Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341774
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1774 lượt.
g ra sao cũng làm bố mẹ cô cười lên thoải mái. Tạ Nam nghĩ thầm, thôi thì nhờ phúc của anh bạn trai Vu Mục Thành từ trên trời rơi xuống kia, Tết này xem như mình rất ổn ngay từ đầu.
Tới tầm mười giờ, đồng hồ sinh học bắt đầu khiến Tạ Nam buồn ngủ. Cô tắm rửa xong quay về phòng của mình và lên giường, điện thoại di động đổ chuông, là của Vu Mục Thành.
“Không phải em đã lên giường rồi đấy chứ?”
Tạ Nam thành thật: “Vâng, anh đang làm gì?”.
“Anh đưa cháu đi đốt pháo.” Tiếng pháo nổ từ đầu dây bên kia đoàng đoàng vọng tới, lại có cả tiếng trẻ con líu ríu gọi: “Cậu ơi, lại đây xem nhanh lên”. Anh cười nói: “Đến rồi đây”, sau đó nói với cô, “Em không đi Hải Nam với anh thật à?”.
“Đừng có dụ dỗ em, mẹ em không cho đi đâu.”
“Sao mẹ quản em chặt thế?”
“Vâng, lúc nào bà cũng nghĩ em chưa đủ lớn.”
“Mấy ngày tới em định làm gì?”
“Ăn chơi ngủ nghỉ, đi thăm người thân, bạn bè, gặp gỡ bạn học.”
Trong điện thoại lại vang lên giọng nói trong trẻo: “Cậu ơi, mau đến đây tháo túi pháo này giúp con”. Vu Mục Thành vẫn trả lời “Cậu tới đây”, Tạ Nam không nhịn được cười: “Anh đi đi, chú ý an toàn cho cậu bé khi đốt pháo đấy. Em ngủ đây”.
Vu Mục Thành cũng cười theo: “Có anh rể ở đây mà, không sao. Em nói như vậy thì Tết của em có vẻ cũng khá phong phú, những lúc rảnh rồi có nhớ anh không?”.
Thấy Tạ Nam chẳng biết trả lời ra sao, Vu Mục Thành khẽ cười: “Thôi không làm khó em nữa, em nghỉ sớm đi, nếu ban ngày không có thời gian để nhớ thì đêm mơ về anh cũng tuyệt lắm. Tạm biệt em”.
Bỏ điện thoại xuống, Tạ Nam hoàn toàn bất lực với sự khó chịu của mình, cô không thể mở miệng nói câu “nhớ” một cách lưu loát được.
Thực ra, những khi rảnh rỗi, cô luôn nhớ tớiVu Mục Thành, thời gian và tần suất nhớ anh nhiều đến mức khiến cô cảm thấy có chút nguy hiểm. Đã lâu lắm rồi cô không biết nũng nịu với một người đàn ông, e rằng cái bản năng ấy cũng dần tiêu biến đi mất rồi. Tạ Nam bất lực nằm xuống, nhưng không sao chợp mắt được. Cô cầm di độnglên nhắn tin, chẳng để cho mình có thời gian do dự, tin nhắn ấy đã được gửi ngay đi: “Em rất nhớ anh, Mục Thành”.
Di động liên tục nhận được tin nhắn chúc mừng năm mới của mọi người, cô lần từng tin mở ra trả lời. Sau đó nhận được điện thoại của Cao Như Băng. Hai người chuyện trò với nhau một lúc, Cao Như Băng dặn dò cô khi về nhớ mang cho mình ít tinh dầu hạt tiêu, đặc sản quê cô, cả hai đều rất thích loại gia vị này.
“Năm nay cậu không về nhà à, Băng Băng?”
Đầu dây bên kia, Cao Như Băng im lặng một lát rồi nói: “Đây là lần đầu tiên tớ không về nhà ăn Tết với bố mẹ, tớ nghĩ ông bà nhất định sẽ buồn lắm”. Nhà Như Băng nằm ở một thành phố nhỏ phía Tây Nam, xuống máy bay còn phải chuyển xe nữa, cô và Quách Minh đều có một ngày trực Tết, kỳ nghỉ đâm ra bị chia lẻ, muốn về đó một chuyến thật không dễ dàng. Tạ Nam lại nghĩ đến mình, cô tự nhủ nếu ba mươi Tết mà không về nhà, bố mẹ nhất định sẽ thất vọng. Cô không biết phải an ủi bạn thế nào cho phải.
“Lần sau được nghỉ thì về vậy.”
“Đành thôi, làm dâu người ta, có nhiều việc không thể theo ý mình được. Vừa rồi gọi điện về nhà, mẹ còn an ủitớ, bảo tớ không được tùy tiện muốn làm gì thì làm, ôi, tớ buồn quá.”
Hai người đều là con một, nên họ cùng có một cảm nhận và cùng im lặng. Rồi Cao Như Băng gượng cười trước, nói: “Năm mới rồi, không nói chuyện này nữa, bao giờ cậu về, chiều mùng Sáu còn có cuộc họp lóp nữa đấy”.
Tạ Nam không thiết tha với buổi gặp mặt ấy, cô chỉ tham gia có một lần. Khi đó, có người không biết vô tình hay cố ý nhắc lại chuyện cũ, khiến cô hồi tưởng lại những năm tháng sinh viên của mình, chỉ biết cười đau khổ. Không để ý đến sự ác ý kia, nhưng sau này cô từ chối tham gia, không muốn chủ động cho người ta có thêm chuyện để nói. Song lần này, không muốn làm mất hứng của Cao Như Băng, cô đành đáp: “Để xem, tớ sẽ cố gắng về sớm”.
Hai người tiếp tục nói thêm vài câu nữa rồi tắt điện thoại. Ngay sau đó, một cuộc điện thoại khác gọi đến, là của Vu Mục Thành. Anh nói: “Em đang nấu cháo điện thoại đấy à? Không hiển thị cuộc gọi khác tới sao?”.
“Cái điện thoại này của em là loại nồi đồng cối đá từ lâu rồi, đâu có chức năng
“Thật nguy hiểm, anh nhận được quá nhiều tin nhắn, chút nữa thì lỡ mất tin của em, lại sợ em tắt máy đi ngủmất.”
Mặt cô đỏ rần lên, lí nhí đáp trong điện thoại: “Nếu lỡ thì thôi, cũng không phải lời gì quan trọng lắm. Em ngủ thật đây, buồn ngủ lắm”.
“Thế sao được? Anh không cho ngủ”, giọng anh rất đỗi nhẹ nhàng, “Anh cũng nhớ em, rất nhớ”.
Cô vùi đầu trong gối, nắm chặt di động mà “ừm” một tiếng, bên tai văng vẳng tiếng pháo nổ đùng đùng, thi thoảng còn pha thêm cả tiếng pháo hoa, lúc này cô dường như không còn phân biệt được tiếng nổ từ cửa sổ vọng vào hay từ phía anh cách xa vạn dặm kia.
“Anh không đi Hải Nam nữa, chúng mình sẽ về sớm, được không?”
“Được.” Cô buột miệng nói mà không sao tin nổi đây lại là câu nói phát ra từ chính miệng của mình.
“Ngoan lắm.” Quả thực Vu Mục Thành không nghĩ người yêu lại thoải mái nhường ấy, anh mừng quýnh, “An