Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Oan Gia Tương Phùng

Oan Gia Tương Phùng

Tác giả: Tiêu Dao Hồng Trần

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341675

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1675 lượt.

y về tôi không dọn đi nữa, mà ở chung với anh.”
Chân Lãng đưa tay chống cằm, lặng lẽ chờ đợi.
“Cùng lắm thì tôi sẽ làm hết mọi việc nhà, chỉ cần là việc mà tôi biết làm.” Dù sao cô bị hắn ta uy hiếp cũng không phải mới một lần, hai lần, nói nhiều quá nên bây giờ thành ra quen miệng: “Tôi rửa bát, tôi dọn dẹp nhà cửa, tôi giặt quần áo.”
“Còn gì nữa không?” Chân Lãng hơi nhướng mày. “Chỉ có thế này thôi sao?”
“Còn nữa ư?” Giả Thược cố gắng ngẫm nghĩ. “Vậy tôi sẽ gọi anh dậy mỗi sáng, pha cà phê cho anh, đưa anh đi làm và đón anh về nhà, không đánh, không mắng, không uy hiếp anh.”
Chân Lãng vẫn chưa có ý thỏa hiệp: “Tiếp tục đi!”
Còn nữa á?
Cô đã phải chịu ấm ức đến mức này rồi, nha hoàn thời xưa cũng chưa chắc đã khổ bằng cô, vậy mà hắn còn chưa hài lòng sao?
“Anh còn muốn cái gì nữa đây?” Cô khẽ gào lên, trên khuôn mặt hiện rõ nét dữ dằn. “Chẳng lẽ lại muốn tôi quỳ ở cửa đón anh vào nhà hay sao?”
“Vậy thì không cần.” Nụ cười của Chân Lãng trở nên sâu sắc và đầy ý vị. “Nhưng chúng ta đã là vợ chồng rồi, vấn đề nghĩa vụ vợ chồng thì sao nhỉ?”
Giả Thược hậm hực nói: “Vừa nãy đã nói xong hết cả rồi, anh còn muốn tôi nói gì nữa chứ?”
Chân Lãng lắc đầu than vãn: “Chắc không phải cô thật sự cho rằng quét nhà, giặt quần áo chính là nghĩa vụ vợ chồng đấy chứ?”
“Vậy thì còn gì nữa nào?”
Chân Lãng đưa tay ra vuốt nhẹ lên cằm cô: “Tôi muốn nói tới việc chung chăn chung gối, ái ân cá nước, mưa gió triền miên, hiểu chứ?”
Hiểu, cô đương nhiên hiểu thế nào là ái ân cá nước, thế nào là mưa gió triền miên, nhưng trước giờ cô chưa từng nghĩ đến cảnh mình và Chân Lãng làm chuyện đó trên giường.
Thực ra, thân hình hắn không tệ, cảm giác khi ôm rất tuyệt, cảm giác khi sờ vào cũng hết chỗ chê, mà khi gối đầu lên đó thì quả thực là thoải mái vô cùng, nhưng…
“Anh thật xấu xa!” Cô hậm hực nói. “Chúng ta là bạn tốt, sao anh có thể nghĩ đến chuyện đó được chứ?”
“Anh cũng là đàn ông.” Giọng của Chân Lãng rất nhẹ, tràn ngập sự cám dỗ. “Hơn nữa còn là một người đàn ông bình thường cả về tâm lý và sinh lý, lại đang độ trai tráng khỏe mạnh, tất nhiên là phải có nhu cầu rồi.”
“Không được!” Giả Thược chỉ bỏ lại một câu: “Dù chỉ nghĩ đến thôi cũng không được!”
Cô ngoảnh đầu lại, đi thẳng lên nhà, Chân Lãng tựa người vào cửa xe, tay đút trong túi quần, ánh mắt nhìn theo bóng lưng cô, bên khóe miệng từ đầu tới cuối luôn ẩn hiện một nụ cười mỉm.
