Tác giả: Hoa Diên U Lạc
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1341921
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1921 lượt.
ường Thải Nhi lạnh mặt nhìn mấy người trước mặt dần trở nên bỉ ổi, hừ lạnh một tiếng, “Một mình thì sao?” Vừa nói vừa giơ tay lên xoa xoa trán của mình, trong lòng thầm nói, tại sao cơ thể càng ngày càng mềm nhũn vậy . . . . .
“Ha ha, đại ca, mấy huynh đệ chúng ta đã đói khát rất lâu rồi, không bằng. . . . . .”
“Không sai không sai, đại ca, khó được gặp mỹ nhân đi một mình nha ~”
Đường Thải Nhi rút đoản đao ra, bực bội nhìn đám người, “Lũ khốn kiếp, muốn ăn đậu hủ của lão nương, muốn . . . . . .” Lời còn chưa dứt, thân thể mềm nhũn liền ngã vào bụi cỏ, nghiêng đầu nhìn lòng bàn tay, có thể thấy rõ những dấu đỏ, “Bà nội nó . . . . . . Ăn nhầm giải dược. . . . . .”
Thân thể vô lực, đầu óc lại vô cùng tỉnh táo.
Nhìn mấy tên ác đồ dần dần đến gần, nàng tức giận đến cả người phát run, “Các ngươi dám đụng đến lão nương ta. Ta sẽ khiến các ngươi hối hận cả đời!”
Lời nói vốn mang mười phần tức giận, nhưng đến khóe miệng lại trở thành tiếng “ưm” yểu điệu.
“Khốn kiếp. . . . . .”
“Ai u, làn da này rất mịn nha ~” một tên vén váy Đường Thải Nhi lên, đưa tay tùy tiện vuốt ve da thịt trên chân nàng, đến mức làm Đường Thải Nhi sinh ra cảm giác lạnh lẽo, hung ác nhất.
“Không được chạm vào ta! Con bà ngươi, ta phải khiến các ngươi chết không được tử tế. . . . . . A. . . . . .” Một mùi hôi thối tràn vào khoang miệng, chòm râu ghê tởm ghim bên môi nàng. Nàng giận đến nổi máu trong cơ thể gần như chảy ngược.
Bị đối phương ngăn miệng lại, mắng không ra tiếng, chỉ có “Ừ” Bằng giọng mũi, lại có vẻ khó nghe.
Toàn thân Đường Thải Nhi không còn một chút sức lực, trong lòng mắng chửi ngàn vạn lấy mấy tên đang khinh bạc mình.
Giơ tay lên muốn đẩy kẻ đè trên người mình ra, nhưng bởi vì dùng sức mà khiến vết thương trên cánh tay nứt toạc ra, tay áo trong nháy mắt nhuộm màu đỏ thẫm.
“Ha ha! Nữ nhân này thật đúng là báu vật nha! Đại ca, chiếm nàng đi! Đại ca hưởng trước đi, ha ha. . . . . . A!” Tiếng cười của kẻ nọ dừng lại, thay vào là một tiếng thét thê thảm.
Đường Thải Nhi thở hổn hển, cảm nhận được kẻ trên người mình đã bị lôi dậy, giương mắt nhìn, chỉ thấy một thân ảnh màu đen cầm đoản đao trong tay cứa đứt cổ của đối phương.
“A! !” Mấy tên tiểu đệ nhìn thấy lão Đại bị cắt đứt cổ, cũng rối rít kéo quần lên muốn chạy trốn.
Lại thấy thân ảnh màu đen lắc mình, mấy tên đang muốn chạy trốn trong nháy mắt ngưng động tác, sau đó máu tươi từ miệng phun ra.
Đường Thải Nhi nằm trên mặt đất, nhìn đám người từ từ ngã xuống, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, nhìn bóng lưng quen thuộc kia khẽ mở miệng, “Dạ nhi?”
Dạ ngu ngốc lạnh mặt, nắm đoản đao trong tay nhìn những xác chết trên đất, đôi mắt lạnh lẽo bao hàm cả tức giận.
Hai tay run run lại ngồi chồm hỗm xuống, hạ đoản đao xuống, điên cuồng đâm vào xác của tên đã cưỡng hôn Đường Thải Nhi. Cái xác kia trong khoảnh khắc trở nên máu thịt lẫn lộn.
“Dạ nhi. . . . . . Dạ nhi. . . . . .” Đường Thải Nhi nhìn bóng lưng Dạ ngu ngốc, không thể tin vào mắt mình, người trước mắt chính là Lăng Dạ Tầm dễ thương, thuần khiết sao.
Hai vai Dạ ngu ngốc run rẩy, thở hổn hển, cặp mắt lạnh như băng dần dần trở lại sắc ôn hòa, cúi đầu nhìn máu tươi dính đầy hai tay mình, nghiêng đầu một cái, “Ai bảo ngươi khi dễ nương tử, đáng đời.”
Dạ ngu ngốc vứt đoản đao xuống một bên, xoay người đi tới bên cạnh Đường Thải Nhi, quỳ gối trên cỏ nhìn nàng cánh tay đầy máu của nàng, “Nương tử. . . . . . Nàng bị thương. . . . . .” Trong giọng nói là đau lòng và tức giận xen lẫn.
Dạ ngu ngốc cởi áo khoác ngoài của mình xuống, che kín thân thể của nàng, nâng tay áo lên dùng sức lau đôi môi đỏ mọng của Đường Thải Nhi.
Đôi mắt cố chấp nhìn chằm chằm vào môi nàng, hai tay run rẩy không ngừng lau đi.
Đường Thải Nhi chỉ cảm thấy đôi môi nóng như lửa, muốn ngăn Dạ ngu ngốc lại, không muốn hắn tiếp tục lau nữa.
Dạ ngu ngốc thở hổn hển, hai mắt rời rạc không có tiêu cự, giống như người đang mộng du, hắn thôi không lau nữa, lạnh lẽo, lẩm bẩm nói: “Người của ta. . . . . . Không thể bị người khác đụng vào. . . . . . Không thể. . . . . .”
Đường Thải Nhi sửng sốt, há miệng, nhìn Dạ ngu ngốc trước mắt, “Dạ nhi, làm sao ngươi. . . . . .”
Dạ ngu ngốc mở trừng hai mắt, ánh mắt lạnh như băn trở nên nhu hòa, đôi mắt rời rạc khôi phục tiêu cự, cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên đôi môi nóng rực của Đường Thải Nhi, “Nương tử, thật xin lỗi, Dạ nhi không nên để nương tử một mình.”
“Không sao, Dạ nhi không nên tự trách bản thân.” Đường Thải Nhi nhắm hai mắt lại, cảm thụ đôi môi lạnh như băng của Dạ ngu ngốc đang chạy trên môi mình.
Thân thể chợt nhẹ bẫng, mở mắt ra, đã thấy Dạ ngu ngốc ôm mình lên.
Đường Thải Nhi áp mặt vào sát lồng ngực của Dạ ngu ngốc, ánh mắt mê mang, “Dạ nhi, ngươi sẽ biến mất sao?”
“Hư. . . . . .Nương tử đừng nói nữa, nương tử đang bị thương, an tâm nghỉ ngơi đi, có Dạ nhi ở đây mà.” Dạ ngu ngốc khẽ hôn trên trán Đường Thải Nhi, sau đó điểm nhẹ mũi chân, bay lên.
Cho dù thay đổi, ta có thể làm gì chứ?
Không phải đã yêu tên ngốc này rồi sao? Không phải đ