Tác giả: Tiêu Dao Hồng Trần
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341677
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1677 lượt.
u một cách rất tự nhiên, vừa khéo thế nào má anh lại lướt nhẹ trên đôi môi Giả Thược. Rồi anh đưa tay tới ôm lấy eo cô, lùi về phía sau một bước để làm giảm lực đẩy của cô lại.
Giả Thược đưa tay giằng lấy hộp điện thoại, vui vẻ mở nó ra. Chân Lãng ôm eo cô bằng một tay, cúi đầu ghé sát tới bên tai cô nói: “Vào nhà rồi xem nhé?”
“Ừm.” Giả Thược hí hoáy với chiếc điện thoại trong tay, để mặc cho Chân Lãng kéo mình vào nhà, đi thẳng tới chỗ chiếc sofa.
“Lần trước em nhìn chằm chằm vào cuốn tạp chí mà nhỏ nước miếng, có phải là vì chiếc điện thoại này không?” Chân Lãng nhìn Giả Thược đang nghịch điện thoại một cách vui vẻ, trong mắt thoáng qua nét dịu dàng.
Giả Thược chẳng buồn ngẩng lên: “Ừm, anh làm hỏng điện thoại của tôi, bây giờ đền tôi là phải rồi.” Cô hoàn toàn không phát hiện lúc này mình đang ngồi trên đùi của một người nào đó, còn bị đối phương ôm lấy từ phía sau lưng.
“Đúng vậy.” Chân Lãng nhẹ nhàng gác đầu lên vai cô, cùng cô nghiên cứu điện thoại.
“Có điều…” Giả Thược ngẩng đầu, ánh mắt đột nhiên dừng lại trên người Chân Lãng, rồi cô chìa tay ra. “Của anh đâu, đưa tôi xem nào!”
Chân Lãng hơi ngẩn ra một chút: “Không đưa.”
“Đưa cho tôi!” Giả Thược tức tối túm lấy vạt áo trước ngực Chân Lãng, chẳng biết đây rốt cuộc là áo hiệu gì, đáng giá bao nhiêu tiền. “Anh chắc chắn có giấu đồ tốt hơn cho mình, đã bao nhiêu năm như vậy rồi, tôi hiểu anh quá rõ.”
Chân Lãng để Giả Thược đè ngã mình ra sofa, khẽ cười nói: “Đâu có.”
Cô chẳng cần biết phải trái đúng sai, đưa tay tới lục lọi trong các túi quần túi áo của Chân Lãng. Chân Lãng khẽ cười, để mặc cho cô hành động.
Sau một hồi lục lọi, Giả Thược lôi từ trong người anh ra được một chiếc điện thoại có kiểu dáng giống hệt như chiếc kia, rồi cười vang nói: “Tôi biết mà, anh có giấu đồ tốt hơn.”
“Em nhìn thấy gì rồi nào?” Ánh mắt Chân Lãng dừng lại trên màn hình chiếc điện thoại đó, mà trên màn hình chính là bức hình của anh.
“Nhìn thấy anh giữ cho mình chiếc màu trắng bạc, lại đưa tôi chiếc màu đen, cho nên bất mãn.” Giả Thược khẽ “hừ” một tiếng, nhanh chóng tháo nắp chiếc điện thoại của anh. “Đổi đi, tôi thích màu này, anh dùng màu đen nhé!”
Chân Lãng khẽ thở dài một tiếng, tỏ vẻ hết cách: “Thì đổi, tùy em thôi.”
“Vậy còn tạm được.” Giả Thược nhăn răng nở một nụ cười vui vẻ. “Nể mặt chiếc điện thoại này, tôi tha thứ cho anh đấy.”
Tha thứ cái gì chứ?
Hình như trong mấy ngày nay, anh chỉ lừa cô ký tên vào giấy đăng kí kết hôn thì phải?
Có điều cô nàng nào đó hoàn toàn không chú ý tới ý nghĩa ẩn chứa đằng sau câu cửa miệng này của mình, nhanh chóng rút sim điện thoại của Chân Lãng ra nhét vào trong chiếc điện thoại màu đen, còn mình thì cầm điện thoại chiếc màu trắng lên nghiên cứu.
“Có phần thưởng gì không?”
“Phần thưởng à?” Giả Thược ngẩng lên, quay đầu về phía căn bếp mà nói lớn: “Mẹ, hôm nay Chân Lãng ăn cơm ở đây, đùi gà nhường cho anh ta nhé!”
“A Lãng đến rồi à?” Giọng của cô Giả vang ra từ trong bếp: “Hộ khẩu của nhóc con chuyển xong chưa thế cháu?”
Chân Lãng nỡ một nụ cười quái dị: “Dạ, xong rồi ạ!”
“Này nhóc con, con bỏ sổ hộ khẩu vào trong ngăn kéo đi!”
Giả Thược đáp lại một tiếng, rồi cầm sổ hộ khẩu đi vào trong phòng. Còn Chân Lãng thì cầm chiếc điện thoại màu đen lên, ấn nút nguồn, màn hình lập tức sáng lên, bên trên xuất hiện một bức ảnh tràn đầy vẻ cám dỗ.
Đó là một cô gái có cặp môi đỏ như son và lông mày lá liễu, một cánh tay đang đưa lên che trước ngực, bờ vai trần trong ánh mắt thấp thoáng một nét ai oán.
Đó chính là Giả Thược, khuôn mặt hồng hào của cô toát ra vẻ ngây thơ, quyến rũ, so với bức áp phích được treo ra bên ngoài Hướng Dương Vàng ngày đó còn đẹp và tự nhiên hơn rất nhiều.
“Đồ ngốc, anh biết tính của em mà, kiểu gì cũng sẽ giành lấy cái của anh.” Trong tiếng thở dài của Chân Lãng tràn ngập vẻ cưng chiều, tiếc là cô nàng nào đó vừa đi vào phòng nên không có cơ hội nghe thấy.
Bữa cơm hôm nay biến thành cuộc tụ hội của nhà họ Chân và nhà họ Giả, đây đã là thói quen được hình thành từ mười mấy năm nay, khiến tình cảm của hai nhà càng thêm khăng khít.
“Nhóc con, đùi gà mà cháu thích ăn nhất đây.” Cô Chân xưa nay luôn quý Giả Thược nhất, không hề do dự gắp ngay chiếc đùi gà bỏ vào trong bát của cô.
Giả Thược cười đến híp cả mắt lại, vội vàng đưa bát ra đón: “Cảm ơn cô Chân!”
Cô lén liếc qua phía Chân Lãng, anh chàng nào đó cũng đang bưng bát, ánh mắt sáng lấp lánh, toát ra một ý tứ mà cô có thể dễ dàng hiểu được.
Vừa rồi hình như cô đã đồng ý sẽ nhường đùi gà cho hắn rồi thì phải?
“Dạ, cũng không tệ.” Chân Lãng nhẹ nhàng cất tiếng trả lời, còn Giả Thược đang và cơm cũng gật đầu một cái.
“Vậy thì tốt.” Trong nụ cười của chú Chân mang theo những ý vị sâu xa. “Trước đây nhóc con chưa từng nhường đồ ăn cho người khác bao giờ, cũng không bao giờ chịu ăn đồ mà người khác đã ăn, mới có mấy tháng ngắn ngủi, hình như đã khác hẳn rồi đấy.”
“Khụ... khụ...” Miếng cơm mà Giả Thược đ