Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Oa Gia! Anh Là Tổng Giám Đốc Sao?

Oa Gia! Anh Là Tổng Giám Đốc Sao?

Tác giả: Tiểu Khuê

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 134853

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/853 lượt.

nén giận, Ngôn Vũ Kha ung dung nói tiếp – Tôi cho em chỗ ở, nhưng bù lại em phải dọn dẹp và nấu ăn hằng ngày!
- Tôi làm sao để tin rằng anh là không có ý lợi dụng tôi?
Khả Vy nghi hoặc hỏi. Chỗ ở không tồi a. Cô lại đang không có nơi
để về, đã thế còn lỡ làm đơn xin rút khỏi kí túc xá. Nếu mà thuê nhà thì thật sự là cô không có tiền!
- Tùy em cả thôi! Nếu muốn, chúng ta sẽ làm hợp đồng!
Khả Vy gật đầu như giã thóc! Giấy trắng mực đen vẫn là tốt hơn cả.
- Ngày mai túi xách của em sẽ được đưa đến. – Ngôn Vũ Kha vừa nói, vừa bước về phía cầu thang chuẩn bị về phòng…
- Khoan đã! Tôi không thích mượn tiền của anh… Hơn nữa, đến cả… tên của anh, tôi cũng không biết….
Khả Vy nhanh chóng đưa ra quyết định! Càng về sau vcàng nói nhỏ, như thể chột dạ. Thật sự là cô không biết tên hắn a, chỉ biết hắn họ Ngôn!
Nhìn bộ dạng ấp úng của Khả Vy, Ngôn Vũ Kha chợt bật cười… Đến cả tên của hắn cô cũng không biết, vậy mà vẫn cứ mạnh miệng! Cô gái này quả thật rất thú vị.
- Ngôn Vũ Kha. Còn về chuyện tiền bạc, xem như là phí bồi thường kể từ khi gặp tôi, em không gặp chuyện gì tốt lành! – Nói xong, Ngôn Vũ Kha nhanh chóng bỏ về phóng, chẳng thèm đoái hoài gì đến cô. Thật là tên đàn ông khó hiểu a.
Nằm trên chiếc giường êm ái, cảm giác thật thoải mái a. Xem ra ở đây cũng không tệ, vẫn tốt hơn là ở kí túc xá. Duy chỉ có điều là căn biệt thự này hơi rộng, cô sẽ dọn dẹp, xoay sở ra sao? Đã thế còn nấu ăn, cô chưa từng làm a. Nhưng xem ra đây là lựa chọn duy nhất rồi!
- Khả Vy, cô rốt cuộc là có muốn đi học hay không? Dạy mau!
- Ưmmm
Bỏ mặc lời nói của Ngôn Vũ Kha, Khả Vy vẫn thản nhiêm trùm chăn kín mặt, ngủ tiếp… Vốn chưa từng ai mê ngủ như Khả Vy, Ngôn Vũ Kha không còn cách nào khác ngoài việc bất lịch sự, giành lấy cái chăn ấm áp của Khả Vy.
- Anh bị điên à? – Khả Vy bị phá rối, bực dọc hét to, mắt vẫn chưa chịu mở ra.
- Trễ giờ học rồi!
- Học quái gì… – Vốn định chửi gì đấy nhưng chợt nhớ ra, Khả Vy liền giật mình vùng dậy hét to – A…. Trễ giờ sao?
Nhanh chóng vơ lấy cái điện thoại trên đầu giường, xem xong lại trừng mắt oán hận nhìn Ngôn Vũ Kha.
- Bị điên à? Mới có năm giờ mấy!
- Làm đồ ăn sáng cho tôi! Lần sau nếu tôi kêu em không dậy, tôi sẽ đích thân lên giường nằm cạnh em. – Vừa nói, Ngôn Vũ Kha vừa làm bộ mặt gian xảo, kề sát gương mặt trắng nõn của Khả Vy.
- Đồ điên! Đi ra khỏi phòng tôi! Biến thái! – Khả Vy hét to, không quên ném chiếc gối thân yêu vào người Ngôn Vũ Kha.
Đương nhiên, buổi sáng đầy kịch tính vẫn không dừng ở đó!
Ngồi trong xe, Khả Vy liên tục cười giã lã bên cạnh Ngôn Vũ Kha mặt mày hệt như đưa đám. Kêu cô dậy sớm để chuẩn bị bữa sáng, ấy vậy cô không nấu được một bữa sáng lại còn bày ra cả một “chiến trường”! Kết quả là cả hai ôm bụng đói đến trường! Làm sao trách cô được chứ? Cô là lần đầu xuống bếp mà!
- Trưa nay về sớm, tôi sẽ chỉ em nấu ăn!
- Vâng! – Khả Vy gật đầu liên tục, không dám làm trái!
- Mà khoan đã, anh không được nói cho người khác biết tôi đang ở nhà anh. Dừng xe ở đây được rồi. Tôi sẽ tự đi bộ đến trường!
***
Suốt mấy tiết học, cái bụng của Khả Vy gần như kêu suốt! Giờ cô mới biết việc ăn sáng quan trọng biết bao nhiêu! Chuông vừa reo, Khả Vy vốn định định chạy thẳng về, nhưng vừa ra đến cửa đã bọ một thằng con trai, vóc dáng cao to chặn lại. Nhìn mái tóc đôi chỗ có màu đỏ, Khả Vy không khỏi nhíu mày! Tên này đúng là cực phẩm a, từ ngày vào trường, cô chưa thấy thằng con trai nào đẹp cả, chỉ duy có tên này là tạm được! Nhưng xem ra không bằng Ngôn Vũ Kha… Mà khoan đã, sao lại nhắc đến hắn!
- Bạn là tân sinh viên Trịnh Khả Vy?
Gật đầu đáp lại tên con trai, Khả Vy không hề hay biết là rắc rối sắp đến với mình!
- Bạn trốn cũng kĩ thật! – Thằng con trai nói giọng đầy châm chọc. Đột nhiên nhìn gương mặt có đôi phần đểu giả của tên con trai này, Khả Vy lại có chút khó chịu, không ưa.
- Nói nhảm cái gì đó? – Vốn kênh kiệu, Khả Vy cũng chẳng hề nhường nhịn.
- Hôm trước tôi đã bảo bạn đến cổ vũ nhưng cuối cùng bạn lại không đến hại hôm đó chúng tôi thua thê thảm. Bạn là người đầu tiên dám không đến, cũng là lần đâu tiên đội tôi thua thảm hại! Bạn nên chịu trách nhiệm chứ? Vốn muốn nhẹ nhàng nhưng hôm nào bạn cũng chuồn lẹ quá…
Khả Vy nghe tên con trai nói, chợt nhớ ra hôm đó bản thân ở lí trong phòng vì bị cảm. Đã thế, mấy hôm sau, vừa reng chuông là cô đã vội vàng bỏ về vì sợ trễ giờ làm! Hóa ra lại biến thành một kẻ chạy trốn trong mắt người khác!
- Tôi vốn chưa nói là sẽ đến! Hơn nữa, chuyện đội của bạn thua không liên quan đến tôi! Còn nữa, tôi không có trốn kĩ!
Khả Vy nhấn mạnh từng chữ, sau đó liền quay đầu bỏ đi, vốn chẳng thích đôi co với mấy tên như thế này! Ấy vậy mà chẳng được như ý muốn, tên con trai liền hung hăng kéo lấy cổ tay cô, lôi cô đi xềnh xệch! Cả hành lang vốn đông đúc giờ đã vắng ngắt! Khả Vy thật không biếu kêu cứu với ai, dù có cố vùng vẫn