Tác giả: Hoa Diên U Lạc
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1341902
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1902 lượt.
, sau đó ánh mắt yêu mị nhìn chằm chằm đôi môi của Đường Thải Nhi không tha.
“Hạt giống này cũng là thiên hạ vô song, nó cũng không phải là Thiên Nhai quỳ bình thường a ~ Cha ta ngâm hạt này với hơn bảy trăm loại dược liệu trong mấy tháng, ngày ta cất tiếng chào đời người mới lấy ra, cho nên mới thành màu nâu. Hãy nghe ta nói, hạt giống này có thể khiến người ta cải tử hồi sinh, mặc dù nói có chút mơ hồ, nhưng mà nó quả thật lợi hại. Nếu. . . . . . Nếu ngươi gặp nguy hiểm, chỉ cần còn có một hơi thở yếu ớt, ngươi phải nuốt nó vào trong bụng nha!”
Hai mắt của Dạ Ngu ngốc cũng không di chuyển chút nào, nhẹ nhàng mở miệng, “Có Thải nhi ở đây, ta sẽ không có bất kỳ nguy hiểm nào . . . . . .”
“Ngươi đang nhìn cái gì vậy? Trên mặt ta có vết bẩn sao?” Đường Thải Nhi tò mò sờ sờ khóe miệng, sau đó lắc đầu tiếp tục sửa lại tóc cho Dạ ngu ngốc, lại đem hạt giống Thiên Nhai để vào bên trong áo của hắn.
Vẻ mặt Dạ ngu ngốc đêm trong phút chốc trở nên mơ mơ màng màng. Đường Thải Nhi có chút kinh ngạc nhìn hắn, “Dạ nhi?”
“Dạ nhi, thật muốn ăn. . . . . .” Hai tay Dạ ngu ngốc phủ ở ngang hông của nàng, môi mỏng từng chút để sát vào Đường Thải Nhi.
“Ngươi. . . . . .” Đường Thải Nhi cả kinh, lui về sau né tránh, nhưng không cách nào thoát khỏi Dạ ngu ngốc đến gần. Cho đến khi hắn đem nàng hoàn toàn đặt ở dưới thân, bàn tay từ từ nâng lên, đặt tay Đường Thải Nhi ở trên đầu giường.
Đôi môi Dạ ngu ngốc lướt nhẹ qua khóe môi của Đường Thải Nhi, đầu lưỡi hơi vươn ra, lướt qua.
Đường Thải Nhi vẻ mặt khiếp sợ nằm ở đó, đôi mắt to tròn nhìn chòng chọc vào nóc nhà, trong lúc nhất thời không phản ứng kịp đến tột cùng đang xảy ra chuyện gì.
Dạ ngu ngốc ở phía trên rất bình tĩnh, một tay cùng nàng quấn quýt năm ngón, một tay khác thỉnh thoảng khẽ vuốt ve cổ của nàng, khi thì vuốt tóc nàng, để bản thân càng sát lại gần.
Nàng chỉ cảm giác đôi môi bị ngậm mút thỏa thích, nhịp tim của mình không ngừng tăng nhanh, giống như bị trúng độc vậy, thân thể kia lại dần dần mất đi khí lực, trở nên mơ hồ.
Đây chẳng lẻ chính là sự rung động của thiếu nữ? !
Đường Thải Nhi cực kỳ bùi ngùi ở trong lòng, rốt cục đóa hoa nhỏ này trước khi héo tàn cũng có người hái được.
Đang muốn tập trung tinh thần, chuẩn bị hiến thân, lại cảm giác trên người trầm xuống, một khỏa đầu ngã xuống đầu vai của mình không động đậy nữa. Một lòng rung động đến lúc này bị gặp trở ngại, cũng không tiến triển.
Đường Thải Nhi bị đè nặng, có chút khó thở, nâng cánh tay lên, chọc chọc vào người phía trên mình, “Này, này!”
