái rồi nói: “Hơn nữa, ta còn để ngươi đứng để nhìn bọn họ, trơ mắt nhìn bọn họ chết, rồi sau đó cùng chết với họ nữa!”
Sau khi Thanh Hạm và Lăng Nhược Tâm nghe những lời này, cả hai người đều thấy kinh hãi. Bọn họ trong miệng Tần Phong Ảnh là ám chỉ ai? Muốn để Tống Vấn Chi chết cùng họ là thế nào? Một suy nghĩ đồng thời xuất hiện trong đầu hai người, khiến hai người bất giác đưa mắt nhìn nhau, cùng nhìn thấy sự kinh hãi và nghi hoặc trong mắt đối phương.
Tống Vấn Chi hừ lạnh một tiếng nói: “Rồi sẽ có một ngày ngươi bị báo ứng!” Hắn vừa dứt lời, Tần Phong Ảnh liền khoát tay áo, hai gã thị vệ bước tới đưa hắn ra ngoài.
Tống Vấn Chi vừa được đưa đi, một thị vệ vẫn đứng cạnh Tần Phong Ảnh nói: “Điện hạ, Trang Võ vẫn chưa về.”
Tần Phong Ảnh hừ một tiếng: “Hắn ở bên cạnh Niệm Du lâu như vậy mà chuyện này cũng không làm xong. Chết tiệt!”
Thị vệ kia khom người nói: “Điện hạ, Trang Võ vẫn trung thành tận tâm với điện hạ. Xin điện hạ khai ân!”
Tần Phong Ảnh lạnh lùng nói: “Được rồi, ta biết tình cảm của các ngươi rất tốt! Chờ Trang Võ về rồi nói sau! Cũng đều tại con tiện nhân Niệm Du kia, nếu không phải ả hai lòng, thì ta cũng đâu mất nhiều tâm sức như thế!”
Thị vệ kia lại nói: “Điện hạ thánh minh! Nhưng mà, lần này thuộc hạ không hiểu, vì sao điện hạ lại sai Trang Võ bắt con gái Đoàn Thanh Hạm đi?”
Tần Phong Ảnh lạnh nhạt nói: “Đó là vì mấy năm nay, Đoàn Thanh Hạm kinh doanh Vô Hối sơn trang ở nước Long Miên rất có danh tiếng. Nghe nói, nàng ta đã trở thành một trong những người giàu nhất nước Long Miên. Lần này, sau khi chuyện của chúng ta thành công, làm gì cũng sẽ cần đến bạc, vừa lúc, có thể lấy được một chút từ chỗ nàng.”
Nghe Tần Phong Ảnh nói vậy, Thanh Hạm siết chặt nắm tay, tên khốn này lại dám có ý đồ với nàng. Đáng giận! May mà lần này bọn họ cùng đến đây, nếu không chỉ e sẽ bị hắn áp chế rồi.
Lăng Nhược Tâm cũng cảm nhận được sự tức giận của Thanh Hạm, nhẹ nhàng nắm tay nàng, ý bảo nàng đừng nổi giận, món nợ này, hắn sẽ tính toán sòng phẳng với Tần Phong Ảnh!
Thanh Hạm cảm nhận được sự lo lắng của Tần Phong Ảnh, liền quay đầu lại nhìn hắn một cái, ý muốn nói cho hắn biết, nàng sẽ nhịn, nhưng trong lòng chỉ hận không thể đập tan xương cốt Tần Phong Ảnh thành từng mảnh nhỏ. Lúc trước hắn hại nàng khổ sở năm năm, giờ còn dám mưu đồ tính toán với nàng. Muốn bạc à? Đi mà gặp quỷ ấy!
Tần Phong Ảnh xem xét mấy thứ kia một lượt, rất vừa lòng, quay sang nói với thị vệ: “Đêm nay vận chuyển toàn bộ những thứ này tới dưới thành Phượng Tiềm. Khi vận chuyển phải cẩn thận một chút, nhất là diêm sinh và tiêu thạch n