watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử Xin Nhẹ Chút

Nương Tử Xin Nhẹ Chút

Tác giả: Hoa Diên U Lạc

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1341900

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1900 lượt.

Này này! Ngươi lại dám ngủ? Tỉnh! Tỉnh!” Đường Thải Nhi vỗ hai bên má của Dạ ngu ngốc, “Nếu không tỉnh, ta liền vẻ trên mặt ngươi hình con rùa!”
“Sao?” Dạ ngu ngốc dụi dụi hai mắt, “Nương tử nàng nói cái gì vậy?”
“Không có, cái gì cũng không nói, để ta nhìn xem!” Đường Thải Nhi bày khuôn mặt của hắn ra.
“Đây là ai?” Dạ ngu ngốc đêm nhìn khuôn mặt xa lạ lãnh diễm trong gương kinh hãi bắt cánh tay Đường Thải Nhi vội hỏi.
Đường Thải Nhi cười gian mấy tiếng, “Dịch Dung Thuật này quả thật chơi rất vui nha, Dạ nhi, về sau ta mỗi ngày đều vẽ cho ngươi, để cho ngươi diễn các loại vai mỹ nam tử! Oa ha ha ha ha! !”
Dạ ngu ngốc chẳng biết tại sao toàn thân lại toát ra mồ hôi lạnh, phất mông đứng lên, “Nương tử. . . . . .”
“Chẳng qua a, nương tử ta vẫn còn thương ngươi,chung quy nếu ngươi dịch dung sẽ không tốt cho da, hê hê, ta sẽ làm ít thôi, ít nha.” Nói xong lại nhìn thành quả của mình, mèo khen mèo dài đuôi, “Thật là soái, Đường Thải Nhi ta quả nhiên là một kỳ tài.”
“Nương tử, thích gương mặt này của ta sao?” Dạ ngu ngốc lệch đầu hỏi.
Đường Thải Nhi tức cười, suy nghĩ một lát, “Ta thích ngươi hơn người này.” Bởi vì ngươi căn bản rất tốt, có thể đổi vô số gương mặt, dịch dung là thú vui mà nàng mới vừa cảm nhận được, trong khoảng thời gian ngắn sẽ không chán, sẽ không.
“He he! Ta biết rồi!” Dạ ngu ngốc cười ngây ngô.
“Tốt lắm, chúng ta đi ra ngoài thôi.”
“Nương tử không vẽ sao?”
“Không cần không cần, ta đổi nữ trang không có mấy người có thể nhận ra ta. . . . . .” Lời nói mới vừa ra khỏi miệng, Đường Thải Nhi chợt cả kinh, “Đúng vậy! Ta là nữ trang! Tại sao lại có người nhận ra ta chứ! Biết ta là Đường Cảnh!”
“Nương tử nàng ở đây nói cái gì a?” Dạ ngu ngốc hoàn toàn không hiểu Đường Thải Nhi đang nói cái gì.
Đường Thải Nhi cúi đầu nhìn về phía Dạ ngu ngốc đang ngồi ở trên ghế, “Người bọn họ đuổi giết, rất có thể là ngươi.”
Dạ ngu ngốc trừng lớn hai mắt, hiển nhiên đối với những lời này không cảm thấy chấn động quá lớn.
Đường Thải Nhi hơi cúi đầu nghĩ ngợi, “Dù sao cũng là chuyện sớm hay muộn, ta nên sớm nghĩ tới. Ai ~ tùy tiện rồi, đi, hiện tại không có mấy người có thể nhận ra ngươi, ta dẫn ngươi ra ngoài đi dạo. Ngày mai sẽ khởi hành đi Vụ Ảnh quốc ~”
“Được, Dạ nhi thật đói a.”
“Làm sao ngươi lại đói rồi!”
“Bánh bao bị nương tử đánh rơi xuống đất nha. . . . . .” Dạ ngu ngốc có chút ủy khuất nói.
Đường Thải Nhi nhớ lại, hình như cả ngày hôm nay không cho hắn ăn cái gì nha, “Khẳng định là nên đói bụng.”
Hai người ra khỏi khách điếm hướng đến một tửu lâu gần đó, đi ngang qua một gian hang bán kiếm, Đường Thải Nhi chợt dừng bước.
“Sao vậy nương tử?” Dạ ngu ngốc quay đầu lại hỏi.
Chân mày Đường Thải Nhi cau lại, từ bên hông lấy ra một đĩnh bạc, “Ta mua cái chuôi này.” Nói xong cầm lấy kiếm trở lại bên cạnh Dạ ngu ngốc.
“Có kiếm trong người, sẽ tốt hơn một chút.” Vừa nói đem bội kiếm đẩy vào trong ngực Dạ ngu ngốc, “Cầm nó.”
“Nha.” Dạ ngu ngốc theo lời ôm lấy kiếm, lập tức có mấy phần khí tức giang hồ.
“Không tệ không tệ, nhưng mà ngươi cũng đừng cầm thanh kiếm này đi liều mạng cùng người khác ha, mặc dù đẹp, nhưng nó là loại hàng hạ đẳng, không nên kết giao.”






