Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341999

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1999 lượt.

Thôi, các cậu không có duyên thì chả biết làm sao, không miễn cưỡng được.”
Tạ Nam như trút được gánh nặng, cười hì hì hôn gió Cao Như Băng: “Ôi bạn yêu, cậu thật hiểu tớ, quan tâm tớ, thật dịu dàng, thật…”.
“Được rồi, được rồi, cậu rắc rối quá, tớ nói cho cậu chuyện này, nhưng cậu đừng có cuống lên.”
“Cậu cứ nói, nói gì tớ cũng không cuống đâu.”
“Cơ quan Quách Minh mới đề bạt một phó phòng, vừa ba mươi lăm tuổi, đứng đắn, có năng lực, Quách Minh nói anh ấy rất có tiền đồ, vợ bị bệnh mất cách đây vài năm, để lại một đứa con gái giờ năm tuổi, cậu có muốn đi xem mặt không?”
Tạ Nam đột nhiên ngồi thẳng dậy, toàn thân toát mồ hôi, tay nắm chặt di động, không biết nói gì. Không phải cô hoảng sợ với những điều bạn mình vừa nói, mà sự tưởng tượng bi quan nhất của cô cũng chỉ dừng ở việc tham gia Đại hội Nhân Duyên ồn ào kia, thậm chí cô còn chưa bao giờ nghĩ tới việc mình sẽ làm mẹ kế của người khác.
Cao Như Băng thở dài một tiếng, biết rằng việc giới thiệu này là một sự thật tàn khốc không gì tô vẽ được, cônói: “Xin lỗi cậu, Nam Nam, cậu không đồng ý cũng không sao, hôm qua Quách Minh nói với tớ, tớ cũng thấy khó chấp nhận, hay là để tớ mắng cho anh ấy một trận nhé”.
“Cậu đừng nói anh ấy, anh ấy có ý tốt mà, tớ suy nghĩ rồi tính nhé. ít ra năm nay về ăn Tết cũng có cái để báo với mẹ rồi, haizzz, chẳng phải các cụ đang lo tớ ế sao? Bây giờ có người như vậy, không biết mẹ có đồng ý cho con gái lấy không? Hà hà, xem bà nói gì tớ nào?”, Tạ Nam tỏ ra lạc quan, nhưng trong lòng thầm nghĩ, còn có gì tệ hơn nữa đây.
Cao Như Băng miễn cưỡng cười: “Cậu thật là, tớ phục cậu rồi đấy, việc nhỏ thì cậu không chịu bỏ qua, thế mà gặp phải việc lớn lại cứ như không. Có điều cậu đừng vì việc này mà thấy áp lực nhé. Một mình sống ở đó có quen không? Không sợ chứ?”.
“Rất an toàn và yên tĩnh, yên tĩnh tới mức khiến tớ mất ngủ ngày đầu tiên, bây giờ quen rồi, có lẽ giờ mà quay về khu thành phố náo nhiệt là tớ không ngủ nổi nữa.”
“Thế thì tốt”, Cao Như Băng lại thở dài: “Tớ không biết khuyên cậu chuyển về đó là tốt hay hại cậu nữa, nhưng nếu cậu quen với cuộc sống độc thân như thế thìcàng khó có can đảm làm quen với người con trai khác đấy”.
Dĩ nhiên, Tạ Nam không cho rằng Cao Như Băng phải chịu trách nhiệm về tình hình cuộc sống hiện tại của mình, nhưng cô thừa nhận rằng càng ngày bản thân càng thích ứng với cuộc sống độc thân như thế này. Nếu bố mẹ có thể chấp nhận điều đó, cô cũng chẳng cần tính chuyện phải gặp mặt bất kỳ ai. Tuy nhiên, Tạ Nam không dám nói ra điều này, hơn thế cô đã đăng ký tham gia Đại hội Nhân Duyên hàng vạn người do bên Tòa báo tổ chức ở khu trung tâm triển lãm vào dịp tết Dương lịch rồi.
Ngày cuối cùng của một năm, Tạ Nam tập trung giải quyết xong công việc ở cơ quan, sau đó mới làm việc riêng của mình, cô không có thời gian tham gia hoạt động của tiểu khu nơi mình ở.
Làm xong các thanh toán tài chính của hai công ty, Tạ Nam trở về nhà là chín giờ tối. Xa xa đã thấy những đợt pháo hoa bay lên sáng rực quanh hồ, cô lái xe đến gần. Rất nhiều người đang tập trung bên chiếc cầu gỗ, Hứa Mạn cũng ở trong đó, tiếng hò reo và cười nói vui vẻ pha lẫn với tiếng pháo rộn ràng vọng tới tai cô.
Tạ Nam không hòa vào đám người ấy mà lặng lẽ dựa vào thành xe quan sát. Niềm vui của họ thật đáng ngưỡngmộ, dường như cô đã quên mất lần cuối cùng mình vui là khi nào rồi.
Ba người Vu Mục Thành, Lưu Kính Quần và Tần Đào cùng quay về tiểu khu. Lần này Tần Đào về nước nhân dịp Giáng sinh. Nhà anh ở một huyện trong tỉnh này, anh đã về thăm người thân, giờ quay lại thành phố để thăm cô và các bạn học cũ của mình. Mấy ngày gần đây, cô của anh đã thu xếp lịch gặp mặt kín mít, còn thay anh ghi tên trong Đại hội Nhân Duyên ngày mai. Khi ba người đang ăn tối, nghe thấy tin này, Vu Mục Thành và Lưu Kính Quần đều buông đũa xuống cười lớn, họ cười mãi khiến anh chàng tội nghiệp Tần Đào đỏ ửng đôi tai.
“Các cậu thật là, chẳng chu đáo chút nào, không thèm giúp tớ giải nguy lại còn đồng thanh cười. Kính Quần đã lấy được một bác sĩ tài sắc vẹn toàn, Mục Thành cũng đào hoa không kém, chỉ mình tớ là đơn thân độc mã nơi đất khách quê người thôi, quả thật cô đơn lắm đấy.”
“Tớ làm gì có nguồn nào mà khai thác, những cô gái bên thị trường bọn tớ, cô nào cũng miệng lưỡi sắc ngọt, không phù hợp với yêu cầu hiền thục đảm đang của cậu”, Lưu Kính Quần cười nói tiếp: “Tớ đã nói với Hứa Mạn rồi, cô ấy sẽ để ý đám bạn học và đồng nghiệp của cô ấy cho cậu, thế đã đủ chân thành chưa? Đường đường là một Thạc sỹ Tài chính của Đại học Columbia, thành viênchuyên nghiệp ở phố Wall, cậu mà tham gia Đại hội Nhân Duyên thì chẳng khác nào hoa sen trong giếng ngọc, muốn tìm tiên nữ đâu phải chuyện khó”.
Mấy hôm nay theo sự sắp xếp của cô mình, Tần Đào đã gặp không ít người đẹp, mắt cũng hoa cả lên rồi, lúc này anh chỉ biết cười khổ mà đáp lời: “Con gái thời nay thẳng thắn và thực tế quá, họ thích cái mác du học hơn là thích tớ, có cô còn hỏi thẳng mức thu nhập của tớ nữa chứ, nói chung tớ chưa tiêu hóa được kiểu đó”.
“C