Tác giả: Tiểu Khuê
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 134859
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/859 lượt.
cũng không thoát ra được.
- Thả ra! Thả ra!
Bị lôi xềnh xệch đến một phòng học, bên trong còn có bốn năm thằng con trai, Khả Vy có thể nhận ra một thằng to con trong đám ấy chính là thằng đã đến bảo cô đến cổ vũ.
- Mấy người muốn gì? – Xoa xoa cổ tay đã bầm tím, Khả Vy bực dọc, nhưng lại có cảm giác sợ hãi nhiều hơn. Căn phòng này đã đóng cửa, cô có la đến khản cổ cũng không ai nghe! Một mình cô với cả một đám con trai thế này, không biết chúng sẽ giở trò gì a.
- Dương đại ca, xử sao đây? – Một thằng trong số ấy nhìn cô cười nham hiểm. Trái lại, tên con trai nảy giờ lôi xềnh xệch cô, cũng chính là kẻ mà mọi người gọi là Dương đại ca, giờ chỉ im lặng ngồi một góc, chậm rãi châm điếu thuốc!
Hai thằng khác liền bước tới nắm chặt hay tay Khả Vy, khiến cô không cách nào chống cự, chỉ biết hét to.
- Thả ra! Thả ra! Dám động vào tôi, ông nhất định sẽ không tha cho mấy người! Biết điều thì bỏ ra ngay!
- Vẫn còn mạnh miệng nhỉ. Xem ra cũng khá “ngon”!
Thằng con trai nảy giờ lên tiếng, nghe thấy cô hù dọa, càng tỏ vẻ hứng thú. Tay không an phận đặt lên nơi nhạy cảm, đẫy đà trước ngực cô. Khả Vy không có khả năng chống cự, trước hành động sỗ sàng của thằng con trai, Khả Vy hệt như bị ai đó phang một cú mạnh vào đầu!
Nụ hôn đầu
Nếu ban nãy, Khả Vy còn lớn miệng quát mắng, thì bây giờ, cô chỉ biết cắn răng, chẳng dám hó hé gì, nói chính xác hơn là cô vẫn chưa thích ứng gì với những việc đang diễn ra…
Cô, khinh bỉ ghê gớm hành động này! Cái bàn tay chó chết đó, nếu có thể cô thật muốn chặt đứt nó!
- Sao rồi? Sao không la hét nữa đi! Cũng khá vừa tay đó… – Thằng con trai tiếp tục cái giọng cười cợt nhả của mình, một tay đặt lên nơi đẫy đà của cô, một tay ôm chặt vòng eo thon gọn!
Thằng con trai với mái tóc hung hung đỏ, nảy giờ ngồi im rít từng hơi thuốc, kẻ được gọi là Dương đại ca bấy giờ mới lên tiếng.
Nhìn đống đồ ăn trên bếp, Ngôn Vũ Kha cuối cùng cũng lắc đầu chịu thua, chân không nhanh không chậm di chuyển về phía cửa phòng cô.
Giơ tay gõ nhẹ vài cái, đáp trả lại hắn là sự im lặng! Sự lo lắng bắt đầu dấy lên, Ngôn Vũ Kha không kìm được lòng bèn mở cửa, đập vào mặt hắn là thân hình nhỏ bé đang cuộn tròn trong chăn!
- Em… Sao vậy?
Hơi lo lắng, Ngôn Vũ Kha dịu giọng trở lại, bàn tay vụng về kéo vài lọn tóc dài qua một bên, gương mặt đầm đìa nước mắt của cô nhanh chóng để lộ ra trước mắt hắn. Sự khẩn trương trong hắn ngày càng lớn, có trời mới biết, hắn sợ nước mắt con gái như thế nào!
Gương mặt của cô lúc này trông thật giống… Cứ thế vùi mình trong chăn, lẳng lặng khóc, chẳng muốn ai biết… Nhưng cô gái kia giờ đã khác, đã quay về nơi thuộc về mình….
Thấy Khả Vy không trả lời, hốc mắt đỏ hoe liên tục chảy những giọt nước mắt, Ngôn Vũ Kha không cầm được lòng bèn ôm chặt lấy cô, dỗ dành cô…
- Ngoan…. Đừng khóc….
Con nít khóc đã lại ngủ. Khả Vy cũng không ngoại lệ! Nhìn thân hình nhỏ bé trong lòng đã ngủ say, Ngôn Vũ Kha cũng không nỡ bỏ ra, cứ thế ôm chặt cô. Gương mặt thanh tú trắng nõn, cái mũi không cao lắm, đôi mắt to tròn, đen láy, lại còn có cả đôi môi lúc nào cũng mọng nước, đỏ hồng trông rất xinh! Rất nhanh sau đó, Ngôn Vũ Kha lại cầm lấy điện thoại trong túi, nhấn một dãy số quen thuộc, giọng trở nên thâm trầm…
- Điều tra xem hôm nay giờ ra về ở trường có chuyện gì. Có liên quan tới tên họ Dương…
Vừa cúp máy, chiếc điện thoại trong cặp Khả Vy liền reo lên, sợ đánh thức cô dậy, Ngôn Vũ Kha nhìn lướt qua màn hình nhấp nháy chữ “Ông”. Đắn đo một hồi, hắn mới nhấc máy, chậm rãi đi ra khỏi phòng, lập tức một giọng nói đầy vẻ tức giận truyền đến .
- Khả Vy! Con rốt cuộc lại bày trò gì? Tại sao dám ngang nhiên rút khỏi kí túc xá. Quay về kí túc xá ngay lập tức cho ông.
Hơi nhíu mày vì âm lượng quá lớn, Ngôn Vũ Kha liền nhẹ nhàng trả lời, giọng tôn kính bậc bề trên.
- Chào ông! Cháu là Ngôn Vũ Kha.
****
Không biết đã ngủ thiếp đi bao lâu, khi tỉnh dậy, cô đã nhìn thấy Ngôn Vũ Kha ngồi ở chiếc ghế gần đó, loay hoay với một vài tài liệu gì đó.
- Này! Sao anh lại ở phòng tôi?
- Ngủ dậy rồi sao? Đi rửa mặt đi, tôi sẽ mang đồ ăn lên cho em.
Không trả lời câu hỏi của cô, Ngôn Vũ Kha liền lảng sang một chủ đề khác rồi nhanh chóng bỏ đi. Nhìn mình trong gương, Khả Vy không khỏi giật mình.
Còn là Trịnh Khả Vy ngày trước sao?
Mắt đỏ hoe, sưng to. Gương mặt thì hốc hác, tóc tai rối bời!
Chỉ tại tên khốn đó!
Nghĩ đến đó, Khả Vy liền xả nước ướt hết cả người! Bàn tay bẩn thỉu dám chạm vào người cô, cô nhất định sẽ không tha cho hắn. Vừa ấm ức, Khả Vy cứ thế ngâm mình một hồi lâu, chợt nhận ra bản thân không mang theo quần áo để thay, đành mặc tạm chiếc áo choàng tắm rộng thùng thình.
Bước ra khỏi phòng tắm, mùi thức ăn nhanh chóng xộc vào mũi cô. Thấy cô cả người ướt sũng, mặc áo choàng tắm, Ngôn Vũ Kha hơi nhíu mày liền ra hiệu cho cô ngồi xuống dùng thức ăn, sau đó lại bư