Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341773
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1773 lượt.
cũng đều không cho là tốt”.
“Thời gian để chúng ta bình tĩnh đã quá dài rồi, chi bằng hôm nay nói cho rõ ràng lại thoải mái hơn. Anh chorằng anh và Tạ Nam, tình yêu của hai người có thể vĩnh hằng như thần thánh được sao? Hãy tỉnh táo và trưởng thành hơn đi Hạng Tân Dương. Thời đại học ai cũng đã từng yêu, nhưng có bao nhiêu người yêu nhau mà đến được với nhau? Lại có bao nhiêu tình cảm vẫn vẹn nguyên không hao mòn? Sự không cam tâm hiện giờ của anh chẳng qua chỉ để tô vẽ cho giấc mộng đẹp chưa tới hồi kết đã phải tỉnh dậy của mình mà thôi. Tình yêu của anh bị cắt đoạn trong lúc đang nồng thắm nhất. Nhưng tình cảnh của anh trai anh lúc đó không phải do em tạo ra. Vì cái tình yêu vĩ đại chưa qua khảo nghiệm mà anh trút giận lên em là không đúng.”
Căn phòng bồng chốc im lặng đến kinh ngạc, ánh sáng từ chiếc đèn chùm tinh thể lặng lẽ chiếu lên sắc mặt xanh tái của hai người. Mãi lâu sau, Hạng Tân Dương mới lên tiếng: “Lăng Lâm, em thông minh, tư duy tốt, anh thừa nhận những điều em nói có lý ở một góc độ nào đó. Trong mắt em, anh chỉ là một thằng con trai chưa đủ lớn, cần có sự bao dung của em. Dù sao thì anh vẫn hơi tò mò, từ nhỏ tới lớn em luôn lãnh đạm và lý trí, sao em có thể nhẫn nại và bao dung cho anh đến thế… còn yêu nữa. Có điều xin em đừng mang những tình cảm trước kia của anh ra phân tích. Hồi đó, anh còn chưa trưởng thành và trẻ con, anh đã từng yêu một người con gái, đồng thời được cô ấyđáp lại, anh không hề hối hận. Nhưng anh đã phụ cô ấy, rõ ràng anh chẳng thể trở về ngày xưa, bây giờ anh chỉ hy vọng cô ấy sống hạnh phúc, hy vọng cô ấy sẽ không trở thành chủ đề thảo luận trong cuộc hôn nhân của chúng ta nữa. Em có hiểu điều anh nói không?”.
“Nếu em không nhầm thì anh vẫn nói như vậy, cuộc sống của cô ấy rất thiêng liêng, không nên quấy rầy, không nên tùy tiện xen vào. Vậy được, em tôn trọng cô ấy, cũng xin anh giữ được sự tôn trọng này, đừng lấy danh phận một người đàn ông đã có vợ tới làm phiền cô ấy.”
Nói rồi, Đường Lăng Lâm đi vào phòng ngủ, đóng chặt cửa lại.
Anh bằng lòng chờ đợi
Tạ Nam ngồi bên ghế lái phụ, Vu Mục Thành đón lấy chìa khóa, vào vị trí lái xe. Anh ngồi nghiêm chỉnh lại, thắt dây an toàn rồi khởi động máy. Trên đường, cả hai người đều không nói gì. Gặp đèn đỏ, anh khẽ quay đầu nhìn, Tạ Nam ngồi bên cạnh với khuôn mặt tái xanh, tinh thần tiều tụy, mệt mỏi, pha chút lo âu. Dù không quen và không thuận tay lắm, nhưng Vu Mục Thành vẫn lái xe nhanh hơn mọi hôm.
Lần này, cô ngoan ngoãn theo anh lên nhà, ngồi trên sofa. Vu Mục Thành đặt chìa khóa nhà và thẻ từ trước mặt cô, rồi chăm chăm nhìn cô với dáng vẻ sẵn sàng trả lời bất cứ câu hỏi nào. Tạ Nam biết rõ mình nói không lại được với anh, có điều cô vẫn do dự, quét mắt nhìn xung quanh.
Phòng khách có thiết kế gác lửng, không gian rộng lớn, người ta đã bỏ nhiều công sức để trang trí cho nó lúc ban đầu, nhưng Tạ Nam chỉ cảm thấy nó quá tỉ mỉ. Phát hiện ra Tạ Nam đang chăm chú nhìn hoa văn trang trí ở tay vịn cầu thang, Vu Mục Thành nói: “Đó không phải là sở thích của anh”.
“Khi trang trí nhà, anh đều để người khác làm hết à?” Tạ Nam không biết nói gì, đồng thời cũng thắc mắc căn phòng tối qua mình ngủ nữ tính quá, mà Vu Mục Thành có vẻ không giống như vậy. Một người đàn ông độc thân nếu trang trí kiểu này thì quả thật kỳ lạ.
“Em không đi thì anh vui làm sao được? Đi đi, ba ngày thôi, chỉ có hai chúng ta.”
Tạ Nam hiểu đi cùng anh có nghĩa là gì, cô cũng không phải người bảo thủ, nhưng vẫnó chút vội vàng. Cô cần thêm thời gian để suy nghĩ, nên nói với anh: “Không được, ở nhà rất nhiều việc”.
Vu Mục Thành cũng không muốn ép cô, nói: “Được, mai anh đi ăn cơm cùng nhân viên, có thể sẽ về muộn, em tự thu xếp nhé”.
Tạ Nam gật đầu, lần đầu tiên cô cảm thấy tiếp xúc với Vu Mục Thành cũng không tệ. Anh lên kế hoạch rõ ràng cho mọi việc, nhưng không hề cố chấp, thậm chí còn dễthương lượng, có một người yêu như thế cũng không tồi chút nào.
“Em đi tắm trước đây.”
“ừ, anh cũng phải xem một số giấy tờ nữa, em nghỉ sớm đi.”
Tắm xong, rút kinh nghiệm lần trước, Tạ Nam giặt luôn quần áo lót của mình. Thế nhưng, khi mang ra phơi cô lại thấy khó, chẳng nhẽ cứ tự nhiên mà phơi quần áo lót ở nhà một người đàn ông ư, điều này hoàn toàn nằm ngoài quy tắc của cô. Cô ngại ngùng đi về phía Bắc ban công, phát hiện thấy ban công rất tối, thật thích hợp cho việc phơi đồ lót. Bộ quần áo lót cô thay hôm đầu tiên được giặt cùng với quần áo của Vu Mục Thành, đang bay phất phơ theo gió trên giá. Cô vội vàng thu quần áo khô lại, phơi đồ vừa giặt lên, đồng thời nhìn ra xung quanh, tiểu khu lạnh lẽo và tĩnh lặng, những bóng đèn đường rọi xuống ánh sáng màu vàng nhạt, thi thoảng lại có chiếc xe đi vào bãi đỗ xe. Cô nghĩ, chắc chẳng ai chú ý đến việc ngôi nhà của một người đàn ông đột nhiên lại treo quần áo lót phụ nữ thế này đâu.
Suy nghĩ ấy vụt qua trong đầu khiến Tạ Nam thấy hơi buồn cười. Cơn gió lạnh thấu xương chợt ào tới, cô vội vàng về phòng