Tác giả: Ngọc Lưu Ly
Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341376
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1376 lượt.
nh đảo lướt một vòng, trong đám đông ồn ào náo nhiệt kia, có không ít vệ sĩ thân cận của mình trà trộn bên trong, anh yên lòng đi theo, nhưng âm thầm dưa tay vào túi quần nhấn nút gọi khẩn cấp cho Huyền Tú, anh biết khi Huyền Tú nhận được tin, sẽ lập tức đưa Huyền Ngọc về nhà ngay lập tức.
Trong đầu anh lần đầu tiên cảm thấy hôm nay mình đưa Huyền Ngọc đến nơi này thực sự là một sai lầm rất lớn, không hiểu vì sao anh luôn cảm thấy không yên bất an, chỉ mong Huyền Thiên và bọn bảo vệ đưa cô về nhà, như thế anh mới yên tâm.
Cũng chính vì Huyền Ngọc là điểm yếu trí mạng của hai anh em, cho nên Huyền Thiên hoàn toàn không hề muốn cho giới báo chí biết đến sự tồn tại của cô, thậm chí, nếu có thể, anh muốn nhốt cô vào một đảo hoang, hoàn toàn không cho cô liên lạc với thế giới bên ngoài.
Nhưng anh là một con người, có trái tim,có máu nóng và anh biết, anh không thể làm bất cứ chuyện gì dù nhỏ nhất để tổn thương đến bảo bối của anh.
Anh theo đám tay chân của Sơn Bản đi vào bên trong gian phòng xa hoa, Sơn bản đang ngồi trên ghế đối diện hướng anh, còn có hai người đang xoay lưng về phía anh một nam một nữ, khi anh bước đến gần phát hiện hai người ấy, anh trợn to mắt sửng sốt.
Rất nhanh, anh đã trấn tĩnh ngay lại, anh mỉm cười nhìn Sơn Bản Triệt Nhất đang dựa ngửa người vào chiếc ghế sô pha, dáng vẻ thong thả thoải mái.
“Ngài Sơn Bản nhiệt tình quá nhỉ? Nghĩ rằng chỉ mời tôi thôi chứ?”
Sơn Bản Triệt Nhất mị mắt mỉm cười nhẹ: “Cần có chuyện gặp Thiên Tổng và Tú phó Tổng, nên phải nhờ người mời hai người sang đây.”
Huyền Thiên cười nhẹ: “ Có lẽ ngài Sơn Bản chưa biết, trước nay mọi chuyện ở công ty do tôi xử lí, Tú phó tổng chỉ phụ trách sổ sách mà thôi, vả lại Mai tiểu thư đã mệt, tôi nghĩ nên để Tú phó tổng hộ tống Mai tiểu thư về nhà nghỉ ngơi trước nhỉ?”
Triệt Nhất cười bí hiểm: “Chuyện hôm nay, theo thiển ý(*) của tôi, Mai Huyền Ngọc tiểu thư đây mới chính là nhân vật chính, hay tôi có thể gọi cô ấy là Sơn Bản Cát Ưu….”
(Ý ngốc, nhưng LL thấy để thế hay hơn là dịch trắng ra)
Anh ra huơ phất tay ra hiệu, lập tức một luật sư mang theo công văn đến trước mặt Huyền Thiên và Huyền Tú, cung kính dâng hai tay, Huyền Tú không thèm liếc qua, chỉ mỉm cười bình thản: “Ngài Sơn Bản hôm nay đùa vui quá, đây là em gái họ của tôi từ Malaysia mới qua đây du học.”
Triệt Nhất nhướng mày, “Vậy à, nếu thế có lẽ các ngài vẫn chưa biết được danh tính thực sự của Mai tiểu thư đây, cô ấy chính là Sơn Bản Cát Ưu, là em họ của tôi thất lạc mười mấy năm nay ở Malaysia. Chỉ có điều là…. Tôi nghĩ Thiên Tổng và Tú phó tổng có lẽ cũng không muốn công khai chuyện này trước báo chí đâu nhỉ, nên tôi mới nhờ người mang các ngài đến đây.”
Nãy giờ ngồi im trong một góc, Huyền Ngọc im thin thít ngỡ ngàng, nói thực ra cô không tin những lời tên người Nhật này ba hoa khoác lác, len lén đưa mắt liếc nhìn hai anh, thấy Huyền Thiên giận tái mặt, còn Huyền Tú vẫn bình thản như không.
Cô nhẹ giật lấy tay áo của Huyền Thiên, đáp lại cô là một bàn tay vỗ nhè nhẹ lên mái tóc của cô, ra hiệu cô hãy yên tâm.
Triệt Nhất vẫn bình thản bồi thêm một câu, “Hay là Thiên Tổng xem qua tư liệu này trước đi rồi hẳng nói.”
Nhướng mày ra hiệu cho nhân viên mang theo phần văn kiện đến trước mặt của anh, Huyền Thiên lướt sơ qua, anh tái mặt, bên trong ngoài những chứng cứ chứng minh thân thế của Huyền Ngọc, ngay cả giấy giám định AND cũng đã có, và còn…. Một số chứng cớ phạm tội của hai anh.
Anh đưa mắt nhìn Huyền Tú, nhưng dường như Huyền Tú đã biết trước chuyện này, trông anh vẫn thản nhiên, : : “Ngài Sơn Bản định dọa chúng tôi sao? Đã là người trong thế giới kinh doanh này, tay ai mà không nhuốm chút bẩn thỉu chứ? Ý tôi muốn hỏi rằng Sơn Bản ngài muốn gì?”
Sơn Bản Triết Nhất hờ hững khoác tay, “Chim có tổ, vật cũng nên quy về cố chủ, Huyền Ngọc không thuộc về người ở đây, gia gia tôi đang mỏi mòn trông tin cô bé.”
Huyền Thiên lạnh giọng: ‘Chỉ bằng chút chứng cớ cỏn con này ư?”
Triệt Nhất cười nhẹ: “Có cỏn con hay không, bản thân của Thiên Tổng và Tú Phó Tổng phải biết hơn ai hết chứ? Vả lại, chút ‘cỏn con’ này của tôi cũng đủ để hai người khuynh gia bại sản, còn có thể ngồi tù.”
Huyền Ngọc ngỡ ngàng nghe đáp án từ phía tên người Nhật mà ban đầu cô vốn có một chút cảm tình này, tán gia bại sản? Ở Tù???? Cô bang hoàng sợ hãi đưa mắt nhìn hai anh trai, Huyền Tú vẫn bình thản như không, khẽ mỉm cười, : “Mục đích của Ngài Sơn Bản đã đưa ra, còn lại là phần quyết định của chúng tôi, như vậy có phải ngài nên để tôi đưa tiểu thư đây về nhà nghỉ ngơi trước chứ?”
Nói xong, anh đứng dậy khẽ cúi người chào với Sơn Bản Triệt Nhất, sau đó xoay người rời đi, chỉ nghe Sơn Bản nhàn nhạt nói với theo một câu: “Không tiễn, nhưng nhẫn nại của tôi chỉ giới hạn ở ba ngày.”
Huyền Thiên lúc này chỉ hừ lạnh một tiếng bước theo hai anh em ra ngoài. Ra đến xe, một trận trầm mặc đáng sợ diễn ra bên trong xe, Huyền Tú không lái xe mà để tài xế lái, hai anh em bước vào ghế sau đều choàng tay ôm Huyền Ngọc thật chặt, lúc này Huyền Tú