Tác giả: Hoa Diên U Lạc
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1341913
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1913 lượt.
nói: “Nữ tử vạm vỡ!”
“Ai, người ta rất thô, đứa bé hoang dã lớn lên trong rừng, cứ như vậy ~” Đường Thải Nhi cười hề hề nhíu mày trả lời.
Lão nhân quái dị cười ha ha một tiếng, “Tính tình của nha đầu ngươi, thật giống với cha ngươi! Ha ha! !”
Đường Thải Nhi thở dài, chuẩn bị nghịch tóc của mình, “Cái này thật sự là duyên phận nha, nếu lão tiền bối không tới cứu ta, đoán chừng, Đường Thải Nhi ta đã sớm bỏ mạng.”
Lão nhân quái dị làm bộ bí hiểm, cười ha ha một tiếng, “Như thế nào, ngươi tìm tòi nghiên cứu quá nhiều, bị người ta coi là cái đinh trong mắt đi.”
Đường Thải Nhi há to miệng, chớp mắt điên cuồng, sau đó ghé sát vào lão nhân quái dị, “Lão nhân, lão biết cái gì sao?”
“Ngươi cảm thấy ta biết cái gì sao?”
Hai mắt Đường Thải Nhi híp lại, “Lão. . . . . .”
Lão nhân quái dị khoát tay áo, “Thật ra thì mọi việc đều không khó suy đoán. . . . . . Không khó đoán! Ha ha ~”
“Này! Lão ngã xuống đất biết cái gì sao?”
Lão nhân quái dị làm bộ say rượu, híp mắt, chỉ chỉ Đường Thải Nhi, “Ngươi, không đơn giản, hắn, cũng không đơn giản ~”
Sắc mặt Đường Thải Nhi càng thay đổi, ngũ quan co quắp, nhìn lão nhân quái dị không nói lời nào.
“Nhưng mà, ta biết ngươi là ai, nhưng vẫn không biết, hắn rốt cuộc là ai ~” lão nhân quái dị vuốt vuốt chòm râu, cười giống như lão hồ ly.
“Hắn không phải là trọng điểm.”
“Ha ha, cho là như vậy đi. Nhưng mà lão hủ ta biết nha, ngươi nhất định là phát hiện ra bí mật của Liễu Sanh, tám, chín phần, ngươi là bị hắn làm cho hôn mê.”
Đường Thải Nhi làm vẻ mặt kính nể vươn ngón tay cái, “Cao nhân nha, cao nhân.”
Dạ ngu ngốc vừa nướng gà rừng, vừa nhìn về phía Đường Thải Nhi và điên tiên nhân, rất tò mò về hai người, không biết đang nói chuyện gì mà vui vẻ như vậy, “Nương tử ~ mọi người đang nói gì vậy?”
Đường Thải Nhi chỉ chỉ con gà trong tay Dạ ngu ngốc, “Chú ý không được nướng cháy.”
“Oh oh!” Hai mắt Dạ ngu ngốc tiếp tục trở lại trên con gà, nướng rất nghiêm túc.
Lão nhân quái dị cười ha ha một tiếng, “Nha đầu kia, ngươi có biết gốc bệnh của Liễu Sanh không?”
“Thì ra là lão nhân đã biết được.”
“Đúng vậy đó, Kim Chung cổ.”
“Không sai.”
“Chẳng qua lão hủ không am hiểu về loại cổ độc này, nha đầu, ngươi cũng đã biết cách giải.”
Đường Thải Nhi trầm mặc một hồi, sau đó mở miệng, “Biết. . . . . .”
————-
Đêm khuya, Đường Thải Nhi nằm ở cửa sơn động, gối lên cánh tay Dạ ngu ngốc nhìn lên bầu trời đêm. Gác hai chân, chân nhỏ thoáng một cái, trong miệng đã ngậm một cọng rơm, thỉnh thoảng cười nhỏ, thảnh thơi đến khó hiểu.
Dạ ngu ngốc mở rộng hai cánh tay, thành chữ Đại nằm ở bên cạnh nàng, cùng ngắm bầu trời đầy sao, “Nương tử, một mảnh bụi mù mịt, nàng đang nhín cái gì vậy?”
“Ngôi sao.”
Dạ ngu ngốc trợn tròn hai mắt, ra sức nhìn chằm chằm bầu trời đêm trên đầy sương mù trên đỉnh đầu, vất vả nặn ra một câu, “Nương tử, ta không nhìn thấy gì hết nha.”
Đường Thải Nhi thổi bay cọng rơm trong miệng, “Đồ ngốc, nói gì ngươi cũng tin sao. Này, nói cho ta biết, hôm nay lão nhân kia dạy ngươi cái gì?”
“Nha. . . . . . Sư phụ dạy ta bay.”
“Bay?” Đường Thải Nhi nghiêng đầu nhìn Dạ ngu ngốc, phát hiện đôi mắt sáng ngời của hắn nhìn mình ẩn chứa nụ cười, “Ánh mắt của ngươi là sao đây?”
“Dạ nhi rất yêu nương tử nha.” Dạ ngu ngốc cười hi hi một tiếng.
Đường Thải nhi trợn mắt liếc hắn một cái, “Nói bậy bạ gì đấy, hắn dạy ngươi bay sao? Là khinh công hả? Cái đó ta cũng biết ~”
Dạ ngu ngốc giật giật cánh tay bị Đường Thải Nhi gối lên, giơ tay lên vuốt ve tai của nàng, nhẹ nhàng lướt qua, “Ta biết mà, sư phụ nói, học xong công phu, về sau có thể bảo vệ nương tử.”
Đường Thải Nhi nói xong xoay người một cái, chống cằm nằm bên cạnh Dạ ngu ngốc, cúi đầu nhìn xuống mắt hắn, “Dạ nhi vốn vẫn có thể bảo vệ ta mà! Ha ha ~”
Nói đến đây, nàng quả thật đã chịu khổ không ít, đầu tiên là bị thiêu, bị người chửi là phù thủy, lại bị điên tiên nhân điểm huyệt đứng một ngày, mặc dù lúc sau đã nhổ râu của lão để bớt tức, nhưng mà nhớ lại toàn bộ, hôm nay là ngày xui nhất. . . . . .
Dạ ngu ngốc giơ tay lên ôm khuôn mặt của Đường Thải Nhi, khẽ lắc đầu, “Dạ nhi đã không bảo vệ nương tử thật tốt, thân là tướng công không thể để cho nương tử chịu tí ủy khuất nào.”
Trong lòng Đường Thải Nhi thấy ấm áp, sau đó gãi gãi hai má, “Ai dạy ngươi nói lời này?”
“A! Cần nhi!”
Chân mày Đường Thải Nhi cau lại, “Cần nhi? ! Nữ nhân từ đâu tới? !”
“Chính là nữ nhân xấu nha! Ép ta và tiểu Tịch Tịch thành thân chính là người xấu!”
Hai mắt Đường Thải Nhi đảo quanh một vòng, nhớ lại vị đại tiểu thư ở Khương Biệt trại, “Thì ra là. . . . . . Nàng thật sự dạy ngươi. . . . . .Rất tốt. . . . . . A, đúng rồi, sư phụ giao cho ngươi, ngươi đã học xong chưa?”
Chân mày của Dạ ngu ngốc nhảy dựng, bộ dạng thoạt nhìn có chút giống công tử phong lưu, “Nương tử có muốn thử một chút không?”
“. . . . . . Cái gì. . . . . . Thử một chút?”
Dạ ngu ngốc lật người, ôm Đường Thải Nhi đặt ở phía dưới, “Đương nhiên là bay rồi!”
Dứt lời, Đường Thải Nhi chỉ