Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341715
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1715 lượt.
ng suốt chẳng phải là việc tốt đối với cậu hay sao? Còn hơn cậu phải dài cổ chờ vận may của mình trong cái Đại hội nhân duyên đó.”
Một loạt các câu hỏi của Cao Như Băng khiến Tạ Nam không biết nói gì, cô cũng công nhận bạn mình nói có lý, còn mình thì vô lý.
“Nam Nam, sau khi lấy chồng tớ đã nghĩ kỹ rồi, ngày trước tớ đâu dễ nhịn như thế, bây giờ tớ cũng biết nhẫn nhịn trước một số việc. Đời người chính là một thỏa hiệp, càng lớn, những điều cần thỏa hiệp càng nhiều”, Cao Như Băng đột nhiên chuyển sang vẻ nhẹ nhàng, nói: “Đừng cho rằng thỏa hiệp là nhượng bộ và hy sinhà được”.
Tạ Nam bỗng cảm thấy hoang mang trước những điều Như Băng nói, từ trước tới giờ, cô đã thỏa hiệp rất nhiều lần, không phải cô bị tổn thương vì thỏa hiệp, mà là côkhông thấy thoải mái khi lại đối diện với Lý Nhuệ một lần nữa.
“Nghe tớ đi, anh ấy muốn hẹn cậu, cậu cứ nhận lời rồi tính sau, nếu hợp thì tiếp tục, đây sẽ là niềm vui bất ngờ đấy; còn nếu không hợp thì nói câu tạm biệt cũng chưa muộn, không ai có thể ép ai được.”
Tạ Nam đành gật đầu đồng ý với Như Băng.
Ngày hôm sau, Tạ Nam tới nhà hàng mà Lý Nhuệ đã đặt chỗ trước, anh đang chờ cô ở đó. Đây là nhà hàng tên là Chuẩn Dương mới khai trương. Nhà hàng này trang trí không giống các nhà hàng khác, đèn trần treo thấp, sofa tựa thấp, tấm rèm nhỏ ngăn cách các khoảng không gian, rất cách điệu, việc kinh doanh có vẻ cũng rất tốt.
Tạ Nam quyết tâm nghe theo lời Như Băng, cố gắng thể hiện một chút để tôn trọng ý tốt của người ta, cô quàng thêm chiếc khăn lụa đẹp mắt kèm theo áo choàng màu ghi. Sau khi tan làm, cô tranh thủ vào nhà vệ sinh của công ty trang điểm thêm một chút trước khi tới chỗ hẹn, lại xịt thêm chút nước hoa Như Băng tặng. Vừa nhìn thấy cô, mắt Lý Nhuệ đã sáng bừng lên vui vẻ, Tạ Nam cũng cảm thấy vui theo.
Chọn món xong, hai người bắt đầu trò chuyện, nhưng hầu như họ chỉ nói đến tình hình công việc của mình, không khí tương đối nhẹ nhàng và vui vẻ. Món ăn được mang lên nhanh chóng, Tạ Nam bình thường vốn thích ăn đồ cay, nhưng vẫn cố gắng thể hiện mình đang ăn rất ngon, nhẹ nhàng thưởng thức món mỳ sợi. Vô tình nhìn lên, Tạ Nam thấy Vu Mục Thành dẫn mấy người bạn vào quán. Nhìn thấy cô, Vu Mục Thành dường như cũng bất ngờ, sau đó mỉm cười chớp mắt ra hiệu chào với ý nói “Không phiền đến việc tốt của cô”, rồi quay người đi vào phòng đặt trước, Tạ Nam bất giác cảm thấy buồn cười.
“Em ăn có ngon miệng không?”, Lý Nhuệ hỏi cô.
“Rất ngon”, Tạ Nam thật thà, thỉnh thoảng thay đổi khẩu vị quả thực cũng rất hay.
“Em đồng ý đến, anh rất vui”, giọng Lý Nhuệ rất đỗi chân thành: “Anh biết trước đây do anh cố chấp quá, từ trước tới giờ anh luôn rất nghiêm khắc với chính mình và với mọi người, có lúc còn chủ động không để người khác có cơ hội giải thích”.
Lý Nhuệ tự phê phán mình, Tạ Nam cũng cảm thấy áy náy: “Anh đừng nói vậy, đó là chuyện đã qua rồi”, cô cũng định tự kiểm điểm bản thân, nhưng không biết phải nói gì, đành tiếp tục: “Cái đó… Anh thử món thịt cuaăm viên xem, vị tuyệt lắm”.
Dường như nét thất vọng đã hiện rõ trên khuôn mặt LýNhuệ, Tạ Nam chỉ khẽ thở dài trong lòng. Qua lời Lý Nhuệ vừa nói, cô biết rằng thực ra không phải anh đã quên việc căn nhà đó, mà anh đang đợi lời giải thích hợp lý từ cô, sau đó mới có thể tiếp tục mối quan hệ này.
Nhưng những điều liên quan đến căn nhà lại lằng nhằng, phức tạp, cô không thể giải thích ngay với anh được. Hơn nữa, Tạ Nam vừa gặp lại Hạng Tân Dương, nên giờ đây cô càng không muốn lật giở việc cũ ra cho thêm mệt mỏi.
Không khí trầm hẳn xuống, cô nghĩ mình đã làm Lý Nhuệ thất vọng. Song điều khiến cô lo lắng hơn cả là không biết phải nói với Như Băng thế nào.
“Trước kia hẹn em đi ăn, anh toàn đưa em đến những nơi ít tiền, em chưa bao giờ phàn nàn hay tỏ ra không thích thú”, Lý Nhuệ đột nhiên nói.
Tạ Nam khẽ cười: “Tiết kiệm là đức tính tốt mà”.
“Sau khi chia tay với em, anh đã từng tìm hiểu một vài cô gái nữa. Nói thật là, so sánh mới thấy, em đúng là tốt hơn nhiều, tính tình hiền hòa, không hư vinh, biết lý lẽ, biết sống, anh quay lại thế này, em có thấy buồn cười không?”
“Lý Nhuệ, em không tốt như anh nghĩ đâu, tất cả các côgái trẻ đều thích hư vinh, đều vô lý, không biết cách sống thực tế, em cũng đã từng như vậy”, Tạ Nam nhìn anh thản nhiên: “Có điều ngày một trưởng thành, em đã học được cách sống thực tế hơn. Em không dám nói là không còn những nhược điểm đó nữa, nhưng em đã cố gắng không để phạm lại những sai lầm ấy. về việc căn nhà, em chỉ có thể nói với anh rằng, nó có liên quan đến bạn trai cũ của em, đó là chuyện đã qua, em không thể giải thích thêm, nếu anh vẫn để ý đến nó, em chỉ có thể nói rất tiếc”.
Nét mặt Lý Nhuệ biểu hiện rất phức tạp, anh im lặng một lúc lâu.
Ăn cơm xong, hai người ra khỏi nhà hàng. Thấy Lý Nhuệ chuẩn bị gọi taxi, Tạ Nam vội nói: “Em lái xe tới, để em đưa anh về”.
“Em mua xe rồi à?”, Lý Nhuệ nhìn Tạ Nam, ánh mắt sắc lạnh, cô điềm nhiên đón nhận ánh mắt đó, nói: “Em mua lại chiếc Citroen cũ”.
Lý Nhuệ lắc đầu: “Muộn rồi, không tiện lắm,