watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử Xin Nhẹ Chút

Nương Tử Xin Nhẹ Chút

Tác giả: Hoa Diên U Lạc

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1341903

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1903 lượt.

đó, nàng hy vọng có thể tới lâu một chút.
Vụ Ảnh quốc, nước như tên, mới vừa bước vào biên giới, chưa đi sâu vào trong, bầu không khí cũng đã mơ hồ bao phủ một tầng sương mù mỏng. Đường Thải Nhi đưa tay cảm nhận bầu không khí ẩm ướt, “Thế ngoại cao nhân không phải là đều thích ẩn cư ở chỗ này. . . . . .”
“Cũng không có ánh mặt trời a ~” Dạ ngu ngốc ôm eo của Đường Thải Nhi cưỡi chung một con ngựa.
“Ngu ngốc, mặt trời không có mọc ở đây.”
“A ~” Dạ ngu ngốc gối lên bả vai Đường Thải Nhi, ít thật sâu không khí ẩm ướt.
“Dạ ngu ngốc, lấy bản đồ ra.” Đường Thải Nhi dùng cùi chỏ thụi thụi hắn.
Dạ ngu ngốc kéo bọc quần áo trên người đến trước ngực, từ bên trong lấy ra một tấm da trâu, “Nương tử, nè.”
“Đến, cầm dây cương, ta xem bản đồ một chút.” Đường Thải Nhi vừa nói vừa túm hai tay Dạ ngu ngốc tới cầm dây cương, còn mình thì dựa vào lồng ngực của hắn mở bản đồ ra.
“Ừ. . . . . . Qua cánh rừng này, đi về phía trước mười dặm chính là Tây quận.”
Dạ ngu ngốc cúi đầu liếc nhìn, “Nương tử làm sao thấy được? Dạ nhi xem không hiểu.”
“Ngươi nếu là xem hiểu cái này thì ngươi không phải là Dạ ngu ngốc.” Đường Thải Nhi mỉm cười , “Ôm chặt, ta chạy nhanh đó!”
Vừa nói vừa thả bản đồ vào trong ngực, cầm lấy dây cương, hung hăng kéo, khoái mã phi nhanh theo.
Tây quận cũng không phải là một huyện thành phồn hoa, chỉ là một hương trấn tự cung tự cấp, không có huyện lệnh hay thành chủ, mọi quy pháp đều dựa vào trưởng giả. Mà Liễu phủ coi như là một hộ thế gia vọng tộc của Tây quận này, phú quý đến cực điểm, rất nhiều lời đồn đãi, cột phòng ở nơi đây đều được chế tạo bằng vàng, mặc dù như thế nhưng cũng không có người dám đi vào. Lời đồn rất nhiều, có tin đồn nơi đó có ma quỷ làm loạn, cũng có nói nơi đó để dâng tặng thần linh, tóm lại nhiều cách nói rối rắm.
Hai người Đường Thải Nhi dắt ngựa vào thành, cả Tây quận bao phủ bơi sương mù nhưng lại yên tĩnh dị thường, làm cho Đường Thải Nhi và Dạ ngu ngốc cảm giác không khí cũng lạnh mấy phần.
Ho nhẹ một tiếng, Đường Thải Nhi tùy tiện túm được một người đi đường cười hỏi: “Vị đại ca này, xin hỏi Liễu phủ đi như thế nào?”
Người nọ ngẩn người, “Cô là ai? Hỏi Liễu phủ làm chi?”
“A, ta có vị cố nhân là người của Liễu phủ, tiểu nữ tử là tới thăm người đó.”
“Đi thẳng, nhìn thấy bảng hiệu Thiên Ưng lâu thì rẽ hướng bắc, cô sẽ nhìn thấy.”
