Tác giả: Ngọc Lưu Ly
Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341363
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1363 lượt.
tưởng rằng cuộc đời của cô bé con bà sẽ được thoải mái hơn một chút, nhưng bà không biết,chủ nhân của họ Hắc Huyền không phải người đơn giản, theo lí, có lẽ đã đuổi cô ra khỏi nhà từ lâu, nhưng không hiểu sao vẫn thu lưu cô bé, việc này đế bây giờ vẫn còn là một bí mật.
Anh tận lực giúp hai anh em họ tiêu diệt thế lực của Trịnh gia, thậm chí khi họ Trịnh lên máy bay định rốn thoát, chính ta anh đã dùng súng kết liễu đời của ông ta.
Hừ! Ai bảo thằng con dơ bẫn của ông ta dám chạm tay vào Cát Ưu, tên khốn kiếp ấy chết vẫn chưa đủ đền tội của nó. May mà anh em Tú và Thiên đã ra tay trước, nếu không thằng khốn ấy không dễ dàng chét như thế đâu, anh sẽ dùng hình phạt tàn khốc nhất, để thằng khốn ấy từ từ hưởng thụ triệt để.
Và bây giờ, một khi anh đã tìm được cô, anh nhất quyết không để cho cô thoát khỏi lòng bàn tay của anh. Cho dù chống đối với cả thế giới, nah cũng nhất quyết đem cô mang về bên anh.
Dứt ra khỏi dòng suy nghĩ, Triệt Nhất nhấn nút gọi điện thoại thầm thì lẩm bẩm gì đó bằng tiếng nhật một lúc lâu, sau đó anh ta nở nụ cười thõa mãn. Cát Ưu, em là của anh!!!
Huyền Ngọc ách xì mấy cái, cô dụi dụi mắt, điều hòa nơi này không lạnh lắm không hiểu sao cô lại cảm thấy muốn nổi gai ốc nhỉ, chẳng lẽ cô bị cảm rồi? Đang nằm ngủ cạnh cô,bị tiếng động của cô làm cho bừng tỉnh anh ngồi bật dậy, hỏi: “Sao vậy? Bệnh rồi à?”
Anh vươn tay sờ trán của cô, rồi sờ lại trán mình. Cô bé con này không sốt, nhưng phải gọi bác sĩ đến kiểm tra mới được.
Huyền Ngọc lắc đầu đẩy tay Huyền Thiên ra nũng nịu nói, “Em đâu có bệnh, mấy giờ rồi?”
Huyền Thiên cau mày thật chặt, thói quen khi anh cảm thấy bực mình, giọng điệu ra lệnh: “Ai cho em ngồi dậy, nằm xuống, anh bảo Tú mời bác sĩ đến.”
Huyền Ngọc bất mãn bĩu môi, thì nhận được cái trừng mắt của anh.
Người thanh niên trang nhã mỉm cười: “Chào, đây có phải là Mai tiểu thư hay không?”
Huyền Ngọc nghe nhắc đến tên mình cũng bối rối ngẩng đầu, bất chợt mắt cô mở to, thì ra là anh ta, người đã chạm vào cô trưa nay, nhưng cô cũng trang nhã gật đầu, rụt rè không đón nhận bàn tay đưa ra của anh ta. Huyền Tú khẽ bước đến bắt tay anh ta, giải vây cho sự ngượng ngập khó xử của cả đôi bên.
Sau đó, Huyền Thiên bị đám đông cuốn đi, Huyền Tú đứng bên cạnh cô lịch thiệp chối từ những lời mời từ những cô gái khác, một lát sau thấy cô có vẻ khát, anh bảo cô đứng yên đó, anh đi lấy nước cho cô.
Huyền Tú vừa đi, một dáng người trang nhã bước đến gần, khẽ cúi người vươn tay mời. “Tôi có thể hân hạnh mời tiểu thư điệu vũ này không?”
Huyền Ngọc do dự định lắc đầu thì anh ta đã bá đạo ôm lấy eo cô cuốn vào vũ điệu trầm ấm.
Cô lúng túng định rút tay về, cô không quá có thói quen chạm tay vào người khác, nhưng không hiểu sao lại gần người thanh niên này cô bỗng có một loại cảm giác thân thuộc không thể giải thích được. Loại cảm giác ấy là lạ thân thương làm cô như muốn đắm chìm mãi không muốn rút ra.
Triệt Nhất nhìn vào gương mặt ngơ ngẩn của cô, đôi môi cô hơi hé mở làm anh muốn hung hăng hôn vào môi cô. Bao năm qua anh tìm kiếm cô bé con này quá cực khổ rồi, khi đạt được, nhất định cô phải hảo hảo bù lại cho anh.
Bất chợt, một bàn tay kéo cô ra, đoạt cô vào trong lòng, không khách khí trừng mắt nhìn Triệt Nhất, Triệt Nhất giơ hai tay qua khỏi đầu ý bảo không có gì, Huyền Ngọc ngẩng lên, người vừa kéo cô ra chính là Huyền Tú, nét mặt anh bình thản, nhưng trong mắt anh vẻ sắc lạnh mà cô chưa từng nhìn thấy trước đây.
Cô kéo kéo tay anh, anh ôm lấy cô lui vào một góc khẽ mắng: “Em không sợ Thiên nổi giận sao? Đã bảo đừng đi lung tung cơ mà.”
Huyền Ngọc ủy khuất bĩu bĩu môi, cô không phải đi lung tung, được không? Chỉ là cô chưa kịp từ chối thì đã bị kéo đi mất rồi. Nhưng cô biết anh vì lo cho cô nên mới thế, cô biết khi Thiên biết chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình.
Quả nhiên, cô rùng mình một cái, cảm nhận được sau gáy có hai luồng ánh mắt sắc bén xuyên thẳng về phía cô, cô xoay lại thì thấy anh đang nhìn vào mình chằm chằm, ánh mắt tràn đầy tức giận, cô co vai lại, đêm nay thảm rồi.
Huyền Thiên đứng từ đằng xa thấy bảo bối của mình bị tên người Nhật đáng ghét kia ôm vào lòng, trong lòng anh thực sự rất muốn chặt đôi tay cái tên đáng ghét đó, nhưng anh vẫn phải cố nhẫn nhịn, anh gần như đã lờ mờ đoán được mục đích của đối phương khi đến đây.
Từ đầu buổi tiệc đến giờ, Triệt Nhất chưa từng mời bất cứ cô gái nào nhảy cùng, chỉ đăm đăm nhìn vào Huyền Ngọc, bên công ty Kình Thiên có người của anh cho hay, mấy hôm nay, luật sư bên Kình Thiên đang điều tra tư liệu gì đó về một cô gái. Trực giác cho anh biết đã có chuyện không hay rồi.
Theo bản năng, anh đi về hướng Huyền Ngọc, cô bé con run rẩy sợ hãi nhìn anh làm anh đau lòng.
Nhưng chưa đến nơi, một bóng đen đứng ra chặn đường đi của anh, anh nhướng mày, thì ra là luật sư của Triệt Nhất, anh ta cúi người lễ phép nói:
“Thiên Tổng, ngài Sơn Bản cho mời ngài đến phòng khách để gặp mặt.”
Khẽ cười đáp lễ, nhưng đôi mắt a