Thiếu nữ rung động
Ăn trưa đơn giản, mua một ít lương khô đi đường cùng vài bộ quần áo mộc mạc, vốn định đi loanh quanh thêm một tí, kết quả nhìn thấy tên thủ lĩnh của đám hắc y nhân lúc nãy đang tìm người ở khắp nơi trên đường. Đường Thải Nhi đang đi phía trước vội vàng xoay người túm Dạ ngu ngốc lủi vào trong ngõ hẻm.
“Lại là đồ khốn kia!” Dạ ngu ngốc thò đầu ra ngoài nhìn theo ánh mắt của Đường Thải Nhi, nhìn thấy gã tiểu nhị, lập tức cười nhạt.
“Xuỵt, đi, trở về khách điếm.” Đường Thải Nhi ra dấu im lặng, kéo hắn đi hướng khách điếm.
“Đám người kia tại sao phải bắt nạt ta vậy?” Dạ ngu ngốc bị Đường Thải nhi đẩy vào trong phòng, xoay người lại nhìn bóng lưng nàng đang đóng cửa nghi vấn hỏi.
Đường Thải Nhi lật người, cho Dạ ngu ngốc một ít chỗ, “Ngươi rất quan tâm sao?”
“Đó là của Dạ nhi nha, nương tử biết nó ở đâu không?”
Lông mày Đường Thải Nhi cau lại, nàng đương nhiên biết, bởi vì chính là nàng lấy đi, chú ý, là lấy đi! Không phải là trộm!
“Ta làm sao biết được.” Đường Thải Nhi trợn mắt nói dối, “Như vậy đi ~”
“Sao?”
Đường Thải Nhi nâng hai tay đưa đến cổ của mình, tháo sợi dây chuyền vẫn mang theo bên người xuống, “Cái này cho ngươi, tạm thời thay thế ngọc bội kia của ngươi đi.”
Dạ ngu ngốc nhận lấy dây chuyền, nhìn viên đá màu nâu nho nhỏ ở phía trên tò mò hỏi: “Đây là cái gì?”
“Hạt giống cây hải đường, giống như viên đá, chôn xuống hơn mười năm mới có thể nảy mầm nở hoa. Rất hiếm có, nói cho ngươi biết nha, đây là thứ mà nương tử ta từ nhỏ đã đeo trên người, ngươi phải bảo quản thật tốt, có nghe không?” Đường Thải Nhi cầm lấy dây chuyền, túm Dạ ngu ngốc lên, vừa càu nhàu vừa đeo vào cho hắn.
“Nương tử đối với Dạ nhi thật tốt.” Dạ ngu ngốc chớp mắt, cười ngây ngốc