watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử Xin Nhẹ Chút

Nương Tử Xin Nhẹ Chút

Tác giả: Hoa Diên U Lạc

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1341843

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1843 lượt.

sẽ không rời xa ngươi. . . . . .”
Lăng Dạ Tầm ngủ không sâu chậm rãi mở hai mắt ra, nghiêng đầu nhìn về phía thân thể đang gấp lại kia, hai tay Đường Thải Nhi siết chặt thành quả đấm, sắc mặt của nàng âm trầm, trên trán thấm đẫm mồ hôi.
Lúc này, nàng cau mày, trên mặt từ từ hiện ra thần sắc sợ hãi, trong miệng mơ hồ không rõ khẽ kêu: “Không được thương tổn hắn. . . . . . Buông tha cho hắn. . . . . .”
Lăng Dạ Tầm khẽ nghiêng người, giơ tay lên muốn lau hôi trên trán cho Đường Thải Nhi. Mà nàng lúc này bừng tỉnh trong cơn ác mộng, theo bản năng hung hăng đánh tay Lăng Dạ Tầm, hai mắt trợn to ngồi dậy, miệng quát: “Dạ nhi cẩn thận!” Ngẫu nhiên, cặp mắt phòng thủ, nhìn bóng tối xung quanh, thở dốc dồn dập, ý thức được chỉ là ác mộng, nàng không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
“Ngươi ổn chứ?”
Bên tai truyền đến giọng nói trầm thấp mà khàn khàn, Đường Thải Nhi hơi cúi đầu nhìn, mơ mơ hồ hồ có thể thấy được Lăng Dạ Tầm đang nằm đưa mắt nhìn mình, hai mắt híp lại, có vẻ lười biếng.
“Là ác mộng.”
Vốn tưởng rằng Lăng Dạ Tầm sẽ không chú ý đến mình, lại không nghĩ rằng, hắn giống như hứng thú, chậm rãi ngồi dậy, cách Đường Thải Nhi vô cùng gần. Hai người có thể nhìn rõ mặt mũi của đối phương, thậm chí tới mức có thể cảm nhận được hô hấp của đối phương.
Khóe miệng Lăng Dạ Tầm cong lên, hỏi: “Là ác mộng như thế nào?”
Đường Thải Nhi vừa muốn mở miệng, lời nói lại ngăn ở khóe miệng, đôi mắt có chút mê man, sau đó cười khổ lắc đầu: “Ta quên rồi.”
Lăng Dạ Tầm ngoài dự đoán giơ tay lên, đem sợi tóc trên trán Đường Thải Nhi bởi vì mồ hôi mà ẩm ướt dính bết vén qua bên tai, giọng nói cũng dần lạnh lẽo: “Đã gả cho ta, trong mộng cũng không nên kêu tên người khác.”
Đường Thải Nhi hơi sững sờ: “Tên ai?”
Lăng Dạ Tầm thu tay về, không nói chuyện với nàng nữa: “Quên rồi, ngủ đi, ngày mai còn phải lên đường.”
“Ngươi thật sự cái gì cũng quên sao?” Đường Thải Nhi hơi cúi đầu, bất giác tự nói.
Lăng Dạ Tầm lại nằm xuống, nhắm mắt, chậm rãi nói: “Cần nhớ dĩ nhiên là sẽ nhớ.”
Đã quên như vậy, có phải không nên nhớ lại?
Đường Thải Nhi nhìn trong bóng tối, khuôn mặt Lăng Dạ Tầm lạnh lùng giống như mùa đông lạnh lẽo, trong lòng ngũ vị hỗn tạp.
Dạ nhi, ngươi không nhớ, hay là không muốn nhớ?
Lần ngủ này, Đường Thải Nhi ngủ rất say, cả đêm không mộng mị nữa. Hôm sau tỉnh lại, nàng chỉ cảm thấy thân thể mỏi nhừ, tay làm hình quả đấm, đấm vào cổ, lưng đeo hành trang, xách theo bảo kiếm, cùng Lăng Dạ Tầm thay ngựa lên đường.
