Tác giả: Dạ Sơ
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342335
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2335 lượt.
Mắt Mã công công cười híp lại như đường chỉ nói: “Sức khoẻ của Hoàng hậu nương nương rất tốt, có điều, gần đây trong cung xảy ra một số chuyện phiền phức khiến nương nương lo lắng đến đau lòng.”
Lăng Nhược Tâm nhíu mày nói: “Là tên nô tài nào có mắt không tròng, lại dám chọc cho Hoàng hậu nương nương tức giận?” Hắn cố tình to giọng, ra vẻ hơi tức giận, bất bình.
Mã công công vừa nghe thấy giọng Lăng Nhược Tâm, liền làm ra một động tác đừng có to tiếng rồi nói: “Lăng Đại tiểu thư, nhỏ giọng một chút, cẩn thận để kẻ có ý đồ xấu nghe được, sẽ rước hoạ vào thân đấy!”
Lăng Nhược Tâm ngạc nhiên nói: “Chuyện này có gì mà không được nói?”
Thanh Hạm nhìn dáng vẻ đó của Lăng Nhược Tâm, trong lòng cũng thầm nói: “Chàng cứ tiếp tục giả vờ đi!” Nhìn không nổi nữa, nàng liền quay đầu sang hướng khác, không thèm xem hai người kia diễn qua diễn lại.
Mã công công nói: “Vì người chọc Hoàng hậu tức giận lại là Thái tử! Hiện giờ trong cung vì chuyện này mà không yên ổn được. Lăng Đại tiểu thư cũng là người nhà, ta cũng nói thẳng. Tâm tư của nương nương thế nào, chúng ta đều hiểu rất rõ, chẳng qua, mọi người không nói ra thôi. Mấy năm gần đây, tuy chiến tích của Thái tử cũng không tồi, nhưng xét về quốc tài và nhân phẩm, thì Tam hoàng tử cũng không hề kém Thái tử. Hoàng thượng vẫn luôn cân nhắc giữa hai hoàng tử, xem ai có tài trị quốc hơn, thì lại không may, Thái tử thất trách để cho thích khách lẻn vào khu săn bắn. Hoàng thượng giận dữ, liền muốn phế Thái tử lập Tam hoàng tử lên, nhưng không ngờ Hữu tướng và Binh bộ thượng thư phản đối kịch liệt, tuy vẫn chưa định tội được Thái tử, nhưng cũng khiến Hoàng thượng và nương nương đau đầu vô cùng. Cho nên, lát nữa khi Đại tiểu thư gặp nương nương, ngàn vạn lần đừng nhắc đến chuyện Thái tử, nếu không, chỉ sợ sẽ rước hoạ vào thân!”
Mắt Lăng Nhược Tâm hơi đảo: “May mà có công công dặn trước, nếu không, chỉ sợ Nhược Tâm sẽ phạm sai lầm lớn rồi!” Dứt lời, hắn lại lấy một thỏi bạc đưa cho thái giám.
Nghe thái giám kia nói vậy, Thanh Hạm quay đầu nhìn thoáng qua hai người, lại thấy Lăng Nhược Tâm cũng đang nhìn nàng. Nàng hơi thở dài, nếu không phải tay thái giám này biết Lăng Nhược Tâm cử xử rộng rãi, thì có lẽ cũng không nói nhiều như vậy.
Tay thái giám đi trước dẫn đường, tới một cung điện, hắn tỏ vẻ áy náy nói: “Lăng Đại tiểu thư, vì xảy ra chuyện thích khách lẻn vào, nên hiện giờ người ra vào cung đều phải kiểm tra theo đúng lệ.”
Vừa dứt lời, mặt Lăng Nhược Tâm biến sắc nói: “Mã công công, ta biết quy củ trong cung, nhưng ta tới Hoàng cung không dưới mười lần, chưa bao giờ bị kiểm tra cả. Ta là một nữ nhân, trói gà không chặt, có thể miễn không?”
Mã công công nói: “Chuyện này ta cũng lực bất tòng tâm, quy củ trong cung, cô cũng biết rồi. Ta không có quyền thay đổi. Cũng chỉ kiểm tra cho đúng quy định, xin Lăng Đại tiểu thư phối hợp một chút, sẽ không sao đâu.”
Có lẽ đối với người khác thì cũng không sao. Nhưng đối với Lăng Nhược Tâm giả gái, và Thanh Hạm giả trai mà nói, thì đây lại là chuyện rất lớn. Cái gọi là kiểm tra đó, tức là phải cởi sạch xiêm y ra, kiểm tra xem có mang đồ gì nguy hiểm hay không. Hai người họ mà bị cởi sạch, thì thực sự rất phiền phức!!!
Công chúa Thiên Nhan
Lăng Nhược Tâm và Thanh Hạm liếc nhìn nhau, cả hai đều thấy rõ sự lo lắng trong mắt đối phương. Cởi đồ nghiệm thân, chuyện lớn rồi. Vấn đề là, nếu không nghiệm thân, thì căn bản không được vào Hoàng cung. Mã công công lại đang đứng cạnh nhìn, bây giờ thì nghiệm chắc chắn phải nghiệm, mà không muốn nghiệm cũng phải nghiệm.
Thanh Hạm đi vào gian phòng dành cho nam nhân, hai thái giám đang chờ sẵn ở đó, thấy nàng đi vào, liền nói: “Cởi sạch toàn bộ y phục ra!”
Thanh Hạm cắn chặt răng. Giọng nói chói tai kia khiến nàng chỉ hận không thể đánh hết bọn họ thành người câm. Nhưng đây là Hoàng cung, nàng không thể làm gì được. Bảo nàng đứng trước mặt nam nhân cởi sạch y phục, dù hai gã kia là thái giám, cũng khiến lòng nàng vô cùng hoảng hốt.
Ánh mắt Thanh Hạm khẽ đảo, chợt nhớ tới thứ kia, trên mặt lại hiện ra một nụ cười tươi. Nàng rút một chiếc lọ nhỏ ra, nói với thái giám: “Công công, đây là hương liệu đặc chế của nhà ta, các ngài thử ngửi xem, có phải rất dễ chịu không?”
Lăng Nhược Tâm bước tới nói với Mã công công: “Đã kiểm tra xong rồi, công công yên tâm!”
Đúng lúc này, một tiểu thái giám vội vàng chạy tới nói: “Mã công công, ngài ở đây à, Trương tổng quản tìm ngài lâu rồi!”
Mã công công hơi áy náy nói với Lăng Nhược Tâm: “Lăng Đại tiểu thư, ngại quá, ta còn có một số việc cần giải quyết, ta đi trước đây…”
Lăng Nhược Tâm hiểu ý nói: “Nếu Mã công công bận thì cứ đi lo việc đi, dù sao chúng ta cũng kiểm tra xong rồi, ta đã đến cung nương nương mấy lần, không phiền ngài nữa, tự chúng ta có thể đi được!”
Nghe vậy, Mã công công hơi cúi người rồi đi theo tiểu thái giám kia.
Mã công công vừa đi khuất, Lăng Nhược Tâm liền hỏi Thanh Hạm: “Sao nàng có thứ đó?” Nếu hắn nhớ không lầm, thì trước kia hắn