Tác giả: Tiểu Khuê
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 134856
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/856 lượt.
ớc vào phóng tắm, lôi một chiếc khăn khô ra lau tóc cho cô. Hơi ngạc nhiên vì hành động của tên đàn ông này, Khả Vy do đang đói cũng chỉ lo tập trung xử lí đống thức ăn, chẳng buồn ý kiến.
- Em là con nít à? Chẳng biết tự lo cho mình. – Ngôn Vũ Kha càu nhàu nhưng giọng điệuu rõ ràng lại có tí nuông chiều. Nhìn mái tóc đen dài này, hắn lại chợt nhớ đến người con gái kia…
- Anh không ăn à?
- Tôi không đói.
- Sao anh không về phòng làm việc? – Nhìn đống tài liệu, Khả Vy hơi nhíu mày, vừa nhai ngồm ngòam vừa hỏi. Trông chẳng ra dáng thục nữ gì cả.
- Nhỡ em giật mình tỉnh giấc khóc tiếp thì sao?
Một câu nói của Ngôn Vũ Kha như đánh mất hết ý trí của cô. Hắn là đang quan tâm cô sao. Ngôn Vũ Kha vẫn cứ dịu dàng ở phía sau cô, lau tóc cho cô nên không nhìn thấy được gương mặt đã ửng đỏ khác thường của Khả Vy.
- Xin lỗi, buổi trưa tôi về trễ quá…
Khả Vy nói bằng giọng áy náy. Cô rất ít khi xin lỗi ai một cách thật tâm thế này a.
- Ăn xong thì xuống mà dọn dẹp.
Quăng lại một câu vô tình, Ngôn Vũ Kha rất nhanh chóng rời khỏi phòng của Khả Vy, khiến cô tức đến đỏ mặt. Cái tên này, có biết thế nào là khiêm tốn lịch sự không. Câu trước câu sau đã lật mặt, ra giọng sai bảo cô. Đang bực dọc, điện thoại ở đầu giường lại chợt reo. Cô nhớ là ban nãy về, cô chưa hề lấy điện thoại trong cặp ra bao giờ mà?
“Con cứ ở nhà của Ngôn Vũ Kha. Toàn bộ đều nghe lời Ngôn Vũ Kha, lời của hắn cũng chính là lời của ông. Nếu con có khả năng đến thực tập ở Tống thị một tháng. Ông nhất định sẽ mua vé máy bay cho con trở về.”
Nhìn dòng tin nhắn cụt lủn không đầu không đuôi ấy, Khả Vy gần như hoa mắt. Gì chứ lọt vào top hai mươi người để có thể vào Ngôn thị thực tập ư? Cô làm sao dám tranh nổi. Chỉ có một tuần, à mà không hắn chỉ còn dạy ở trường vài ngày nữa thôi, còn cô lại phải chật vật suốt ba tuần để vượt qua kì thi sắp tới. Ba tuần! Làm sao cô có thể thay đổi được thành tích học tập. Họa may có loại giỏi cô cũng không biết Ngôn thị có nhận nhân viên như cô không nữa là!!!
Nhưng tại sao ông lại biết hết mọi chuyện, đã thế còn giao phó cô cho hắn! Là giao một tiểu bạch thỏ ngây thơ, trong trắng cho một con sói khôn ngoan a…
Nghĩ đến đó, Khả Vy chẳng màng ăn uống gì nữa, bèn tức tốc đi đến phòng của Ngôn Vũ Kha. Cô cứ thế chẳng thèm gõ cửa, liền hung hăng xông vào, lại chẳng may vấp ngã!!
- Tên khốn kia…A…
Tiếng hét thất thanh của Khả Vy vừa vang lên, cô dường như có cảm giác mình chuẩn bị đo đất thì đã nhanh chóng được một bàn tay khác đỡ lấy. Cả thân hình nhỏ bé của cô được ôm gọn trong vòng tay của Ngôn Vũ Kha, cả thân hình to lớn, vạm vỡ của hắn nằm dưới sàn nhà, để cô đè lên hắn. Hèn chi, cô lại chẳng có chút gì đau đớn cả…
Nhưng mà, tư thế này có chút ái muội thì phải…
Mở to mắt nhìn Ngôn Vũ Kha gương mặt có tí nhăn nhó, có lẽ là do sức nặng của cô chăng? Nhưng, cái quái gì thế này…
Hai tay to lớn của hắn ngang nhiên ôm eo cô!
Đã thế ban nãy do vội quá, cô cũng không có kịp thay đồ, vẫn mặc nguyên cái áo choàng tắm rộng thùng thình! Mà bây giờ, cái áo cũng xộc xệch, để lộ ra một khoảng trống trước cổ trắng ngần đến tận ngực!
Rầm!!!
Thẹn quá hóa giận, Khả Vy cứ thế đứng dậy, sau đó chạy thẳng về phòng mình, đóng cánh cửa phòng lại, cô dựa cả người vào cửa, tay vuốt lên ngực giữ cho nhịp tim mình ổn định!
Cái quái gì đây? Sao tự dưng tim cô đập nhanh vậy nè…
Cô không phải là chưa từng nhìn thấy trai đẹp a… Chỉ là lần đầu tiên gần gũi như vậy cô có chút không quen… Không biết tên khốn đó có thấy gì không????
Nghĩ tới đó, mặt Khả Vy bỗng chốc đỏ bừng, nhanh tay túm chặt cổ áo! Ôi, chắc cô tìm cái hố nào chui xuống quá!
Mười phút sau, khi trang phục đã chỉnh tề, Khả Vy đứng trước cửa phòng Ngôn Vũ Kha, nhưng cứ mãi chần chừ, không dám mở cửa bước vào!
Cô thực không muốn nhìn cái bản mặt chết tiệt ấy lúc này! Nhưng biết sao được bây giờ, cái tin nhắn của ông, nhất định là có liê
n quan tới hắn! Không chừng là hắn nhiều chuyện với ông nữa chứ!? (nghĩ ai cũng như con hả con gái =)))
Đành mặt dày lần này vậy!
Cứ vờ như không biết chuyện ban nãy là tốt nhất! Nghĩ thế, Khả Vy nhanh chóng mở cửa phòng, quên mất luôn cả phép tắc lịch sự là phải gõ cửa trước khi vào phòng người khác!
Thế là….
- Aaaaaa!!!! Biến thái! Mau mặc quần áo vào!
Khả Vy vừa hét, vừa lấy tay che kín mắt mình lại. Ôi Chúa, vừa mở cửa, đập vào mắt cô là Ngôn Vũ Kha chỉ còn độc mỗi…chiếc quần lót trên người!
Ôi, hôm nay là ngày quái gì đây!!!
Nhưng mà, chỉ có nhìn thoáng qua thôi, nhưng thân hình của hắn rất đẹp a. Thân hình to lớn màu đồng rắn chắc, khuôn ngực lại vạm vỡ, cặp chân dài, cả người gần như không có tí mỡ thừa, cứ như là nam siêu mẫu vậy! Nhưng chắc gì nam siêu mẫu lại có tác phong và khí chất được như hắn! Hèn gì, từ lúc hắn vào trường, nữ sinh trường cô cứ như loạn cả lên!
Cô là lần đầu tiên thấy trai đẹp a. Nghĩ đến đó, Khả Vy bỗng nuốt nước miếng cái ực, thật may là ban nãy cô không có chảy máu mũi!
Hơ