Mạnh Mẽ Chiếm Đoạt Cô Gái Chớ Càn Rỡ
Tác giả: Hoa Diên U Lạc
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1341919
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1919 lượt.
nh cũng được! Lão ở đây thương tâm thì có ích lợi gì chứ!”
“Là ai. . . . . . Là ai! ! ? Là ai đã giết nó!” Tâm tình của tiên nhân điên lập tức không ổn định, một chưởng đẩy Đường Thải Nhi ra.
“A!“ Đường Thải Nhi bị chưởng phong mạnh mẽ đánh ngã vào vách tường, trong nháy mắt một ngụm máu tươi theo miệng trào ra.
“Nương tử! Nàng có sao không!” Da ngu ngốc kinh hoảng nhìn Đường Thải Nhi bị hộc máu, không ngừng cầm tay áo của mình lau máu trên khóe miệng nàng.
Đường Thải Nhi ôm vai phải bị đánh, nhìn về phía điên tiên nhân, ngón tay chỉ vào Trương Hằng, kẻ đứng sau lưng đám sát thủ, “Đồ đệ của lão chính là bị hắn giết.“
Trương Hằng căng thẳng, sau đó hừ lạnh. Đường Thải Nhi thật sự chỉ đúng người rồi, không ngờ lại đoán được, Liễu Sanh đúng là. . . . . . Là bị Trương Hằng hắn hành hạ tới chết . . . . . .
Điên tiên nhân tức giận, liếc thấy Trương Hằng, bàn tay gầy guộc nắm chặt thành quyền, “Trương Hằng, bè lũ của Thái Tử. Sanh nhi khi còn sống bị ngươi ức hiếp, hôm nay ngay cả tính mạng của nó ngươi cũng không bỏ qua cho!”
Trương Hằng không sợ chết, cười, “Chó ngoan ta sẽ giữ nó lại, không nghe lời, đương nhiên phải giết chết ~”
“Bè lũ của Thái Tử. . . . . .” Đường Thải Nhi lia ánh mắt sắc bén nhìn Trương Hằng, lại nhìn Dạ ngu ngốc bên cạnh, trong lòng thầm nói, tại sao người của Thái Tử lại muốn giết Dạ nhi? !
Thắng Tà kiếm đâm một nhát phóng khoáng, tên thích khách cuối cùng cũng theo đó ngã xuống đất. Tịch Thanh vung kiếm, dòng máu đỏ tươi theo thân kiếm không ngừng nhỏ xuống đất. Hắn nhìn về phía Trương Hằng, lại liếc mắt nhìn tiên nhân điên, biết rõ người này không cần mình phải động thủ.
“Ngươi không sao chứ?” Tịch Thanh đi tới bên cạnh Đường Thải Nhi, ngồi chồm hổm xem xét vết thương của nàng.
Đường Thải Nhi khoát tay, “Không có gì đáng ngại, chỉ là vết thương nhỏ. Tịch Thanh, ngươi đi cứu Vân nhi tỷ đi, chắc tỷ ấy đang bị nhốt ở đâu đó.“
Tịch Thanh gật đầu, nắm trường kiếm, thân hình chợt lóe, biến khỏi phòng.
Vô số cây đuốc rơi xuống, sau đó dần dần tắt ngúm. Cả căn phòng lại chìm trong bóng tối, hơn mười xác chết nằm trên mặt đất khiến cho căn phòng có vẻ lạnh lẽo khác thường.
Sau một khắc, chỉ cảm thấy ánh sáng trắng chợt lóe trước mắt, song chưởng của tiên nhân điên nhanh như tia chớp đánh tới Trương Hằng.
Trương Hằng phi thân vọt về sau, tránh khỏi công kích của tiên nhân điên. Ống tay áo tung bay, lại lật người nhảy một cái, bay lên nóc nhà, “Vãn bối biết không đánh lại tiên nhân, hôm nay cũng không nghĩ sẽ so chiêu.”
Mà tiên nhân điên đời nào chịu bỏ qua cho hắn, thân hình cực nhanh. Trương Hằng chưa nói xong đã bị vỗ một chưởng trúng vào trán hắn.
Trong con mắt, miệng của Trương Hằng, máu tươi trào ra như suối, thân thể bất động một giây, rồi hai đầu gối chợt khụy xuống đất.
“Ta muốn ngươi đền mạng cho Sanh nhi! !“ Tiên nhân điên rống một tiếng, cầm đầu Trương Hằng, bỗng nhiên dùng lực.
Đường Thải Nhi bị mọi việc trước mắt dọa sợ đến mức nói không nên lời. Xác chết đáng sợ, mùi máu tanh trong phòng cũng đáng sợ. Nhưng mà, nhìn đầu người bị rớt xuống đất, cũng khiến người ta sợ hãi muốn nôn mửa.
Đường Thải Nhi chỉ cảm thấy thân thể trong nháy mắt lạnh như băng, nắm thật chặt bàn tay của Dạ ngu ngốc, “Dạ nhi. . . . . . Chúng ta đi. . . . . .“
Dạ ngu ngốc chớp mắt, trên mặt không có chút vẻ sợ hãi nào, nghe Đường Thải Nhi mở miệng, liền cười ha ha một tiếng, “Ừ, ta đỡ nương tử.“
Đường Thải Nhi vuốt vuốt vai phải, kéo tay Dạ ngu ngốc, “Đừng lên tiếng, chúng ta đi tìm Tịch Thanh.“
“Ừm.“ Dạ ngu ngốc gật đầu một cái.
Mới vừa bước đến cửa phòng, xác chết không đầu kia bất chợt rơi xuống trước mặt Đường Thải Nhi. Nàng sợ tới mức nhảy dựng lên, nhìn tiên nhân điên bay xuống, Đường Thải Nhi có chút hoảng hốt. Nàng không xác định được, lúc này tiên nhân điên có còn tồn tại lý trí hay không. Lão vừa mới đánh mình một chưởng, lúc này có thể vì chưa hả cơn giận, mà muốn bẻ đầu nàng xuống không?
Lại thấy tiên nhân điên lướt qua hai người Đường Thải Nhi, bước vào trong phòng, bế Liễu Sanh từ trên giường lên, tóc trắng theo đó xõa xuống. Dưới ánh trăng thật sự mê người, chẳng qua là, người này lại vĩnh viễn không cách nào mở mắt ra được.
“Sư phụ. . . . . .“ Dạ ngu ngốc nhìn đóng lưng dần xa của tiên nhân điên, đưa tay muốn ngăn lại.
“Dạ nhi, đừng.“ Đường Thải Nhi lắc đầu một cái, bất đắc dĩ thở dài, “Chúng ta không nên quấy rầy lão tiền bối, khụ khụ. . . . . . Khụ khụ! !“
“Nương tử, vết thương thế của nàng rất đau phải không!“ Dạ ngu ngốc lập tức dời tất cả sự chú ý lên người Đường Thải Nhi, dù thế nào đi nữa, nương tử vẫn quan trọng nhất.
“Không sao, qua hai ngày sẽ tốt thôi, chúng ta đi tìm Tịch Thanh.“
“Ừ!”
Vừa mới nói xong, đã nghe tiếng thét chói tai của Liễu Chiêu Vân, Đường Thải Nhi quay đầu nhìn lại, chỉ thấy nàng ôm miệng nhìn xác chết đầy đất, mà cạnh chân nàng ấy lúc này là cái xác chết không đầu.
Đường Thải Nhi vừa muốn mở miệng nói chuyện, lại thấy Liễu Chiêu Vân trợn trắng mắt, hoàn toàn hôn mê bất tỉnh.