watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử Xin Nhẹ Chút

Nương Tử Xin Nhẹ Chút

Tác giả: Hoa Diên U Lạc

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1341904

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1904 lượt.

nở nụ cười, nhuộm ba phần vẻ say rượu, không tức không làm khó chỉ tiếp tục uống rượu.
Trực giác lại nói cho Đường Thải Nhi một lần nữa, gã ăn mày này không đơn giản a không đơn giản, ngay sau đó khẳng khái cười một tiếng, “Tiểu nhị, tại sao ngươi không biết kính trọng người già chứ, tiền của lão cứ tính vào ta.”
Tiểu nhị có chút khó xử nhìn nàng một cái, “Phu nhân, ngươi đây là đang làm tiểu nhân khó xử, hắn ngồi ở chỗ này, khách quan qua đường đều phải đi đường vòng, làm sao tiểu nhân buôn bán đây.”
“Ngươi. . . . . .” Đường Thải Nhi đang muốn cải lại, lại nghe thấy lão giả kia cười to, “Thôi thôi, không muốn tiếp đãi lão nhân ta a.”
Hai mắt của Dạ ngu ngốc rời khỏi thức ăn của mình, nhìn về phía lão nhân kia, bốn mắt nhìn nhau, hắn cười một tiếng, nâng tay lên hướng về phía xiêm áo đang mở ra của lão.
Lão giả mặt mày hớn hở, “Có ý tứ! Có ý tứ a!”
“Tiểu nhị, bán cho lão tiền bối hai lượng rượu.” Đường Thải Nhi vừa nói vừa ném cho tiểu nhị một khối bạc vụn.
“Được rồi ~ Lão ăn mày này, hôm nay thật là may mắn rồi!” Tiểu nhị đi tới trước mặt lão ăn mày, nhận lấy bình rượu hồ lo trống không, xoay người đi đến trước vạc rượu rót rượu.
“Đa tạ phu nhân thưởng rượu.”
“Lão tiền bối không cần nói cám ơn.” Đường Thải Nhi ôn nhu cười một tiếng.
Đợi lão ăn mày kia đi xa, Đường Thải Nhi mới chậc lưỡi nói: “Ta còn tưởng rằng lão có thể đưa ta một quyển bí tịch võ lâm coi như báo đáp đấy ~”






