Tác giả: Tiểu Khuê
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 134854
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/854 lượt.
i hé mắt ra nhìn, thấy Ngôn Vũ Kha đã một thân âu phục chỉnh tề, Khả Vy có tí hơi tiếc… Biết thế, cô đã mở mắt nhìn từ sớm! Đừng có bảo cô háo sắc, chỉ là tò mò thôi…
- Em lúc nào cũng thích la hét! Ban nãy nhìn của em, bây giờ cho em nhìn lại! Chúng ta coi như huề!
Ngôn Vũ Kha cười nham hiểm, vừa nói vừa chuẩn bị vài tập hồ sơ, có lẽ là chuẩn bị ra ngoài!
Một câu nói của hắn, khiến Khả Vy như chết trên. Không phải chứ, mẹ nó, hắn là đã thấy thật sao?
Nhìn thấy Khả Vy gương mặt bỗng chốc ửng hồng, Ngôn Vũ Kha không khỏi mỉm cười! Vốn nghĩ cô là một đứa con nít, không ngờ cũng thật là lớn a… làn do trắng mịn như sữa, phần ngực lại căng tròn nhô cao, cô thực đúng là biết cách cho người khác phạm tội!
Gì chứ? Thầy giáo và sinh viên! Không thể nào!
Cầm túi hồ sơ đi ngang qua Khả Vy vẫn đang bất động như trời trồng, Ngôn Vũ Kha thật muốn bật cười! Trêu cô nhóc này một tí, cô lại cứ ngang nhiên hóa đá! Bàn tay to lớn dịu dàng xoa xoa đầu cô, hắn nhanh chóng bước xuống cầu thang…
- Này! Khoan đã, tôi có chuyện muốn nói! Này!
Mẹ kiếp, trêu mình xong lại dám xoa đầu mình! Mình là con cún chắc! Mà hình như mình cũng chẳng khác con cún đang vẫy đuôi chạy theo chủ mỗi khi chủ đi ra khỏi nhà là mấy! Huhu T^T…
- Anh đã nói gì với ông của tôi? – Thấy Ngôn Vũ Kha dừng bước, nghiêm túc nhìn mình, Khả Vy cố nén sự xấu hổ về chuyện ban nãy, ấp úng hỏi.
- Không nói gì cả!
- Vậy tại sao ông lại bảo tôi phải nghe lời anh. Đã thế còn phải nằm trong top hai mươi người được tuyển chọn gì đó…
Thấy Khả Vy trừng mắt nhìn mình hăm dọa, Ngôn Vũ Kha hơi nhíu mày nhưng trong lòng lại thấy ổn hơn lúc là Khả Vy khóc rất nhiều. Cũng không hiểu tại sao cô nhóc này ngày càng có tầm ảnh hưởng đến hắn, có lẽ là do ông của cô tin tưởng hắn…
- Tôi không biết! Nhưng thật lòng, với khả năng của em, cho dù có đạt loại giỏi trong kì thi sắp tới, khi đến Ngôn thị xin thực tập, cũng e là rất khó…
- Không mượn anh để ý. Tôi mà thèm vào Ngôn thị của anh làm việc ư? – Nghe Ngôn Vũ Kha chê bai mình, Khả Vy liền kênh kiệu. Trái với Khả Vy, Ngôn Vũ Kha vẫn rất trầm tĩnh nói.
- Tại sao em không thử, em không muốn về nước? Gần ba tuần, nếu cố gắng, không có gì là không thể. Hơn nữa, em còn có thể chứng minh cho ông em thấy thực lực của em… Tùy em cả thôi…
Nói xong, Ngôn Vũ Kha liền bỏ đi thẳng trên con xe màu trắng bóng loáng của mình, để lại Khả Vy vẫn còn đứng tần ngần ở cửa. Lời hắn nói, không phải không đúng… Nhưng cô, sẽ làm được thật ư? Chỉ có ba tuần ngắn ngủi…
***
- Chủ tịch, ngài giao tiểu thư cho Ngôn tiên sinh, e là có phần không ổn… – Vị quản gia cung kính bênh cạnh, vừa bưng tách trà nóng hổi, vừa nói.
- Tại sao không? Ngôn Vũ Kha có thể giúp cháu gái ta học tốt hơn, cũng có thể cầm chân nó, không để nó la cà hư hỏng.
Người đàn ông đã đứng tuổi, tóc có đôi chỗ bạc và nếp nhăn ở khóe mắt, nhưng không làm mất đi sự sang trọng, quyền quý chính là ông của Khả Vy. Để nó một mình bơ vơ ở Hàn Quốc, ông đây thực sự rất xót! Nhưng đó là cách tốt nhất cho cháu gái của ông rồi… Huống chi, đó lại là quê hương, cũng là nơi đã dạy dỗ mẹ của nó…
- Nhưng nam nữ ở chung như thế…
- Nếu có thể, ta thực mong con bé kiếm được một người đàn ông tốt yên bề gia thất…
- Nhưng mấy năm nay, Ngôn tiên sinh hình như có ở cạnh một cô gái…
- Cô gái đó hiện đang ở Bắc Kinh, là tình nhân của Tống Hạo Thiên, tổng giám đốc của Tống thị.
Ông nhàn nhã nhấp một chút trà nóng, ung dung nói. Tất nhiên là ông sẽ không để cháu gái mình thiệt thòi…
*Ông của Khả Vy tính toán ghê quá >- - <. Quả là gừng càng già càng cay O.o*
***
Tối, một mình Khả Vy ngồi trong phòng khách, bên cạnh cô là chiếc túi Dior đắt tiền vừa được giao đến tận nhà vào lúc chiều. Bữa tối, Ngôn Vũ Kha cũng đã chuẩn bị, nên Khả Vy cũng không có việc gì làm. Thế là cả buổi chiều, cô đều chìm ngập trong đống suy nghĩ.
Nhẩm tính, năm nay cô cũng đã gần hai mươi tuổi, nhưng hầu như ngoài ăn chơi lêu lổng và tiêu tiền, cô chẳng biết làm gì khác! Từ nhỏ cô vốn đã sống với ông, dù ông có quan tâm cô hết mực nhưng vẫn chẳng đắp được tình yêu của ba mẹ. Cô cũng chỉ biết họ qua hình ảnh, ông nói mẹ cô qua đời vì khó sinh cô, còn ba vài năm sau cũng đau buồn mà mất! Có lẽ vì vậy mà cô ngang bướng đến lạ… Nhưng nhẩm lại, ông đã bên cô gần hai mươi năm, nhưng cô chưa có làm cái gì cho ông vui lòng cả…
Haizz, xem như là cô bất hiếu bao lâu nay, bây giờ nên ngoan ngoãn làm ông vui lòng. Biết đâu trải qua ba tuần kổ luyện, cô lại may mắn được vào Ngôn thị, thực tập chưa đến hai tháng, cô sẽ lại tự do….
Ông ơi, đứa cháu này có hiếu với ông lắm đó….
Ngồi đợi tên Ngôn Vũ Kha, gần mười giờ, cô mới thấy hắn trở về, trên người cũng thấp thoáng hơi men.
- Sao em lại ngồi đây? – Hơi ngẩn ra vì thấy tôi ngồi thù lù trên ghế sôpha, nhưng nhìn sang chiếc túi Dior bên cạnh cô, Ngôn Vũ Kha nhanh chóng nở nụ cười – Đừng có mà cảm động quá…
Xùy! Tên điên! Ai cảm