Chọc hai lần không có phản ứng nào, vì vậy Đường Thải Nhi nổi giận, một tay túm lấy Dạ ngu ngốc, đã thấy hắn ngủ rồi, sớm đã đi vào giấc mộng rất lâu sau đó. . . . . .
“Dạ ngu ngốc! ! Con bà nhà ngươi! ! ! ! !”
————–
Sáng sớm hôm sau, Dạ ngu ngốc tỉnh lại từ trong mộng, chỉ cảm thấy cả người đau nhức, nhìn chung quanh một chút, phát hiện mình lại nằm trên mặt đất, ngay cả cái mền cũng không có.
Đường Thải Nhi đã sớm mặc quần áo tử tế, đang thu dọn bọc quần áo, biểu tình nhìn Dạ ngu ngốc liếc mắt một cái, sau đó hừ một tiếng xoay người tiếp tục thu dọn.
“Nương tử? Cơ thể Dạ nhi đau quá.” Dạ ngu ngốc xoa cánh tay và cổ của mình, chậm rãi từ trên đất đứng lên.
Đường Thải Nhi cười ha ha một tiếng, “Đau sao, còn biết đau sao? Ngày hôm qua ngươi làm cái gì? Ngươi biết không?”
Dạ ngu ngốc phồng phồng hai má, “Đi dạo chợ, sau đó ăn cơm, sau đó trở về khách điếm, sau đó Dạ nhi liền ngủ mất nha!”
“Ồ!” Đường Thải Nhi cầm bình trà lên lại hung hăng đập lên trên bàn, “Ngươi còn biết chính ngươi ngủ thiếp đi sao!”
“Ô ô. . . . . . Nương tử thật hung dữ, a, Dạ nhi còn nhớ rõ nương tử đem dây chuyền của mình đưa cho Dạ nhi.” Dạ ngu ngốc vừa nói vừa vội vàng lấy sợi dây chuyền trong vạt áo ra, ý bảo hắn còn nhớ rõ.
Đường Thải Nhi ngửa mặt lên trời trợn trắng hai mắt, “Mặc kệ ngươi!”
“Nương tử làm sao vậy? Dạ nhi chọc nương tử tức giận ở đâu sao?” Dạ ngu ngốc chạy đến bên người Đường Thải Nhi, vẻ mặt hốt hoảng, chỉ sợ nương tử tức giận.
“Ai. . . . . . Không có sao không có sao, nhanh sửa sang thu dọn đồ của chính mình, chải tóc, ngươi ngủ dậy giống như rơm rạ. Xong việc thì khẩn trương lên đường đi tìm Vân nhi tỷ.” Đường Thải Nhi khoát tay áo, biết rõ mình không nên so đo với Dạ ngu ngốc, thiếu nữ rung động đêm qua cứ như vậy bị ép chết ở trong trứng nước, thật đáng buồn đáng tiếc.
“A ~ Dạ nhi phải nhanh chỉnh lý chính mình!”
Bắc Lục cuối cùng phân thành năm quốc, theo thứ tự là Dạ Chiêu quốc, Vũ, Vụ, Phong, Tuyết Ảnh quốc. Vụ Ảnh quốc gần với Dạ Chiêu quốc, hai người Đường Thải Nhi một đường đi về phía tây, vừa đi vừa chơi ước chừng một tháng mới tới Tây quận Vụ Ảnh quốc. Dọc theo đường đi lại không gặp qua bất luận địch nhân nào tới hành thích, nói vậy Dịch Dung thuật này cũng có chút tác dụng, nhưng Đường Thải Nhi cũng biết rõ, dịch dung không phải là kế hoạch lâu dài. Có lẽ, hết thảy mọi việc còn cần phải đợi Dạ ngu ngốc khôi phục trí nhớ, mới có thể giải quyết hoàn toàn được. Chỉ có điều ngày nào