Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Tác giả: Dạ Sơ

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342337

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2337 lượt.

, sự hờn dỗi của Lăng Nhược Tâm tiêu tan đi hơn một nửa: “Đang ngủ còn nói được à?”
Thanh Hạm đáp: “Đương nhiên nói được rồi, nói trong lúc ngủ gọi là nói mơ, hiện giờ ta đang nói mơ.” Dứt lời, nàng hé một mắt liếc Lăng Nhược Tâm.
Lăng Nhược Tâm quay đầu nhìn nàng đang cười tủm tỉm, sự hờn dỗi tiêu tan hết: “Thật không có cách trị nàng mà!”
Thanh Hạm kéo tay hắn nói: “Chàng hết tức rồi chứ?”
Lăng Nhược Tâm quay đầu đi, không để ý tới nàng, nhưng nụ cười trên khoé môi lại không thể giấu được. Thanh Hạm cười hì hì, kéo tay hắn nói: “Ta biết chàng không phải quỷ hẹp hòi mà!”
Lăng Nhược Tâm quay lại nhìn Thanh Hạm nói: “Trước giờ ta chưa từng là quỷ hẹp hòi, có điều, chuyện tối hôm qua không có phép phát sinh nữa, nếu không, ta sẽ không để yên cho nàng đâu.” Dứt lời, hắn nhéo mũi nàng một cái đầy vẻ cưng chiều.
Thanh Hạm cười hì hì: “Giờ chúng ta đi đâu?” Trước kia, nàng rất hứng thú với Hoàng cung, muốn nhìn xem ở đó trang nghiêm ra sao, đình đài lầu các khác với dân gian thế nào. Nhưng sau khi nói chuyện với Lăng Nhược Tâm hôm qua, biết được nơi Hoàng cung kia chẳng những vô tình, lại còn nhiều nghi kỵ, cốt nhục tương tàn. Nơi như vậy, nàng thật sự chỉ ước có thể giải quyết mọi chuyện nhanh chóng rồi quay về Huyến Thải sơn trang. Nơi đó, ít ra còn cho nàng có cảm giác ấm áp.
Lăng Nhược Tâm nói: “Chúng ta tới cung Phượng Nghi của Hoàng hậu để dâng Lưu Quang Dật Thải trước, sau đó sẽ tới bái kiến Hoàng thượng.
Thanh Hạm hỏi: “Không phải hôm qua chàng nói trước khi dâng Lưu Quang Dật Thải phải đi gặp Hoàng thượng à? Sao giờ lại đến cung Phượng Nghi gặp Hoàng hậu trước?”
Lăng Nhược Tâm cười nói: “Xem ra nàng nhớ rất rõ từng lời ta nói nhỉ. Giá mà chuyện của Tần Phong Dương và Tống Vấn Chi, nàng cũng nhất nhất nghe lời ta thì tốt rồi.” Thấy vẻ mặt Thanh Hạm bất mãn, hắn vội nói tiếp: “Lưu Quang Dật Thải là thứ mà Hoàng hậu đã ao ước từ mười năm trước, cho nên, tốt nhất phải đến đưa cho bà đã. Nhưng Hoàng thượng lại yêu cầu khi ta tiến cung phải tới gặp ngài, nên sau khi chúng ta dâng lễ vật xong, sẽ tới gặp Hoàng thượng.”
Thanh Hạm như nhớ ra gì đó, nhìn chằm chằm Lăng Nhược Tâm nói: “Chàng sắp xếp như vậy, không phải là ý muốn nói với Hoàng hậu rằng, chàng đã tiến cung, Lưu Quang Dật Thải cũng làm xong đúng hạn. Mà cái gọi là quy định của Hoàng đế kia, chẳng qua chỉ là do ông ấy vẫn chưa dứt ý niệm với chàng. Nên chàng đi gặp Hoàng hậu trước, vừa thể hiện sự tôn kính của chàng đối với bà, lại nói cho bà biết, chàng không hề hứng thú với ân sủng của Hoàng đế. Mà Hoàng hậu, khi đã biết suy nghĩ của chàng, chắc chắn sẽ hoàn toàn yên tâm với chàng, có khi còn đi theo chàng tới gặp Hoàng đế, vô tình trở thành ô dù của chàng nữa.”
Lăng Nhược Tâm thu lại ý cười trên mặt, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng: “Nàng đúng là càng ngày càng lợi hại. Tâm tư của ta nàng đều đoán được. Những gì nàng nói cũng chính xác hết, tuy nhiên, ở giữa vẫn còn thiếu một chút. Thật ra, chuyện của Thái tử, chỉ sợ là Tần Phong Dương và Hoàng hậu cùng nhau bày ra. Gặp Hoàng hậu trước, có lẽ cũng mơ hồ biết được đại khái có chuyện gì xảy ra, sau đó gặp Hoàng đế cũng có thể biết được cách ứng đối.
Thanh Hạm thở dài, chỉ gặp một người thôi, mà trong đó còn có nhiều vấn đề như vậy. Nàng không thể không bội phục tâm tư của Lăng Nhược Tâm, cũng hiểu được, hắn có thể phát triển việc buôn bán của Huyến Thải sơn trang và tiền trang tư nhân lớn như bây giờ không phải chỉ dựa vào vận may, mà tất cả đều dựa vào bản lĩnh thực sự.
Trong lúc mải suy nghĩ, xe ngựa đã dừng lại, thì ra, đã tới cửa Hoàng cung. Lăng Nhược Tâm lấy Lưu Quang Dật Thải ra, đưa Thanh Hạm đi vào Hoàng cung. Vừa đến cửa, hai người đã gặp một thái giám tuổi chừng hai mươi mấy. Tay thái giám kia vừa nhìn thấy Lăng Nhược Tâm, liền lộ vẻ vui mừng, cười hì hì nói: “Lăng Đại tiểu thư, đã lâu không gặp. Hôm qua Hoàng hậu nương nương còn nhắc đến cô, hôm nay cô đã tới rồi!” Tay thái giám kia hơi béo, nụ cười lại có vẻ nịnh nọt, nên đôi mắt vốn đã không to, giờ lại nhỏ đến đáng thương.
Nghe giọng nói âm không ra âm, dương không ra dương kia, lại nhìn bộ dạng đó của gã, khiến Thanh Hạm không khỏi cảm thấy ghê tởm. Nếu có thể, nàng thật sự muốn đập cho gã vài cái.
Lăng Nhược Tâm cũng cười nói: “Mã công công, hôm nay ngài trực à, thật khéo quá! Hoàng hậu nương nương nhắc tới ta, ta làm sao dám không đến!” Vừa nói, hắn vừa rút một chiếc vòng phỉ thuý từ trong tay áo ra, nhét vào tay Mã công công, cúi đầu nói: “Đây là chút lòng thành, ngài vui lòng nhận cho!”
Miệng Mã công công kia thì nói: “Ôi, cô cầu kỳ quá!” nhưng tay thì nhét thẳng vòng vào tay áo không chút khách khí.
Nhìn dáng vẻ đó của Mã công công, trong mắt Thanh Hạm không giấu được vẻ khinh thường, miệng cũng nhếch lên cười khẩy. Có vẻ mỗi lần Lăng Nhược Tâm tiến cung đều phải mất không ít đồ cho tay thái giám này.
Lăng Nhược Tâm cười nói: “Mỗi lần đến đây đều phiền công công, chỉ là chút lễ mọn, may mà công công không chê. Không biết gần đây thân thể Hoàng hậu nương nương có được an khang không?”