Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341716

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1716 lượt.

người, người đẹp uất Kim Hương đã tới”.
Cánh tay Lưu Kính Quần khẽ hích Vu Mục Thành, Vu Mục Thành đành mím môi cười không nói gì. Tạ Nam ngồi bên cạnh có chút ngạc nhiên, cô hoàn toàn không lý giải được hành động đặc biệt này.
Một vài người nữa lục tục tới thêm, mọi người tự nhiên tán gẫu, không khí rất thoải mái. Tạ Nam phát hiện, ở đây không ai chính thức giới thiệu tên và nghề nghiệp thật của mình, hầu hết đều xưng hô theo nickname trên mạng, nhẹ nhàng và không có áp lực. Cô vốn không quen nói chuyệnở nơi nhiều người lạ như thế, nên chỉ ngồi nghe như vậy cũng thấy vui rồi.
Vu Mục Thành nhẹ nhàng đỡ cốc rót thêm cà phê cho cô. Tạ Nam hào hứng đón nhận cái ấm nóng của cốc cà phê vừa mang lại, cũng chào đón người mới quen đang ngồi bên cạnh mình.
“À đúng rồi, tên anh trên mạng là gì?”
“Tôi là một khán giả, không đăng ký tên”, Vu Mục Thành thật thà, anh chẳng có thời gian để quan tâm đến các hoạt động này.
Đột nhiên, một người đàn ông hơi đậm người đến hỏi Hứa Mạn: “Bác sĩ khủng long, xem hộ tôi cái gì ở cánh tay đây, có đáng ngại không?”.
Hứa Mạn bảo anh ta vén tay áo lên, xem kỹ càng rồi nói: “Không sao, chỉ là một cục thịt thừa, nếu anh sợ nó ảnh hưởng tới mỹ quan thì theo tôi vào bếp, tôi sẽ cắt cho anh, dao nhà tôi rất xịn, nhanh lên”.
Người đàn ông vội vàng buông tay áo xuống, nói: “Thôi, cảm ơn bác sĩ đã vất vả, tôi không phiền chị nữa”.
Cả đám đông cười ồ lên, họ đã quen với cách đùa của Hứa Mạn, Lưu Kính Quần kéo Hứa Mạn vào lòng nói: “Em muốn dọa người ta sợ chết đấy hả, em yêu?”. Hứa Mạn ngồi trên đùi Lưu Kính Quần, cười nói với người đàn ông nọ: “Đừng sợ, đừng sợ, đùa anh chút thôi, hầu hết các nốt lipoma đều không có triệu chứng và biến chứng trực tiếp. Còn nếu anh thấy nó lớn nhanh khác thường thì phải tìm bác sĩ khám ngay”.
Mọi người trò chuyện rôm rả, chẳng mấy chốc chủ đề đã chuyển sang dạ hội chúc mừng năm mới. Thì ra thời gian đăng nhập diễn đàn của mọi người đều đã lâu, bình thường họ vẫn hay hẹn nhau đi du lịch. Từ khi Hứa Mạn đăng ký vào, diễn đàn sôi nổi hơn rất nhiều, cô nhanh chóng được bầu làm thành viên chủ chốt trong ban quản trị. Mỗi dịp năm mới, diễn đàn và nhóm Q tổ chức hoạt động chúc mừng năm mới, lần nào cũng rất nghiêm túc và hoành tráng, có người phụ trách làm Power Point, ghi lại những nét nổi bật của diễn đàn trong một năm, có người đóng góp các tiết mục biểu diễn, mọi người cùng đi ăn uống rồi bắn pháo hoa, chi phí chia đều cho mỗi cá nhân tham gia, nói chung là chơi tới bến rồi mới giải tán.
Đây là lần gặp gỡ mọi người trong diễn đàn đầu tiên của cả Hát trong giỏ và Tạ Nam, anh ta rất tập trung, hơn thế còn luôn luôn đưa ra các ý tưởng, hỏi ra mới biết anh ta chuyên làm kế hoạch mạng, rất rành về mặt tổ chức hoạt động. Tạ Nam vốn là người bận rộn khác thường ngay cả trong và ngoài thời gian làm việc ở công ty, chỉ vào những dịp nghỉ lễ, cô mới về nhà thưởng thức các món ngon mẹ nấu, giờ nhìn thấy mọi người vui chơi quên mình như vậy, cô có chút xúc động.
Sau khi chào mọi người, Vu Mục Thành và Tạ Nam cùng đi về khu nhà hoàn thành đợt một. Nói về sự lãng mạn của Hát trong giỏ, Tạ Nam lắc đầu cười nói: “Tôi rất khâm phục, chỉ biết nói vậy thôi”.
Vu Mục Thành cảm thấy hơi ngạc nhiên, hỏi: “Cô không tin vào tiếng sét ái tình? Tôi tưởng rằng con gái đều tin điều đó chứ”.
Ảnh mắt Tạ Nam nhìn xa xăm, rơi vào chiếc vòi phun nước phía xa, lặng lẽ nói: “Khi trẻ, tôi cũng đã từng tin như vậy”.
“Chẳng phải cô vẫn trẻ sao?”
“Tôi đã từng trẻ, ha ha, cho nên tôi chúc anh ấy đạt được mong muốn của mình.”
Vu Mục Thành gật đầu đồng ý: “Anh ta còn rất trẻ, quả thực cũng nên thưởng thức thế nào là mối tình sét đánh và mùi vị của việc tìm kiếm nó”.
Tạ Nam nghĩ đến ý định tham gia Đại hội Nhân Duyêncủa mình, cái hoàn toàn khác với tiếng sét ái tình vô lý kia, mục đích của hoạt động này rất rõ ràng và đầy đủ, cô bất giác mỉm cười. Vu Mục Thành nhìn nụ cười tuy có mang chút vô vọng nhưng vô cùng tươi tắn, đôi mắt cong cong quyến rũ, hoàn toàn không pha sự thẫn thờ mất hồn tối qua khi ở trước nhà hàng, bất giác anh cũng thấy vui theo.
Sau khi tạm biệt Vu Mục Thành, Tạ Nam về nhà ngả người trên ghế sofa gọi điện cho Cao Như Băng, hỏi thăm tình hình của Quách Minh. Cao Như Băng bảo cô cứ yên tâm, Quách Minh đã xuất viện về nhà nghỉ ngơi rồi, trong thời gian ngắn không được uống rượu và ăn đồ cay, hơn thế còn phải luyện tập sức khỏe.
“Tớ đã làm thẻ tập thể dục năm, đi tập cùng anh ấy, không để anh ấy có cơ hội lười biếng, bản thân cũng có thể luyện tập một chút. Mà cậu cũng phải chú ý sức khỏe, chứng hạ đường huyết của cậu đừng có xem thường. Chỗ cậu có tất cả các thiết bị luyện tập chứ, không nên coi nhẹ chuyện đó, đầu tư cho sức khỏe thì cái gì cũng đáng.”
“Tớ đi chạy bộ cũng được, ở đây gần hồ tiện cho việc chạy bộ. Tiết kiệm tiền, hiệu quả lại như nhau”, tiếp đó cô thật thà kể với bạn toàn bộ cuộc gặp tối qua, sau đó đợi lời buộc tội của Cao Như Băng, không ngờ Như Băng im lặng một lát rồi nói bằng giọng điệu khác hẳn mọi khi. “