Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341768
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1768 lượt.
khách, ngồi trên sofa, gấp quần áo gọngàng rồi để trên ghế, sau đó lấy điện thoại trong túi da để trên bàn ra tắt máy. Chuẩn bị đi ngủ, cô bồng nhìn thấy hai tấm thẻ, hai chiếc chìa khóa cửa giống hệt nhau nằm ngay ngắn trên bàn.
Tạ Nam chợt giật mình nhận ra, chỉ trong thời gian ngắn như vậy dường như mình đã ở cùng một người đàn ông khác.
Một buổi đầu xuân của bảy năm trước, trong cái lạnh cắt da cắt thịt, Hạng Tân Dương đưa Tạ Nam tới khu nhà đang thi công gần hồ ở vùng ngoại ô, cô hoang mang hỏi anh: “Ồn ào thế này có gì để xem, lại lạnh nữa”.
Hạng Tân Dương phấn khích nói: “Ở đây có một phần do công ty xây dựng nhà anh thi công, anh vừa đến đã thích rồi, khung cảnh và quy hoạch tốt”. Sau đó, anh lấy sơ đồ ra chỉ cho cô xem: “Em nhìn này, anh thích nhất ngôi nhà ấy, ba phòng ngủ hai phòng khách, thoáng và đón ánh mặt trời, thiết kế tiện dụng, lại có một khu vườn không hề nhỏ chút nào nhé”.
Tạ Nam vẫn chưa định mua nhà à?”.
“Đúng, anh muốn mua. Anh vẫn thích một căn nhà có vườn hoa cây cảnh, nhưng tiếc là khả năng của anh bây giờ không mua nổi biệt thự.” Hạng Tân Dương chỉ vào sơ đồ nhà, nói tiếp: “Nam Nam, sau này chúng ta sẽ nuôi mộtchú cún, để cái chuồng ở góc vườn chồ này”.
“Không đâu, em sợ chó.”
“Ngoan nào, em không cắn nó, nó sẽ chẳng cắn em đâu.”
“Hạng Tân Dương, anh muốn chết à.” Tạ Nam thét lên giận dữ.
Anh khẽ cười không nói. Chưa bàn với gia đình mình, Hạng Tân Dương đã trả khoản tiền đầu tiên. Kinh tế của gia đình anh rất tốt, nhưng đó là công sức của bố mẹ qua nhiều năm phấn đấu trong thị trường xây dựng cạnh tranh khốc liệt, mà đến khi có tiền, họ cũng hết sức tiết kiệm, dù có chiều anh tới đâu cũng không bao giờ cho anh một khoản tiền lớn để anh vung tay tùy tiện như vậy, trong tay anh chỉ có khoản tiền chi tiêu ít ỏi mà thôi.
Nhân viên bán hàng mang đến hợp đồng bán nhà, Hạng Tân Dương để Tạ Nam ký tên, lúc đó cô mới kịp phản ứng lại, vội vã xua tay. Tạ Nam đứng dậy, kéo anh ra khỏi phòng giao dịch, chạy thẳng ra phía hồ.
“Không đâu, em không có tiền, thu nhập của bố mẹ em không cao, cũng chẳng thể xin tiền họ. Nếu anh muốn mua, ký tên anh là được, đừng ghi tên em.”
Hạng Tân Dương nắm chặt tay cô, nói: “Sau này nhấtđịnh chúng mình sẽ lấy nhau, đúng không?”.
Cô đỏ mặt: “Nhưng em mới học năm thứ ba, bây giờ xem nhà quá sớm”.
“Anh sẽ đợi em tốt nghiệp. Sau đó chúng mình lấy nhau, cùng sống ở đây.” Hạng Tân Dương chỉ những cảnh quan bên hồ vừa được trang trí xong, nói tiếp, “Đến lúc đó chúng mình sẽ nuôi một con chó chăn cừu mua ở biên giới về, được không? Loại chó này rất thông minh, sau khi huấn luyện sẽ có trí óc như một đứa trẻ lên năm, có thể trông nhà. Rồi chúng ta cùng nhau đi bộ ven hồ. Một tay anh nắm tay em, tay kia dắt chó”.
“Hứ, em không cần anh dắt.”
“Anh nhầm rồi, Tạ Nam, đừng giận, anh không dắt chó, chỉ dắt tay em thôi, đừng ghen tỵ với một chú chó đáng thương như thế chứ.”
Tạ Nam vẫn do dự: “Nhưng mà đắt quá”.
“Công ty nhà anh là bên thi công, được lấy giá nội bộ, rất phù hợp, mỗi tháng trả tiền theo l của anh thì không thành vấn đề.”
Cô mím môi không nói. Thấy Hạng Tân Dương chuẩn bị tiếp tục thuyết phục mình, Tạ Nam đột nhiên nói: “Sang năm em tốt nghiệp, nhất định sẽ tìm một công việc kiếmnhiều tiền, cùng anh trả tiền nhà”.
Hạng Tân Dương ngập tràn niềm vui trong lòng, vươn vai nhìn ra phía mặt hồ. Hai người quay về phòng bán hàng, cùng ký tên vào họp đồng. Sau này Hạng Tân Dương thường xuyên qua khu thi công ấy, những lúc rảnh rỗi anh lại đưa Tạ Nam tới, tình cảm của cô dành cho nơi đây dần dần cũng không kém gì anh.
Đôi khi, họ vẫn bàn bạc một cách nghiêm túc với nhau.
“Phòng ngủ có thể dán giấy, em thích những bức ảnh làng quê, vừa ngọt ngào lại mang không khí gia đình.”
“Được, chỉ cần em thích.”
“Nếu có thể, phòng khách đặt một lò sưởi thì tốt quá, giống như cả gia đình Jason ngồi bên lò sưởi trong bộ phim Growing Pains ấy, ấm áp làm sao.”
“Nghe nói có một loại lò sưởi bằng điện, thực ra là máy sưởi, bật công tắc, có tia lửa sáng, chắc cũng tuyệt lắm.”
“Căn phòng có phòng tắm và rèm treo sẽ làm phòng ngủ chính, căn phòng hướng ra phía Nam làm phòng đọc sách, đàn dương cầm của em thì để ở đây.”
“Em nghĩ nên trồng một cây mai trong góc vườn kia, còn ở đây trồng hoa kim ngân, đến mùa hoa kim ngân nở khu vườn nhà mình sẽ sực nức hương thơm.”
“Đều theo em cả, tốt nhất nên trồng thêm ít hoa hồng, như thế dịp lễ Tình nhân anh không phải ra ngoài mua nữa, biết đâu còn có thể bán đi kiếm chút tiền ấy chứ.”
“Anh sẽ chết chìm trong đống tiền mất, Hạng Tân Dương”
“Chết chìm trong đống tiền có gì sung sướng đâu, anh muốn chìm trong trái tim em, cả đời ở yên trong đó.”
Những hồi ức bất chợt ùa về khiến Tạ Nam cảm thấy đắng ngắt trong miệng, giống như hồi bé mỗi lần phải uống thuốc, ngậm rất lâu mà không sao nuốt xuống được. Mặc dù đã thêm đường, lại uống nhiều nước, nhưng vị đắng rõ rệt vẫn dai dẳng ở đầu lưỡi.
Vu Mục Thành đi xuống lấy cặp tài liệu, anh ngạc nhiên đến ngồi bên cô, nói: