Đấu Tranh Đến Cùng Cho Tình Yêu
Tác giả: Hoa Diên U Lạc
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1341842
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1842 lượt.
ướt sũng từ lâu, Đường Thải Nhi một thân áo xanh dán chặt vào cơ thể nàng, lộ lên đường cong lồi lõm của nữ nhân. Lăng Dạ Tầm nhìn nàng, không khỏi nhăn lại nói: “Lá gan cũng rất lớn, không sợ chết.”
Lại nghe Đường Thải Nhi vừa vuốt nước mưa trên mặt vừa lẩm bẩm: “Lần trước, vốn tưởng rằng là trận mưa cuối cùng, không nghĩ tới, mùa đông đã đến gần, trời lại còn mưa.”
Lăng Dạ Tầm nhìn phía trước một chút, giây tiếp theo không có báo trước một phát bế ngang Đường Thải Nhi, dọa nàng sợ đến quát to một tiếng: “Ngươi làm gì vậy?”
“Ngươi nói quán trà cách nơi này còn xa không?”
“Hơn ba mươi dặm.”
Lăng Dạ Tầm không nói gì, mũi chân khẽ nhấn, giây kế tiếp, hai người liền ở trong rừng bay vọt ra.
Khinh công của Lăng Dạ Tầm, ngay từ lúc hắn còn khù khờ, Đường Thải Nhi đã lãnh giáo một phần, lúc này hắn đã khôi phục lại, khinh công càng thêm xuất thần nhập hóa. Đường Thải Nhi chỉ cảm thấy gió tạt bên tai, thân thể rét run, nhắm mắt nằm trong ngực hắn, lại bất tri bất giác ngủ thiếp đi.
Không biết qua bao lâu, Đường Thải Nhi từ từ tỉnh lại, phát hiện mình đang nằm thoải mái trên giường êm, trên người cũng đã thay quần áo sạch sẽ, tóc tai cũng không còn cảm giác ẩm ướt.
Nàng ngồi dậy, nhìn nội thất xa lạ xung quanh, không khỏi sửng sốt.
“Đây là đâu?”
Lúc này, ngồi ở cách đó không xa Lăng Dạ Tầm ngẩng đầu nhìn lại, đứng dậy đi đến bên cạnh nàng, giơ tay đặt lên trán Đường Thải Nhi. Đường Thải Nhi theo bản năng lui về phía sau né tránh, nhưng cuối cùng vẫn ngừng lại, để cho hắn chạm vào.
“Chậc, ta lại có thể bị nhiễm phong hàn sao.” Đường Thải Nhi giơ tay lên nhéo nhéo cái mũi của mình, dù sao cũng là độc y, lúc này cũng cảm giác được thân thể mệt mỏi vô lực.
Lăng Dạ Tầm thu tay về, vung vạt áo lên, ngồi vững bên giường: “Đợi lát nữa chủ quán sẽ mang cơm tới đây.”
“Đây là đâu?”
“Phượng Dương.”
Phượng Dương? Đúng là chỗ đặt chân gần nơi hai người xảy ra sự cố. Chẳng qua là, nhưng mà qua chỗ rẽ rồi, sợ là phải đi đường vòng.
“Chúng ta ở chỗ này nghỉ ngơi hai ngày, sau đó lên đường.” Lăng Dạ Tầm nói không chút nào gợn sóng, nhưng rất êm tai dễ nghe.
Đường Thải Nhi sờ sờ gò má mình có chút nóng lên, cười ha ha: “Đa tạ phu quân.”
“Thuốc phong hàn là do ngươi kê, ta đi sắc cho ngươi.”
Đường Thải Nhi nhíu mày, huynh đệ, không phải chứ? Tiền mời đại phu ngươi cũng tiếc sao?
“Hành tung của ta và ngươi đã bại lộ, mời người khác không an toàn.” Lăng Dạ Tầm nhìn ra oán hận của Đường Thải Nhi, hảo tâm giải thích một câu.
“A, cũng phải.” Đường Thải Nhi hiểu rõ gật đầu một cái, xuống giường cầm bút lông, trên giấy Tuyên Thành viết xuống mấy vị thuốc.
Lăng Dạ Tầm cầm đơn thuốc, không nói câu nào liền đi ra ngoài.
Đường Thải Nhi đứng trên mặt đất thắt lại thắt lưng, ánh mắt lại rơi trên quần áo mình, chợt gương mặt đỏ lên, gò má càng thêm nóng bỏng.
“Ai thay quần áo cho ta? Chẳng lẽ. . . . . .”
Giây tiếp theo, Đường Thải Nhi ngồi trên mặt đất, bụm mặt, kêu rên: “A A, mất mặt mất mặt mất mặt quá!”
Ngoài cửa, một cô gái che khóe miệng ẩn chứa nét cười tựa vào tường.
Thần thái ngạo mạn mang theo vài phần yêu mị, ngón tay trắng như tuyết khẽ chỉ vào vách tường, nhỏ giọng tự nói: “Thải nhi muội muội đối đãi ta không tệ, hôm nay lại là tiểu sư muội của ta, không bằng. . . . . . Cho ngươi nếm chút ngọt ngào, báo đáp ngươi một ít, thế nào?”
Sau đó, nụ cười trên môi sâu hơn, đôi mắt đầy băng lãnh.
Hạ độc
Cốc, cốc, cốc cốc. . . . . .
“Phu nhân, dưới lầu có người tìm ngài.”
Cửa truyền đến tiếng tiểu nhị, Đường Thải Nhi mở cửa, kỳ quái nói: “Có người tìm ta?”
Theo lý mà nói, không có ai biết nàng ở đây mới đúng chứ, chẳng lẽ Lăng Dạ Tầm gặp chuyện gì ở bên ngoài? Quên mang bạc sao?
Đường Thải Nhi dừng một chút, quay đầu lại: “Đúng, ha ha, cô nương rốt cuộc tìm ta có chuyện gì?”
“Chủ nhân nhà ta chính là bạn cũ của cô nương, vừa mới ở tiệm thuốc vô tình gặp được Bạch công tử, lại biết Bạch phu nhân cũng ở Phượng Dương này. Chủ nhân nhà ta đã mời Bạch công tử qua, hiện tại đặc biệt phái ta tới đón phu nhân.”
Đường Thải Nhi nheo mắt lại, bật cười: “Bạch công tử? Phu quân ta đã tới đó?”
“Vâng, lúc này đang ở phủ đệ của chủ nhân chờ phu nhân.”
Đường Thải Nhi cười nhạt, che giấu vẻ sắc bén trong mắt, “Chủ nhân của ngươi là người phương nào?”
“Phu nhân gặp sẽ biết.”
Được, ta thật muốn nhìn xem, ngươi rốt cuộc là nhân vật nào. Đường Thải Nhi ho khan hai tiếng, hơi thở xuôi xuôi: “Vậy xin cô nương dẫn đường.”
Lên xe ngựa, không được bao lâu, xe liền ngừng lại. Vén rèm xe đi xuống, phát hiện đã đến khu rừng ở ngoại thành phía tây, một tòa phủ đệ rất khác biệt, đứng ở trong rừng.
Đường Thải Nhi ngẩng đầu nhìn lên, trên tấm biển trước cửa phủ đệ viết bốn chữ Khải* tinh xảo “Vu Tinh Tiểu Trúc”.
(chữ Khải: Một trong những cách viết chữ Hán cơ bản gồm các cách sau : Triện, Khải, Lệ, Hành, Thảo, Giáp Cốt,Chung ̣̣Đỉnh Văn)
Người biết Lăng Dạ Tầm từng mang họ Bạch