Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341708

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1708 lượt.

mà Vu Mục Thành không ngờ được chính là anh ta nắm vững kiến thức kỹ thuật, thậm chí còn giúp được cả việc xử lý một số đơn đặt hàng của bên Thị trường, nắm bắt tốt việc phối họp giữa các khâu của các bộ phận, điều đó giảm bớt áp lực cho Vu Mục Thành rất nhiều. Vu Mục Thành cười nói: “Mọi người rất quan tâm tới việc riêng của tôi, tôi cảm ơn mọi người. Có điều, tôi đã có bạn gái, sau này không thể lại cho tôi ô việc này nữa”.
Giám đốc Triệu có vẻ rất ngại, anh ở công ty này cũng đã lâu, có mối quan hệ khá thân thiết với chị gái và anh rể của Vu Mục Thành. Lần này để vay tiền ngân hàng cho khoản đầu tư xây dựng nhà xưởng giai đoạn hai, anh đã phải lui tới ngân hàng nhiều lần, công việc rất thuận lợi. Một hôm, phó giám đốc chi nhánh ngân hàng họ Hồ đã hỏi về tình hình của Vu Mục Thành. Vu Mục Thành không có thói quen nói chuyện riêng với nhân viên của mình, nhưng chị gái Vu Mục Vân và anh rể Vượng Quân của anh đã nhiều lần nói về Vu Mục Thành mồi khi liên hệ với anh. Không chút nghĩ ngợi, anh vui vẻ đề nghị bên ngân hàng lưu ý tìm hộ một cô gái phù hợp cho sếp của mình.
Phó giám đốc Hồ nghe anh nói vậy đã giới thiệu ngay con gái của Chủ nhiệm Trương phụ trách bên ủy ban Cải cách và Phát triển của thành phố vừa đi du học ở Mỹ về, học lực cũng như ngoại hình và tính cách của cô gái đều rất đáng nể. Anh vừa nghe đã cảm thấy đó là một mối tốt, nên để ý và nói với Phó giám đốc Hồ mình là cấp dưới không tiện ra mặt làm mối cho sếp, chi bằng hôm nào cùng ăn cơm, giới thiệu cô gái cho Vu Mục Thành thì tiệnhơn. Không ngờ chiêu này cũng chẳng thể lọt qua mắt của Vu Mục Thành.
“Xin lỗi, Tổng giám đốc Vu, tôi không ngờ bên Phó giám đốc Hồ lại có ý giới thiệu bạn gái cho anh.”
Vu Mục Thành cũng không định điều tra sâu việc này làm gì, anh đã hẹn Trương Gia Nghi và nói rõ với cô rồi. Trương Gia Nghi hết sức thoải mái, hai người nói chuyện vô cùng vui vẻ, cũng có thế nói họ đã trở thành bạn. Anh chỉ cười lớn mà nói: “Không sao, sau này nếu kéo tôi đi ăn cơm thì nói rõ với tôi sẽ tốt hơn, kẻo lại hỏng mất ý tốt của người ta”.
Giám đốc Triệu vội gật đầu lia lịa, vừa đi ra đã nói lại việc này với Giám đốc Tiền, Giám đốc Tiền cười lớn: “Anh Triệu ơi là anh Triệu, anh thông minh là thế mà không nghe bên bảo vệ họ buôn chuyện gì à?”.
“Nói chuyện gì?”
“Đợt tết Dương lịch Tổng giám đốc Vu đã đưa một cô gái tới đây, họ có vẻ rất thân mật.”
Giám đốc Triệu nói giọng phiền muộn: “Tôi đâu có biết, ôi, tôi lắm chuyện quá”.
Giám đốc Tiền vỗ vai anh, nói: “Không sao, Tổng giám đốc Vu không để ý đâu”. Khó khăn lắm Vu Mục Thành mới lại được tan ca đúng giờ, anh dừng xe, nhìn thấy Tạ Nam đang cầm bình tưới cây trong vườn của mình. Mới hơn một tháng mà mọi thứ đã đổi thay nhanh chóng. Hoa kim ngân và liễu leo đã phủ xanh um cả bờ rào, hoa hồng cũng đã kịp nhú vài nụ. Ảnh hoàng hôn chiếu xuống khiến cả khu vườn trở nên sinh động, không còn vẻ vu như ngày nào.
Nhìn thấy anh, Tạ Nam đặt bình xuống, nói: “Hiếm có đấy, hôm nay anh về sớm thế”.
Ảnh mặt trời chiếu lên khuôn mặt Tạ Nam những sắc vàng tuyệt đẹp. Gần đây Vu Mục Thành nghiêm chỉnh chấp hành đề nghị của Hứa Mạn, nếu ở nhà thì phải ép Tạ Nam đi chạy cùng mình, còn nếu không có nhà, anh sẽ gọi cô xuống lầu chạy bộ, không để cô ngồi lì trên chiếc sofa như trước nữa. Trời mưa, anh sẽ nhắc cô dùng đến máy chạy bộ, cứ duy trì như thế đã được hơn nửa tháng, giờ xem ra khí sắc của cô đã được cải thiện hơn nhiều.
“Hình như em không hoan nghênh anh về sớm hay sao ấy. Nhưng mà em cũng phải quen”, Vu Mục Thành cười nói: “Nhà xưởng mới sắp khởi công rồi, cuộc sống của anh cơ bản sẽ trở lại quỹ đạo ngay thôi”.
“Thế thì tốt, anh về sớm một chút có thể nấu cơm cho em ăn.”
Vu Mục Thành cười lớn: “Em thẳng thắn đấy, thừa nhận là cơm anh nấu ngon hơn em nấu nhé”.
Tạ Nam quả thực không dám giành thế mạnh trong việc nấu nướng, nếu chỉ có một mình, cô thường chỉ nấu nồi canh và một số món nguội là được rồi, nhưng nếu so với Vu Mục Thành thì có thể nói là cô không bì được với anh. Theo lời khuyên của Cao Như Băng, cô đã mua một cuốn sách hướng dẫn nấu ăn, nghiên cứu vào những lúc rảnh rỗi, rồi tranh thủ những khi chỉ có một mình ở nhà đem ra thử nghiệm, có điều cô vẫn hơi hoảng sợ và không tự tin lắm khi nghe tiếng chảo dầu sôi lên mồi khi bỏ rau vào.
Hai người cùng lên lầu, Vu Mục Thành nói: “Hôm nào tìm người đưa chiếc dương cầm của em lên đi. Để ở gác xép ấy, bất kỳ lúc nào cũng có thể đàn được”.
Chưa bàn với Tạ Nam một tiếng, anh đã chủ động bảo thư ký mua về một chiếc ti vi tinh thể lỏng và một bàn viết, sau khi nhờ chị giúp việc theo giờ dọn dẹp gác xép, anh liền đặt chúng trên đó. Tạ Nam cảm thấy rất hài lòng, buổi tối cô ngồi ở đấy thường xuyên hơn, không gian gác xép rất lớn, đặt đàn vào cũng không vấn đề gì, nhưng Tạ Nam lại hơi ngập ngừng, cô không muốn có thay đổi nào quá lớn nên trả lời anh: “Đẻ một thời gian nữa rồi tính”.
Sau khi vào nhà, Tạ Nam thay đồ, đeo tạp dề chuẩn bị làm cơm. Vu Mục Thành đứng ở cửa bếp nhìn thao tác cắt thái rồi cho ra