Tác giả: Hoa Diên U Lạc
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1341915
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1915 lượt.
không xa, nàng cười một tiếng, “Ta chưa chết nha ~”
“Nương tử! !” Dạ ngu ngốc thấy Đường Thải Nhi tỉnh lại, hưng phấn để quả dại xuống chạy tới ôm chặt lấy nàng, “Nương tử rốt cuộc đã tỉnh ~”
Đường Thải Nhi vỗ vỗ lưng của Dạ ngu ngốc, “Tỉnh rồi, mau cho ta nhìn mặt của ngươi.”
Dạ ngu ngốc cười khúc khích ngồi thẳng lưng lên, quay mặt về phía Đường Thải Nhi, “Nè! Nương tử nhìn đi ~”
Đường Thải Nhi nhìn vết máu đã đông lại trên mặt hắn, giơ tay lên vuốt ve gương mặt này, “Ngốc lắm, còn đau không?”
Dạ ngu ngốc lắc đầu một cái, “Một tí cũng không đau, nương tử đói không? Dạ nhi đi bắt gà rừng cho nàng ăn!”
Đường Thải Nhi bật cười, “Ngươi thật đúng là có tinh thần, a, vị kia là. . . . . .” Nàng nhìn Lão nhân quái dị đang ngồi ở xa, ngẫm nghĩ chốc lát, mới chợt nhớ lại, “Là lão tiền bối mà chúng ta gặp hôm trước.”
Dạ ngu ngốc gật đầu một cái, “Đúng nha, lão nói lão gọi là cái gì. . . . . .Điên tiên nhân, là lão đã cứu nương tử với ta á ~”
“Ngươi nói lão là điên tiên nhân? Tốt lắm, đây chính là đại nhân vật tiếng tăm lừng lẫy trên giang hồ!” Hai mắt Đường Thải Nhi phát ra tinh quang, hận không được đập bàn tán thưởng, ngày đó mình thật là con mẹ nó sáng suốt, nàng cũng biết, người ăn mặc như vậy tuyệt đối không phải là nhân vật đơn giản.
Dạ ngu ngốc trợn tròn hai mắt, quay đầu lại ngoắc điên tiên nhân. Điên tiên nhân cầm bầu rượu hồ lô cười đến khoa trương, đi tới.
“Tiểu nương tử của Dạ nhi tỉnh rồi sao? ~” Điên tiên nhân trêu nhọc hỏi.
Đường Thải Nhi: “Lão tiền bối đừng gọi ta như vậy, gọi là Thải nhi thì được rồi. Thái nhi lần nữa đa tạ ơn cứu mạng của lão tiền bối.”
“Ai ~ Ta đây không phải cứu ngươi, mà đang trả lại cái ơn mà ngày đó ngươi đã thưởng rượu cho ta, không cần để ở trong lòng, ha ha! Ta với ngươi huề nhau rồi!” Lão nhân quái dị cười sảng lãng.
Đường Thải Nhi mỉm cười, trong lòng cảm khái, thì ra tác phong của đại nhân vật đều hào sảng như vậy.
Lão nhân quái dị vuốt vuốt râu, đôi mắt nhỏ nhìn Dạ ngu ngốc đứng sau lưng Đường Thải Nhi, “Ta nói Thải nhi này.”
“Tiền bối có gì chỉ giáo ạ?”
“Ta muốn thu tướng công nhà ngươi làm đồ đệ ah ~” Lão nhân quái dị làm bộ bí hiểm, ánh mắt nhìn Đường Thải Nhi và Dạ ngu ngốc không rời.
Hai mắt Đường Thải Nhi sáng lên, “Được ạ được ạ!” Vừa nói ánh mắt cũng không chuyển vị trí, trực tiếp đưa tay kéo Dạ ngu ngốc đến trước mặt lão nhân quái dị, “Này, của lão!”
Dạ ngu ngốc ngẩn người, cặp mắt ngây ngốc cùng nhìn lão nhân quái dị.
