Tác giả: Hoa Diên U Lạc
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1341916
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1916 lượt.
hân.
Điên tiên nhân nghe vậy không khỏi càng thêm kiêu căng tự kỷ cười to hai tiếng, “Trên giang hồ chưa có một ai có thể theo dõi lão hủ ta! Ha ha ha! !”
“Vậy ra, lão cũng là cao nhân nha ~” Đường Thải Nhi cười vỗ vỗ vai lão.
Điên tiên nhân vuốt vuốt chòm râu, cầm bầu rượu bên hông lên vui vẻ uống hai hớp, đợi sinh lực trở lại, liền nói hết mọi chuyện của Liễu Sanh cho Đường Thải Nhi.
“Lão nói. . . . . .Ta bị hỏa thiêu, là vì hắn muốn cứu ta sao?”
“Ừ, hắn muốn di hoa tiếp mộc.”
Đường Thải Nhi trợn tròn hai mắt, đầu óc chuyển động rất nhanh, “Từ từ, đợi một chút. . . . . . Hắn cứu ta? Có ai muốn hại ta sao?”
“Cái này. . . . . .”
“Chẳng lẽ. . . . . .Là đồng bọn với mấy kẻ đã ám sát ta và Dạ nhi gần đây, vậy tại sao Liễu Sanh có qua lại với đám sát thủ này. . . . . . Chẳng lẽ hắn với bọn chúng vốn là cùng một nhóm? !” Đường Thải Nhi trừng mắt nói to.
Điên tiên nhân ấp a ấp úng không biết nên trả lời thế nào, “Tiểu nha đầu ngươi sao nhạy cảm như vậy chứ. . . . . .”
“Lão nói phải hay không phải!”
“Phải . . . . .”
“Hừ! Thì ra từ đầu đã là âm mưu. . . . . . Vậy . . . . . Lúc chúng ta gặp hắn chỉ sợ cũng nằm trong kế hoạch của đám người kia, trước khi để chúng ta rời đi đã làm tốt việc mai phục trong khách điếm.”
“Đường nha đầu thông minh, cái gì cũng đã nghĩ tới.”
“Vậy ta hỏi lão, rốt cuộc người gây bất lợi cho ta và Dạ nhi là ai?”
Điên tiên nhân bất đắc dĩ vuốt vuốt chòm râu, “Việc này lão hủ ta cũng không biết, ngươi phải hỏi Sanh nhi, chắc nó biết.”
Ánh mắt Dạ ngu ngốc ngốc trệ nhìn Đường Thải Nhi, hiển nhiên trong đầu hắn là một mớ hỗn độn, căn bản không cách nào nghĩ ra, “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy. . . . . . Nương tử. . . . . .”
Đường Thải Nhi lắc đầu một cái không trả lời Dạ ngu ngốc, quay đầu nhìn điên tiên nhân, “Tiền bối tự nhận là công lực mạnh bao nhiêu?”
“Sao?”
“Tối nay chúng ta vào Liễu phủ, tiền bối có thể bảo vệ an toàn cho hai người chúng ta không?” Đường Thải Nhi nghiêm túc hỏi, trên mặt không còn vẻ nghịch ngợm như thường ngày.
Điên tiên nhân cười cười, “Có lão hủ ở đây, tuyệt đối sẽ không để một ai làm hai ngươi bị thương.”
“Được, tối nay Thải Nhi sẽ đi cùng tiền bối vào Liễu phủ cứu Liễu Sanh.”
——–
Rừng cây bên hồ, Đường Thải Nhi ngồi trên tảng đá bên bờ nhìn mặt nước đến ngẩn người.
Dạ ngu ngốc đi nhẹ chân, len lén chạy tới sau lưng Đường Thải Nhi, đang muốn che hai mắt nàng, lại nghe thấy nàng dịu dàng nói, “Luyện võ với sư phụ xong rồi sao?”
“Sao nương tử biết ta ở phía sau?” Dạ ngu ngốc vừa nói vừa từ sau lưng nàng ôm nàng vào trong ngực, “Ha ha, nương tử thật là lợi hại nha.”
“Ngu ngốc, ta thấy bóng của ngươi!” Đường Thải Nhi vừa nói vừa chỉ chỉ cái bóng đang phủ lấy mình.
“A. . . . . . Thì ra là vậy. . . . . .” Dạ ngu ngốc nhìn cái bóng của mình, “Nhìn kìa, bóng của nương tử ở trong bóng của Dạ nhi!”
“Ừ hừ ~” Đường thải Nhi để mặc cho Dạ ngu ngốc ôm, “Dạ nhi, ngươi muốn nhớ lại quá khứ không?”
“Ừ? Nương tử có trong quá khứ của Dạ nhi không?”
Đường Thải Nhi bật cười: “Dĩ nhiên không có.”
“Vậy không cần nhớ lại, hiện tại đang rất tốt mà, Dạ nhi nhớ nương tử, nhớ tiểu Tịch Tịch, còn có. . . . . . Còn có. . . . . .”
“Sao?” Đường Thải Nhi ngửa đầu nhìn hắn.
“Còn có tiểu Lam Lam, hừ!” Dạ ngu ngốc bĩu môi nói.
Đường Thải Nhi nhìn bộ dạng dễ thương của hắn không khỏi vui vẻ mà cười to, “Ha ha! Dạ nhi thấy ăn dấm có ngon không! Ha ha! !”
“Hắn giành nương tử của ta, là người xấu!”
“Dạ nhi ngoan, không được ghét Lam đại ca nha, nếu không có hắn, chúng ta sẽ không thể ở chung một chỗ như bây giờ đâu ~”
Dạ ngu ngốc nhoẻn miệng cười, “Nghe nương tử !”
Trong khoảnh khắc hai mắt Đường Thải Nhi bịt kín một tầng si mê, “Tiểu Dạ nhi, nụ cười ngon miệng như vậy nhưng có thể giết người nha ~”
“Nương tử đang nói cái gì vậy?”
“Đến đây! Để nương tử ta nếm đôi môi đỏ mọng ngon miệng của ngươi đi!”
“A! !”
Nửa đêm tính nhầm gặp mai phục
Vừa dụ đc một pé bán thân (bán lâu dài ná )
Đêm đến.
Ba người vượt nóc băng tường bên trong thành Tây quận, cuối cùng cũng đặt chân vào bên trong Tây viện của Liễu phủ.
Đường Thải Nhi quay đầu nhìn Dạ ngu ngốc rồi giơ ngón tay cái lên, dùng khẩu hình miệng nói “Khinh công không tệ!”
Đường Thải Nhi đập đập Dạ ngu ngốc mấy cái, “Cầm đoản đao này đi, tí nữa phải chú ý theo sát ta!”
“Ừ.”
Ba người lần lượt nhảy từ trên nóc nhà xuống, đi vào trong phòng, Đường Thải Nhi đi sau cùng, đưa tay đóng kín cửa phòng, mượn hơi ánh trăng mờ mờ, miễn cưỡng có thế thấy cách bài trí trong phòng.
“Liễu công tử?”
“Sanh nhi?”
Tiên nhân điên rón rén đi đến giường, híp mắt muốn thấy rõ người nằm trên giường, khi nhìn thấy mái tóc bạc trắng mới xác nhận, “Sanh nhi, dậy đi, chúng ta tới rồi.”
Lắc lư mấy cái, Liễu Sanh vẫn nằm ở đó không chút phản ứng.
Đường Thải Nhi nhìn quanh bốn phía, thấy tiên nhân điên đột nhiên không lên tiếng, lòng đầy nghi vấn, “Lão nhân, lão.