“Đa tạ đại ca.” Đường Thải Nhi ôm quyền, “Phản ứng của hắn thật đúng là kỳ quái.”
Dạ ngu ngốc cười he he, “Cái đó Liễu công tử cũng rất kỳ quái a.”
“Đúng nha, không hổ là người cùng một nơi. . . . . .”
Đường Thải Nhi dắt ngựa, theo hướng người đi đường kia chỉ mà đi tới, không lâu sau đã nhìn thấy Liễu phủ.
Cổng và sân quạnh quẽ, cổng lớn màu đỏ đang đóng kín, trước cửa có hai tượng thạch sư đều là nhe răng dữ tợn, gió nhẹ chợt thổi qua lộ vẻ hết sức thê lương.
“Không có ai a, nương tử.” Dạ ngu ngốc và Đường Thải Nhi đứng ở trước nhìn lên cổng lớn.
Đường Thải Nhi lau lau mồ hôi lạnh, “Hay là chúng ta tới quá sớm, người ta còn chưa dậy.”
“Nha.” Dạ ngu ngốc ngáp một cái, “Vậy nương tử, muốn gõ cửa sao?”
“Éc. . . . . . Hay là đi ăn sáng trước đi, sau đó ngủ một giấc, tỉnh rồi trở lại đi.” Đường Thải Nhi dứt khoát xoay người, lôi Dạ ngu ngốc cách xa tòa nhà quỷ dị này.
Hai người ngồi ở trong một lều trà húp cháo loãng, ăn bánh bao, bên cạnh bàn có mấy tên côn đồ vẫn tán gẫu về tin đồn của Liễu phủ.
Đường Thải Nhi gặm bánh bao, lỗ tai dựng lên nghiêm túc nghe, đều là những lời nói quái lạ, linh tinh, lộn xộn khó hiểu.
“Nương tử, sao nàng không ăn?”
Đường Thải Nhi lấy bánh bao ra, ghé sát vào Dạ ngu ngốc, “Có nghe không?”
“Cái gì?”
“Liễu phủ là nơi ở của quỷ a!”
“Nha.” Dạ ngu ngốc gật đầu một cái, tiếp tục húp cháo.
Đường Thải Nhi đối với phản ứng hời hợt của Dạ ngu ngốc thật sự có chút nóng máu, ngồi trở lại tiếp tục húp cháo, “Nơi này âm khí nặng nề.”
“Không phải nương tử nói khí hậu của Vụ Ảnh quốc chính là như vậy sao ~”
“Không! Không giống như vậy. . . . . .” Hai mắt Đường Thải Nhi híp lại, “Trực giác của ta nói cho ta biết, nơi này có. . . . . .”
Dạ ngu ngốc dừng đũa, ngẩng đầu nhìn hướng Đường Thải Nhi, “Có cái gì?”
Đường Thải Nhi thay vẻ mặt nghiêm túc, “Có mờ ám a ~”
Dạ ngu ngốc lệch đầu, “Cùng mờ ám có quan hệ sao?”
“Ngươi không hiểu hả!”
“Phải không hiểu.”
Đường Thải Nhi mở trừng hai mắt, “Dám cùng ta lắm lời sao? !”
Ngu ngốc đêm bỉu môi, “Dạ nhi đâu có?”
“Ha ha! ! Trong Vụ Ảnh quốc có Tây quận, Tây quận là nơi sương mù. Ma quỷ xuất hiện lúc nửa đêm, âm khí tận trời lấy mạng đây a! ! Ha ha ha!” Một tiếng già nua nhưng lại mang lớp vỏ trêu đùa truyền đến, Đường Thải Nhi ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy một lão ăn mày đầu đầy tóc bạc cầm một bình rượu hồ lô đặt trên bàn trước.
“Đi đi đi! Tên ăn mày thối tha trà trộn vào đây làm gì? Lăn đi!” Tiểu nhị vội vàng đuổi người đi.
“Tại sao? Ăn mày không thể ăn cơm uống rượu thưởng thức trà sao? Mắt chó của ngươi nhìn người thế à, nhìn người bằng đĩa thức ăn hả ~” Dứt lời lão giả kia