“Ha ha ha ~ Thải nhi thẳng thắn như vậy, thật làm cho lão nhân ta cảm thấy vui vẻ nha. Dạ nhi ngoan, bái ta làm thầy đi.” Lão nhân quái dị cười híp mắt, lão giống như một đứa trẻ bướng bỉnh.
Trải qua trắc trở, Dạ ngu ngốc vẫn quay về với số mệnh, bái điên tiên nhân làm sư, giống như lúc bái đường, cũng lạy ba lạy. Vốn bái sư phải dâng trà, nhưng bởi vì ba người đang ở trong rừng hoang núi sâu, hai cái ly cũng không có chớ đừng nói là có trà, vì vậy dâng trà đổi thành dâng quả.
Dạ ngu ngốc quỳ trên mặt đất, cầm quả dại cầm trong tay dâng lên trước mặt điên tiên nhân, “Mời sư phụ ăn quả ~”
Điên tiên nhân vui vẻ nhận quả dại, cắn một miếng, “Đồ đệ ngoan, ha ha ha ha!”
Đường Thải Nhi vỗ tay, cảnh thầy trò yêu nhau thật là quá cảm động, “Thật tốt, thật quá tốt.”
Điên tiên nhân vui vẻ vuốt ria mép của mình, “Lão hủ rốt cuộc cũng có một đồ đệ ~”
Đường Thải Nhi hoạt bát đi tới bên cạnh hai người, “Lão tiền bối, nhanh dạy Dạ nhi chút gì đi.” Miệng thì nói vui sướng, mong đợi, nhưng trong lòng lại có suy nghĩ khác. . . . . .Đó chính là học lén. . . . . .
Điên tiên nhân nhìn Đường Thải Nhi khẽ mỉm cười, “Đừng nóng vội, lão hủ muốn dạy ái đồ duy nhất của ta cẩn thận.” Vừa nói vừa bắt cổ tay Dạ ngu ngốc đi sâu vào trong cánh rừng.
Đường Thải Nhi nóng nảy, níu điên tiên nhân lại, “Lão. . . . . . Lão muốn làm gì?”
“Truyền giáo nha!”
“Không được! Lão không thể cùng Dạ nhi ngây ngô ở với nhau!” Đường Thải Nhi nóng nảy, liều chết túm vạt áo của điên tiên nhân không thả.
Điên tiên nhân thổi ria, trừng hai mắt, “Nha đầu này, gấp cái gì, ta có thể ăn thịt tướng công nhà ngươi hay sao? !”
“Nói không chừng, dáng dấp của Dạ nhi nhà chúng ta nhìn ngon miệng như vậy, lão nổi lên ác ý thì biết làm sao!” Đường Thải Nhi trừng lại, hoàn toàn không có bộ dạng tôn sư trọng đạo như vừa rồi.
Dạ ngu ngốc ăn quả dại trong tay, liếc nhìn hai người, quyết định không tham dự vào trận cải cọ này.
“Nha đầu này, ngươi. . . . . . Ta từng này tuổi rồi, còn có thể nổi ác ý nữa sao!” Điên tiên nhân gắt gỏng, sau đó tay giơ lên, nhanh như chớp điểm vào huyệt đạo của Đường Thải Nhi.
Dạ ngu ngốc nhìn Đường Thải Nhi không động đậy được, cũng không nói chuyện được nữa, không khỏi lệch đầu ra, sau đó nhìn một nửa quả dại trong tay mình, vẻ mặt luyến tiếc đặt vào tay Đường Thải Nhi, “Nương tử, cho nàng ăn nè.”
Điên tiên nhân cười ha ha, lôi cánh tay Dạ ngu ngốc, “Đi, Dạ nhi, sư phụ dạy tuyệt thế võ công cho ngươi ~” dứt lời, mang theo Dạ ngu ngốc biến mất trong tầm mắt của Đường Thải Nhi.
Đườ