Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341770
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1770 lượt.
“Sao em vẫn chưa ngủ?”. Nhìn xấp quần áo đã được gấp gọn gàng một bên, anh cười nói: “Việc này em không cần làm, đi ra ngoài cẩn thận lạnh đấy”.
Nói thì nói vậy, nhưng thấy cô làm những việc đó, Vu Mục Thành cảm thấy rất vui. Anh khẽ vòng tay ôm lấy cô, Tạ Nam dựa vào lòng anh, tâm trạng dần dần ổn định lại, nói nhỏ: “Anh không phải xem tài liệu à?”.
“Bây giờ, anh muốn trốn việc một lúc.”
Cô “ừm” một tiếng, rồi tựa vào lòng anh, thầm nghĩ: Cứ nghĩ linh tinh về những chuyện đã qua, làm cái việc so sánh không có nghĩa gì, rồi lại cứng nhắc quá thực sự sẽ không có thuốc chữa đâu. Chi bằng như lúc này, vùi đầu vào lòng một người đàn ông, cảm nhận cái ấm áp của đêm đông, có gì mà không tốt chứ?
Vu Mục Thành còn một đống giấy tờ phải xem, nhưng anh lại muốn tận hưởng cảm giác gần gũi của một cơ thể mềm mại đang cuộn trong lòng mình như thế. Cho dù cô đã chủ động ôm anh hai lần, nhưng sao anh vẫn cảm thấy cô luôn khép mình trước anh.
Lúc này, cô hoàn toàn thả lỏng mà nép vào anh, mái tóc đen lòa xòa vô tình chạm vào cằm anh, mùi hương vương vất khiến anh xao động. Cảm nhận đầu cô như đang gục sâu hơn vào lòng mình, anh đột nhiên bật cười, thì ra cô đã ngủ say tự bao giờ.
Anh nhẹ nhàng bế cô vào phòng ngủ. Tạ Nam đột nhiên choàng tỉnh, mở to mắt, rồi lại rúc đầu vào ngực anh, sát hơn, hai tay ôm lấy cổ anh, thì thầm: “Không xong rồi, sau này em quen được anh chăm sóc thì làm thế nào?”.
“Thế thì càng tốt chứ sao?” Anh đặt cô xuống giường, ngồi bên cạnh và nhìn vào mắt cô, nói: “Tin anh, quen vớianh là những điều em phải làm đấy”.
Tạ Nam mỉm cười: “Bỏ qua cho người con gái luôn khép kín như em”.
“Anh có đủ nhẫn nại đợi đến khi em không còn khép kín với anh.” Giọng anh bình thản, “Nhưng, nếu không sớm nhận ra và quyết định, em sẽ mất rất nhiều niềm vui trong cuộc sống”.
Tạ Nam nhắm mắt, không nói gì một hồi lâu. Vu Mục Thành nghĩ cô đã ngủ say, bồng cô mở mắt ra, nghiêm túc nói: “Em sẽ cố”.
Lần đầu tiên nghe thấy một lời hứa không chút yểu điệu như vậy, Vu Mục Thành khẽ xoa cằm cô, cười nói: “Tin anh, quá trình đó không khó như em nghĩ đâu”.
Anh cúi đầu, đặt lên môi cô nụ hôn nhẹ, nói tiếp, “Mỗi lần em nghiêm túc, vẻ mặt của em lại hết sức trẻ con, có biết không? Anh thích em như thế”.
Tạ Nam nhìn theo dáng điệu vui vẻ bước ra ngoài của Vu Mục Thành, cô thừa nhận rằng, cảm giác có một vòng tay cho mình dựa vào thật tuyệt, và có lẽ cô đã bắt đầu thích cái cảm giác ấy rồi.
Tạ Nam lái xe về đến nhà, mẹ cô cũng vừa chuẩn bị xong cơm tất niên. Thấy con gái, bà phàn nàn rằng, congái của chú Tống ở nhà số một đã lấy chồng rồi:
“Cái con bé Tống Phương mới hai lăm tuổi, chú rể là giáo viên vật lý trường trung học, rất nho nhã và đứng đắn. Ông Tống thật có phúc, mấy ngày qua cười nhiều tới nỗi chẳng khép miệng lại được”.
Tạ Nam ngồi nhìn món rau mà không tập trung lắm, cô đang đợi mẹ chuyển sang vấn đề của mình.
Mẹ cô tất bật mang món thịt viên rán lên, tiếp tục nói về những vấn đề đạo lý gia đình: “Ôi giời, họ hỏi về con đấy, mẹ chẳng biết trả lời thế nào”.
Tạ Nam ngẩng đầu nhìn mẹ, khuôn mặt trắng trẻo chưa lộ tuổi tác vài năm trước của mẹ đã trở nên ưu tư như vậy tự lúc nào, cùng với sự lo lắng trong lòng, những nếp nhăn càng sâu thêm. Cô thầm thở dài, không nỡ im lặng nữa mà nói: “Mẹ, đừng lo cho con, con có bạn trai rồi”.
Tiếng tắt bếp gas đánh “tách” một cái, bà quay đầu nhìn chằm chằm con gái tỏ ý nghi ngờ chẳng biết mình có nghe nhầm hay không, rồi vội vàng gọi vọng ra phía phòng khách: “Ông ơi, ông đến đây một chút”.
Phòng bếp rất nhỏ, ba người quây quần trong đó có vẻ hơi chật. Khuôn mặt hân hoan đầy hy vọng của bố mẹ khiến Tạ Nam vã mồ hôi, cô không ngờ rằng trong mắt bố mẹ, mình lại đang rơi vào tình thế khó khăn nhường ấy. Mẹ vui mừng báo tin cho bố, sau đó hỏi tỉ mỉ chi tiết, Tạ Nam đành dùng phương pháp ứng phó như với Cao Như Băng, cho bà xem danh thiếp của Vu Mục Thành.
Mẹ cô cầm danh thiếp lên xem, thấy chức danh tổng giám đốc thì có chút do dự, nói: “Không phải người có tiền chứ, hay là chọn người bình thường nhưng sống được với nhau lâu dài còn đáng tin hơn”.
Bố cô cũng hưởng ứng: “Đúng, bà nói đúng, môn đăng hộ đối vẫn hơn”.
Tạ Nam hiểu nỗi lo của bố mẹ, cô chỉ biết bố mẹ Vu Mục Thành còn đủ cả, anh có một chị gái, anh rể và một đứa cháu trai, nhưng hoàn toàn không biết gì về hoàn cảnh gia đình anh, những “trao đổi thông tin” của họ chưa tới mức cụ thể lắm. Cô chỉ biết tùy tiện gật đầu cho xong, đột nhiên nhớ ra mình vẫn chưa xác định, tốt nhất không nên để bố mẹ quá hy vọng, vội nói: “Chúng con mới quen nhau, nhưng tình cảm cũng ổn, mẹ đừng lo lắng quá như thế”.
“Được rồi, được rồi, Nam Nam biết tự cân nhắc, à có thể bớt lo đi rồi, con gái chúng ta sao lại không có ai theo đuổi cơ chứ.”
Tạ Nam lắc tay bố cười lớn, nói giọng trêu đùa: “Đúng vậy, đúng vậy, bố lúc nào cũng hiểu con nhất”. Không khí gia đình vui vẻ hẳn lên. Ăn xong bữa tối thịnh soạn, cả nhà lại ngồi xem chương trình chào đón năm mới. Ai cũng vui vẻ, một tiểu phẩm chẳn