watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử Xin Nhẹ Chút

Nương Tử Xin Nhẹ Chút

Tác giả: Hoa Diên U Lạc

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1341924

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1924 lượt.

mình, “Không ngờ ngươi lại thấu tình đạt lý như vậy nha ~”
“Trên đường tới Tây quận, ngang qua Mi châu. Ta ở trong khách điếm nghe người của Thái Tử nói chuyện.”
Đường Thải Nhi nghe vậy thu hồi biểu tình cợt đùa, dè dặt nhìn Tịch Thanh, “Người gây bất lợi cho ta và Dạ nhi chính là bè lũ của Thái Tử.”
“Bọn chúng đang bàn bạc cách thủ tiêu hai người. Ta vốn không có ý định can thiệp vào những chuyện báo thù trên giang hồ, nhưng lại nghe thấy bọn chúng nhắc đến cái tên Đường Cảnh.”
“Ta hiện tại đang mặc nữ trang, làm sao có thể bị người khác nhận ra. . . . .”
Tịch Thanh nghe vậy liếc mắt nhìn Đường Thải Nhi mặc một bộ lụa gấm mỏng, mất tự nhiên ho khan một tiếng, “Bây giờ có người buôn tình báo gì gì đó, tin tức rất linh hoạt, cho dù ngươi có dịch dung cho Dạ nhi.”
Đường Thải Nhi liếc nhìn Dạ ngu ngốc trước mặt, đưa tay vuốt hai cái, “Dạ nhi, mặt của ngươi, có cảm thấy khó chịu không?”
Dạ ngu ngốc lắc đầu một cái, sau đó lại gật đầu một cái, “Cũng có chút ngứa ngáy. . . . . .”
“Đồ ngốc! Tại sao ngươi không nói sớm!” Đường Thải Nhi liền giơ tay hung hăng đánh một cái lên đầu Dạ ngu ngốc, ngay sau đó túm lấy cánh tay của hắn, “Ta tháo cho ngươi.”
Thịt trên mặt Tịch Thanh co rút mạnh, nhìn hai người chạy đến bờ sông nhỏ, buồn bực gọi, “Này. . . . . . Ta đang nói chính sự mà!”
—————-
Giữa trưa.
Trong khách điếm tại Tây quận.
Lâm Mục khoát tay cho mấy tên thuộc hạ đi nghỉ, ngồi uống trà ở bên cạnh bàn như có điều suy nghĩ.
Đang xuất thần, “Ầm” một tiếng, thiếu chút nữa khiến chén trà trong tay hắn rơi xuống đất. Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một thiếu niên áo đen đang dựa vào lan can cửa sổ, tiện tay đùa bỡn Thập Tự đao.
Đôi ánh mắt đen láy nghiền ngẫm nhìn về phía Lâm Mục, “Lão Lâm đầu, đã lâu không gặp ~”
Lâm Mục bật cười, “Thượng Quan Linh? Sao ngươi lại xuất hiện ở đây?”
Thượng Quan Linh nhảy một cái, vững vàng ngồi vào chiếc ghế bên cạnh Lâm Mục, ngồi chồm hổm, nhíu mày cầm bình trà lên tự rót một chén, “Nghe nói người nọ gặp nạn, lưu lạc tới đây?”
Lâm Mục cau mày, “Không được vô lễ với Tam hoàng tử.”
Thượng Quan Linh vẻ mặt giảo hoạt, mắt chuyển vòng tròn ngó lên trên trần, thảnh thơi uống trà, “Aizzz ~ ngươi là thuộc hạ của hắn, nhưng ta không phải ~”
Lâm Mục bất đắc dĩ thở dài, “Tại sao ngươi tới đây?”
Thượng Quan Linh cười to, thân thể nhảy một cái, phóng khoáng ngồi vào ghế, “Ngươi không biết sao?”
“Không biết.”
Thượng Quan Linh nheo mắt lại, khóe miệng mang vẻ khoa trương, đứng lên ghé sát vào gò má của Lâm Mục, “Xem náo nhiệt.”
Lâm Mục cau mày, “Làm gì có náo nhiệt để xem chứ, càn quấy.”
“Tại sao không có, Tam hoàng tử gặp nạn chạy đến đây, hơn nữa ta nghe nói còn bị mất trí nhớ? Ha ha! Đây không phải là náo nhiệt sao? Ta ấy à, là cố ý đến đây nhìn chút cho hả hê ~” Thượng Quan Linh cười đùa nói.
Lâm Mục đứng dậy đang muốn nổi giận, đã thấy thân ảnh trước mắt chợt biến mất. Lúc phục hồi lại tinh thần, Thượng Quan Linh đã sớm đứng ở trên lan can cửa sổ hướng về phía hắn khoát tay áo, “Ta đi xem náo nhiệt đây ~”
Dứt lời, tung người nhảy xuống.
Lâm Mục ngẩn người, “Ngươi biết Tam điện hạ ở đâu sao? !” Chạy đến bên cửa sổ, cúi đầu nhìn xuống dưới, đã sớm không có bóng dáng của Thượng Quan Linh. Không có kết quả, phẫn hận đập bể lan can cửa sổ, “Chạy rất nhanh!”
“Người đâu !” Lâm Mục quát to một tiếng.
Mấy tên thủ hạ mở cửa vào, chờ lệnh.
“Truy tìm Thượng Quan Linh, hắn biết Tam hoàng tử ở nơi nào.”
“Vâng!”
—————–
Trước sơn động, ba người Đường Thải Nhi ngồi ngay ngắn vây quanh đống lửa, chờ gà nướng ra lò.
Dạ ngu ngốc khôi phục gương mặt vốn là tuyệt sắc, làm hại Đường Thải Nhi thỉnh thoảng thất thần, Tịch Thanh cũng giống nàng thỉnh thoảng nhìn hắn.
Dạ ngu ngốc vuốt vuốt tóc mái trên trán, nhìn Đường Thái Nhi, “Nương tử? Trên mặt Dạ nhi có dính bẩn sao?”
Đường Thải Nhi cười ha ha, “Không có nha, đã lâu không nhìn thấy ngươi, muốn nhìn lâu một chút.”
Dạ ngu ngốc trợn tròn mắt, “Dạ nhi mỗi ngày đều ở cùng nương tử mà.”
Đường Thải Nhi ngượng ngùng khoát tay chặn lại, “Ai nha, ta tùy tiện nói thôi, ha ha, ha ha, ăn gà, ăn gà đi.”
“Gà chưa chín đâu.” Vẻ mặt Tịch Thanh không chút thay đổi, chen miệng nói.
Đuôi lông mày Đường Thải nhi nhếch lên, không nhìn Tịch Thanh, nghiêng đầu nhìn vào trong động, “Vân tỷ ngủ mê man cả đêm, tại sao còn chưa tỉnh vậy?”
“Đúng vậy nha, nhưng mà nương tử, đừng nên quấy nhiễu Vân nhi tỷ ngủ.” Dạ ngu ngốc cười, “Nếu không thịt gà không đủ chia đâu ~”
Đường Thải Nhi tán đồng gật đầu một cái, “Đúng vậy.”
Tịch Thanh tức cười, “Các ngươi. . . . . .”
“A! Lúc này được rồi được rồi! Dạ nhi, cánh! Hai cái đùi gà thuộc về ta!” Đường thải Nhi cao giọng phân phó nói.
Tịch Thanh mang vẻ mặt khinh bỉ nhìn về phía Đường Thải Nhi, “Khỏi phải tranh, Tịch mỗ không ăn đùi gà!”
“Oa oa oa ~ Được oa!” Đường Thải Nhi trực tiếp bỏ qua ánh mắt khinh bỉ của Tịch Thanh, khoái trá gặm đùi gà.
Tịch Thanh cảm thấy có chút mệt mỏi, cầm đao lên cắt thịt trên ức gà, ăn tr