Lộ trình nửa ngày hai người đã đến Phần châu, xuống xe ngựa, đường kế tiếp phải cưỡi ngựa đi. Đường Thải Nhi đổi lại nam trang, lấy đồ nhẹ nhàng tiện lợi, lúc đi ra từ trong bụi cỏ, liếc nhìn Lăng Dạ Tầm một cái rồi nhảy lên ngựa, bĩu môi, ở đây cũng không có ai, đùa bỡn soái ca cái gì. Ý niệm vừa dứt, nàng cũng ‘bá’ một cái cưỡi lên ngựa, thân thể thẳng thẳng, rất phóng khoáng.
Lăng Dạ Tầm ngồi trên lưng ngựa nhìn về phía Đường Thải Nhi, lạnh nhạt nói: “Đi như thế nào?”
“Thuận đường đi về phía trước, gặp chỗ rẽ ta sẽ báo cho ngươi biết.”
“Được.” Lăng Dạ Tầm ghìm dây cương, quát lên một tiếng “giá!”, tuấn mã màu trắng phi nhanh. Đường Thải Nhi theo sát phía sau, gió thu lạnh thấu xương tạt vào mặt, khiến nàng phải nheo hai mắt lại, mới thấy rõ con đường phía trước.
Kỹ thuật cưỡi ngựa của Đường Thải Nhi cũng rất tốt, trong một lúc đã sóng đôi đi cạnh Lăng Dạ Tầm.
Lăng Dạ Tầm quay đầu nhìn nàng, khóe miệng nhếch lên: “Kỹ thuật cưỡi ngựa của Thải nhi rất tốt.”
“Phu quân quá khen.”
Điều khiển không được bao lâu, bầu trời bỗng nhiên u ám, Lăng Dạ Tầm chậm tốc độ lại nói: “Sợ là sẽ mưa.”
Đường Thải Nhi nhìn trời một chút, cười khổ nói: “Đã rơi rồi.” Vừa mới nói xong, hạt mưa bắt đầu rơi xuống nhiều hơn, trong phút chốc, mưa to như trút nước.
Lăng Dạ Tầm lập tức đưa tay giữ chặt cổ tay Đường Thải Nhi, dùng sức nhấc lên. Đường Thải Nhi chỉ cảm thấy thân thể vừa động, nhấc một cái đã ngã vào trong ngực Lăng Dạ Tầm. Thân hình to lớn, thay nàng chặn không ít mưa gió. Tóc Lăng Dạ Tầm đã sớm ướt sạch, một ít nước mưa theo hai má hắn trượt xuống, từng giọt rơi từ trên cằm xuống mặt Đường Thải Nhi.
“Ôm chặt ta.” Tiếng Lăng Dạ Tầm vang vọng trong mưa, bàn tay hắn chuyển một cái, nắm chặt cương ngựa, điều khiển ngựa chạy nhanh như bay.
Nếu so với tốc độ vừa rồi thì nhanh hơn gấp mấy lần, Đường Thải Nhi không khỏi cười nhạo, còn tưởng rằng kỹ thuật cưỡi ngựa của mình cũng ngang hắn, không nghĩ tới lại chênh lệch khá xa. Chẳng qua là, hắn không có ý so đo, càng không có ý khoe khoang mà thôi.
Nằm trong ngực, gương mặt vùi vào lồng ngực hắn, cảm nhận được trái tim hắn đang đập mạnh mẽ. Tiếng mưa rơi bên tai dần dần cách xa, chỉ còn tiếng tim đập vang vọng quanh tai, bình yên như thế, dễ nghe như thế.
Hai tay Đường Thải Nhi từ từ ôm chặt Lăng Dạ Tầm, dường như muốn dung nhập thật sâu vào thân thể lạnh như băng này.
Lăng Dạ Tầm cảm giác được người trong ngực ôm mình rất chặt, nhưng không bất mãn đẩy ra, hắn cúi đầu liếc nhìn Đường Thải Nhi giống như hài tử qu