Nửa đêm lén lút tìm nơi quái dị (thượng)
“Nương tử rất thích võ lâm bí tịch sao? Tại sao vị lão bá kia lại có?”
“Ngươi không hiểu đâu ~”
“Không hiểu.”
“Ngươi nha! Lắm lời thành nghiện đúng không? ! Xem ra lâu rồi ta chưa đánh ngươi ~!” Hai mắt Đường Thải Nhi lần nữa trợn tròn, ngoài miệng thì nói như vậy, nhưng tay lại không nhẫn tâm đối với Bạch Si Dạ làm ra hành động bạo lực gì. Nhưng mà suy nghĩ cẩn thận, thật sự cũng không thể nuông chiều hắn quá, vì vậy duỗi bàn tay ra, đoạt cái bánh bao cuối cùng mà hắn đang cầm trên tay, một phát nhét vào trong miệng.
“A? Ta. . . . . . Chúng ta. . . . . .” Dạ ngu ngốc không biết trả lời thế nào, quay đầu lại nhìn Đường Thải Nhi nhờ giúp đỡ.
Đường Thải Nhi thấy có người đi ra, liền cất bước đi đến, ôm quyền nói: “Thỉnh tiểu ca thông báo một tiếng, chúng ta là tới thăm Liễu công tử.”
“Ngươi là?”
“A, là người quen cũ của Liễu công tử, chúng ta, mấy ngày trước đây còn gặp qua kia mà.” Đường Thải Nhi cười cười nhìn tên gia đinh kia, thấy đối phương đang cố gắng nhớ lại, “Không nhớ sao?”
“Thì ra là cô nương, tiểu nhân đã nhớ.” Hắn vừa nói vừa mở rộng cửa, né qua một bên, “Mời vào, tiểu nhân mang hai vị đến phòng khách.”
Đường Thải Nhi trừng mắt nhìn, “Làm phiền tiểu ca ~”
Vào nhà, hai người đi theo phía sau người nọ quẹo trái quẹo phải, sương mù mịt mờ cộng thêm rừng cây um tùm, gần như không nhìn thấy điểm cuối, nếu như không có người quen dẫn dắt, chắc chắn sẽ bị lạc đường.
Đường Thải Nhi chắp tay sau lưng, cước bộ nhàn nhã, vừa đi vừa nhìn, “Nơi này rất đẹp nha.”
Dạ ngu ngốc theo ánh mắt của Đường Thải Nhi thưởng thức xung quanh, sau đó cười nắm tay của nàng, “Nương tử thích nhà lớn như vậy sao?”
“Thích nha ~ chỉ cần ốp vàng lên, ta đều thích ~ ha ha!” Đường Thải Nhi ghé sát vào Dạ ngu ngốc, bộ dạng tham tiền.
Dạ ngu ngốc nghiêm mặt, sau đó gật đầu, bộ dạng nghiêm túc nhưng rất khả ái, “Về sau ta muốn cho nương tử ở tòa nhà lớn hơn tiểu Lam Lam luôn.”
“Ừ hừ, có chí khí, rất tốt rất tốt. Ta thích.”
“Hai vị thiếu hiệp, xin chờ ở chỗ này, tiểu nhân sẽ đi gọi chủ tử.”
“Đa tạ, à, đúng rồi, tiểu ca tên là gì?” Đường Thải Nhi mỉm cười hỏi.
“Liễu Ngũ, phu nhân nếu không ngại, có thể gọi tiểu nhân là tiểu Ngũ.” Liễu Ngũ khom người cười một tiếng, sau đó lui ra ngoài.
Đường Thải Nhi thấy người đi rồi, ngồi trở lại trên ghế, cau mày suy nghĩ sâu xa. Dạ ngu ngốc cười đùa đứng ở trước mặt nàng, khom người ghé sát vào nàng, “Nương tử đang suy nghĩ gì đó?”
Đường Thải Nhi ngẩng đầu, bốn mắt nhìn nhau, “Bị người ta gọi là phu nhân, có chút không quen nha. Ta rõ ràng còn rất là nhỏ tuổi, tại sao lại đột nhiên bị gọi già như vậy? !”
“Ừ?”
“Đều tại ngươi cứ kêu nương tử nương tử, khiến người khác cho rằng chúng ta là vợ chồng.” Đường Thải Nhi chống cằm, nghiêng mặt đi không thèm nhìn hắn.
Dạ ngu ngốc trừng lớn hai mắt, bộ dạng giống kiểu chuyện đó đâu có liên quan gì tới ta.
“Thải nhi!” Giọng nói của Liễu Chiêu Vân truyền đến từ phía xa.
Đường Thải Nhi đứng dậy đi ra cửa, quả thật nhìn thấy Liễu Chiêu Vân toàn thân mặc lụa mỏng màu trắng, chạy chậm tới trước người nàng, “Thải nhi, muội đã đến rồi.”
“Vân nhi tỷ.” Đường Thải Nhi cười nghênh đón, đồng thời nhìn phía sau Liễu Chiêu Vân, “Đường huynh đâu?”
“Hẳn là có việc bận, không ra được.” Liễu Chiêu Vân tùy tiện suy đoán.
Dạ ngu ngốc vẫn mỉm cười đứng ở một bên, nhìn hai người.
Liễu Chiêu Vân ngẩn người, nhìn Dạ ngu ngốc đang đứng sau lưng Đường Thải Nhi, “Vị này là?”
Đườn