Tác giả: Hoa Diên U Lạc
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1341920
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1920 lượt.
ã rơi vào lồng ngực của hắn rồi sao?
Là nên kiên trì, hay là lựa chọn rời đi?
Sau khi hắn bình phục, rốt cuộc trong lòng có còn vị trí của ta hay không?
Đường Thải Nhi khẽ nhắm mắt lại, ngăn không cho mình suy nghĩ tiếp về vấn đề này nữa, khóe miệng khẽ cong lên, lại mở mắt ra, “Không có chuyện gì, nếu như ngươi muốn rời đi, ta đây sẽ túm ngươi trở về bên cạnh ta.”
“Sao? Nương tử?” Dạ ngu ngốc đang bay về phía trước, nghe nương tử phát ra một câu tuyên thệ trong ngực, không khỏi tò mò cúi đầu nhìn, “Nương tử nói gì?”
“Ta nói, ngươi đời này đều là người của Đường Thải Nhi ta, đừng mơ tưởng chạy thoát!”
Dạ ngu ngốc cười hì hì một tiếng, hai mắt trong veo làm người ta nhói lòng, “Ừ! Nếu như Dạ nhi đi, nương tử cũng nhất định phải tìm Dạ nhi về nha!”
Nam hồ ly
Tịch Thanh đứng ở cửa động có phần lo lắng nhìn khu rừng phía xa, không biết Dạ ngu ngốc rốt cuộc đã đi đâu. Mắt thấy trời đã sáng, tại sao vẫn chưa về chứ?
Đang bất an đi qua đi lại, đã thấy Dạ ngu ngốc ôm Đường Thải Nhi nhẹ nhàng tiếp đất.
“Sao lại thế này?” Tịch Thanh nhìn ống tay áo loang lổ vết máu của Đường Thải Nhi, không khỏi căng thẳng, “Nữ nhân ngươi sao lại để bị thương đến thế này?”
Đường Thải Nhi vừa muốn cảm động, nhưng sau khi nghe xong câu kia, ý cảm động lập tức bị đập tan thành mây khói. Bởi vì thân thể không còn chút sực lực nào, vốn định nổi giận nhưng cũng đành lực bất tòng tâm. Cánh tay run run muốn chỉ hướng Tịch Thanh, cuối cùng vẫn vô lực buông thõng, “Tịch Thanh. . . . . .”
Gương mặt Tịch thanh đỏ ửng, vội vàng đứng dậy quay đầu lại, ho nhẹ mấy tiếng, thầm nghĩ trong lòng phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nhìn. . . . . .
Đường Thải Nhi bị tức đến cả người run rẩy, sau đó khóc không ra nước mắt, “Tìm thuốc giải. . . . . .”
Hai mắt Dạ ngu ngốc lóe ra ánh sáng thuần khiết, sờ loạn trong vạt áo của Đường Thải Nhi một lúc, rốt cuộc cũng lấy ra một cái bình sứ nhỏ, “Nương tử, là cái này sao?”
Đường Thải Nhi cố gắng mở miệng, “Phải . . . . .”
Dạ ngu ngốc ôm lấy Đường Thải Nhi, để nàng dựa trên cánh tay mình, đổ nước thuốc bên trong bình sứ vào miệng nàng.
Tịch Thanh đưa lưng về phía hai người, “Ngươi tự hạ độc mình làm gì?”
Đường Thải Nhi uống giải dược xong, tứ chi tê tê dần dần hồi phục, ngón tay miễn cưỡng có thể động nhẹ, “Giải cổ.”
Tịch Thanh nghe vậy xoay người lại, nhìn thấy sự yếu ớt không giống Đường Thải Nhi nàng, không khỏi hừ lạnh, “Giúp người khác cũng không cần đối xử với bản thân như vậy đâu.” Vừa nói vừa đi tới, vén ống tay áo Đường Thải Nhi lên. Vết thương được quấn bằng mảnh vải lụa đã nhuộm đầy máu.
Dạ ngu ngốc: “Tiểu Tịch Tịch, vết thương, cầm máu thế nào đây?”
“Ta có kim sang dược.” Tịch Thanh vừa nói vừa xé mảnh vải ra, nhìn thấy miệng vết thương ghê người kia, không nhịn được muốn mắng nữ nhân ngu ngốc trước mặt này, “Vết thương này cũng là ngươi tự cắt sao?”
Đường Thải Nhi đã hồi phục một chút, nhíu mày cười một tiếng, “Đúng vậy, tự ta làm bị thương.”
“Ngươi thật đúng là dám xuống tay với chính mình.” Tịch Thanh xấu hổ, lấy kim sang dược ra xức lên miệng vết thương của nàng.
Đường Thải Nhi cau mày nhịn đau đớn cào xé xuống, giơ tay lên xoa xoa lồng ngực Dạ ngu ngốc, “Dạ nhi ngoan, không phải bảo ngươi và tịch thanh đợi ta ở đây sao? Tại sao ngươi lại xuất hiện trong rừng.”
“Hừ! May nhờ có ta ở đó, nếu không nương tử sẽ bị người xấu khi dễ!”
Tịch Thanh nghe vậy ngẩng đầu lên, “Dạ nhi học khinh công lúc nào vậy?”
“Ha ha ~ sư phụ dạy ta.”
Tịch Thanh không hiểu nhìn về phía Đường Thải Nhi, sau đó thở dài, “Chính là lão tiền bối ban nãy, lão nhận Dạ nhi làm đồ đệ.”
“Thì ra là như vậy.” Tịch Thanh gật đầu một cái, cúi đầu quấn băng lên miệng vết thương của Đường Thải Nhi.
“Không phải ngươi đã trở về Tịch Gia Bảo sao? Tại sao lại xuất hiện ở đây?” Đường Thải Nhi vừa nói vừa rút cánh tay đã băng bó cẩn thận, an an ổn ổn nằm trong lồng ngực của Dạ ngu ngốc.
“Tịch Gia Bảo được mời tới Hồn thành tham gia đại hội võ lâm.”
Hai mắt Đường Thải lập tức sáng như sao, “Đại hội võ lâm? Muốn cử hành đại hội võ lâm sao? Mười năm một lần, ta rốt cuộc cũng gặp được một lần nha!”
Dạ ngu ngốc: “Sao? Nương tử, đại hội võ lâm chơi rất vui sao?”
“Dĩ nhiên, có thể nhìn thấy rất nhiều mỹ nam nha! !” Đường Thải Nhi không chút cố kỵ mà cười lớn.
Nghe vậy, trên trán Tịch Thanh lập tức lăn xuống một giọt mồ hôi lạnh. . . . . .
Dạ ngu ngốc thì bĩu môi, “Ta với tiểu Tịch Tịch cũng là mỹ nam nha, lại còn muốn đi nhìn người khác nữa.”
Một giọt mồ hôi nữa từ thái dương của Tịch Thanh chảy xuống. . . . . .
“Không đúng, vậy ngươi phải đang ở Hồn thành chứ, tại sao lại xuất hiện ở Tây quận này?” Đường Thải Nhi khó hiểu hỏi.
Tịch Thanh ngồi bên cạnh hai người, nghiêm túc nói: “Hồn châu rất gần Tây quận, ta muốn thuận đường đem Trạm Lô kiếm tặng cho Đường huynh ngươi, ai ngờ. . . . . .”
“Sao?” Đường Thải Nhi nghe vậy hai tay vội vàng ôm lấy bảo kiếm thắt ở bên hông của