Cho đến khi bóng dáng Giả Thược đã hoàn toàn biến mất, anh mới chậm rãi đóng cửa xe lại, đi theo phía sau cô.
Giả Thược mang theo đầy một bụng ấm ức, vừa mới vào nhà, mẹ cô đã chạy ra ngay: “Bảo con mang bé cưng đi tiêm phòng chút thôi, con mang nó đi nước ngoài tiêm hay sao vậy? Đã mấy tiếng rồi, sao bây giờ mới về?”
“Con…” Giả Thược ngây ra đó không biết nói gì, trơ mắt nhìn mẹ mình đang đi tới với vẻ mặt hết sức xót xa, trong lòng vừa thoáng thấy cảm động, bé cưng trong lòng đã bị ai đó bế đi mất. “Bé cưng của bà, để bà xem bị tiêm ở đâu nào, có đau lắm không?”
Một chút cảm động vừa mới xuất hiện đó giống như đốm lửa nhỏ gặp phải làn gió đông lạnh lẽo, căn bản chẳng có chút sức phản kháng nào, thoáng cái đã tắt lịm.
“Tại sao mẹ không hỏi con chứ?” Cô vẫn đứng ở cửa, dáng vẻ cứ như là đang làm nũng. “Lỡ như con gặp phải kẻ cướp, hoặc là bị người ta sàm sỡ thì sao, chẳng lẽ mẹ không lo lắng chút nào à?”
“Gặp cướp?” Cô Giả ôm bé cưng trong lòng mà cưng nựng, chỉ ngó qua phía Giả Thược một chút. “Thế thì còn phải xem tên cướp đó có đánh lại con hay không, còn về sàm sỡ ấy mà, kẻ nào có mắt chắc đều không thèm làm gì con đâu.”
Đây không ngờ lại là lời mà mẹ nói với con gái, thật là quá đáng!
Giả Thược lặng lẽ đổi dép, rồi chạy đến bật điều hòa, nằm bẹp trên sofa, trong lòng tràn đầy nỗi thương cảm.
Sớm biết thế này cô đã không quay về nữa. Mọi việc vốn cũng tốt lắm đấy chứ, cô có thể chụp ảnh của cô, ăn cơm của cô, cho dù phải ở cùng với Chân Lãng dưới một mái nhà thì cũng tốt hơn bây giờ, ít nhất cái gã đó cũng chuẩn bị đồ ăn ngon cho cô.
Tiếng chuông cửa chợt vang lên, cô nhảy bật dậy chạy ra mở cửa. Không có gì bất ngờ, người đứng bên ngoài chính là gã chồng mới cưới mà cô đang thầm nhớ nhung và nguyền rủa: Chân Lãng.
“Anh đến đây làm gì?” Cô hạ thấp giọng, nhìn anh bằng ánh mắt đề phòng, rồi xoay người định đóng cửa lại.
Chân Lãng đưa tay ra chống lên cánh cửa: “Em mua điện thoại chưa thế?”
Giả Thược khẽ lắc đầu.
Từ sau lần bị ngã xuống nước đó, điện thoại của cô cũng hỏng luôn, về sau lại có một loạt sự kiện liên tiếp xảy ra, cô căn bản không có thời gian mà đi mua điện thoại, sau khi về nhà thì mấy ngày liền đều không ra ngoài, cho nên chuyện này bị cô quên khuất đi mất.
“Anh mua rồi đây, em có muốn xem thử không?” Vừa nói anh vừa lắc nhẹ chiếc hộp trong tay.
Hửm?
Giả Thược có thể nhìn thấy rõ ràng kiểu dáng và màu sắc của chiếc điện thoại bên ngoài vỏ hộp, đôi mắt lập tức sáng rực, rồi nhào ngay tới chỗ Chân Lãng: “Cho tôi xem một chút!”
Thấy Giả Thược nhào tới chỗ mình, Chân Lãng hơi cúi đầ