XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ốc Sên Chạy

Ốc Sên Chạy

Tác giả: Diệp Chi Linh

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341954

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1954 lượt.

e khẽ: “Dù anh lái ô tô như lái máy bay, sau đó xảy ra chuyện gì thì em cũng có thể cùng anh ra đi”. Vệ Nam mỉm cười, nắm chặt tay rồi nói tiếp: “Như vậy còn tốt hơn việc em ngồi một mình ở nhà mà lòng như lửa đốt, cuối cùng nhận được điện thoại của bệnh viện đến nhận xác”.
Ngừng một lát, cô ấy ngẩng đầu lên và nói: “Muốn đi đua xe đúng không, đưa em đi cùng”.
Lục Song không cười nữa, im lặng một lúc lâu.
Những lời nói ấy khiến một Lục Song mặt dày vốn hài hước dí dỏm không biết nói gì, đột nhiên cảm thấy sống mũi cay cay, nhìn cô ấy cố tỏ ra bình tĩnh, cuối cùng Lục Song cũng hiểu được sự lo lắng quan tâm của cô ấy và tình cảm mà cô ấy dành cho mình, vị trí của mình trong lòng cô ấy.
Điều mà Vệ Nam nghĩ đến chính là cùng sống chết với mình.
Cô ấy không muốn chấp nhận sự thực mình bỏ cô ấy mà đi. Mình yêu cô ấy như thế, làm sao có thể để cô ấy phải chịu đựng nỗi khổ đau ấy được?
Lục Song thấy tim mình đập thình thịch, anh dang rộng hai tay ôm Vệ Nam vào lòng, cảm giác cô ấy đang run lên vì sợ hãi. Lục Song thở dài, nhẹ nhàng vuốt mái tóc mềm mại của cô ấy.
“Vệ Nam, em yên tâm, anh sẽ không để mình xảy ra chuyện, anh sẽ giữ cái mạng này để bảo vệ em”. Lục Song siết chặt tay, ghé sát vào tai cô ấy, dịu dàng nói: “Sau này anh sẽ không đi đua xe nữa, anh sẽ đến trường học lái xe, được không?”
Vệ Nam gật đầu, ôm anh thật chặt, một lúc lâu sau cô mới nói: “Em đã hứa với anh trở về an toàn, em không nuốt lời. Vì vậy anh cũng phải giữ lời hứa, không được nuốt lời”.
Cô dụi đầu vào lòng Lục Song, nước mắt chảy xuống áo anh. Vì miệng Vệ Nam áp sát vào ngực Lục Song nên khi nghe cô nói anh cũng thấy tim mình run theo. Lục Song không nói gì, chỉ nâng mặt Vệ Nam lên rồi nhẹ nhàng hôn lên đôi môi của cô ấy.
Dường như muốn làm tiêu tan nỗi bất an trong lòng cô ấy, dường như muốn nói thay cho lời hứa “sẽ không nuốt lời”, nụ hôn của Lục Song rất dịu dàng và ấm áp, cánh tay siết chặt hơn khiến Vệ Nam cảm thấy khó thở.
Hôn xong, hai người nhìn nhau. Đã lâu rồi không gặp, sự lo lắng và nỗi nhớ mong bỗng chốc trào dâng trong lòng, cả hai không kìm được nỗi xúc động, nhìn nhau rồi lại hôn nhau.
Nụ hôn dịu dàng dần trở nên mãnh liệt hơn, mặt Vệ Nam trắng hồng trông rất đáng yêu.
Đây là lần đầu tiên hai người hôn nhau mãnh liệt như thế. Mấy lần hiếm hoi trước đây Lục Song hôn rất dịu dàng, chỉ hôn rất nhẹ. Còn lúc này lại giống như cơn mưa bão giữa mùa hè khiến Vệ Nam hốt hoảng không biết nên làm thế nào, chỉ biết nắm chặt áo sau lưng anh ấy, các ngón tay nắm thật chặt, để lại những vết nhăn trên áo.
Khi anh ấy nhẹ nhàng đặt mình lên giường, Vệ Nam căng thẳng đến nỗi không thở được. Dường như Lục Song cũng đang cô gắng kìm nén điều gì đó, nhịp thở bỗng trở nên mạnh hơn, trong mắt xuất hiện những tia màu khác thường. Vệ Nam hiểu rất rõ điều đó có nghĩa là gì nên nhắm mắt lại.
Nhưng Lục Song chỉ hôn nhẹ lên trán cô rồi nói: “Em ngủ sớm đi nhé”.Nghe giọng anh ấy khàn khàn khác thường, Vệ Nam đỏ bừng cả mặt, một lúc sau mới ngồi dậy ôm anh ấy.
Lục Song ngạc nhiên hỏi: “Sao vậy?”
Mặt Vệ Nam đỏ như gấc chín, quyết đâm lao thì phải theo lao, mặt dày chủ động hôn anh ấy.
Lục Song than thở một tiếng, anh tỏ vẻ quân tử đã khó khăn lắm rồi, vì sao em lại khiêu khích bản tính tốt đẹp của anh. Em tự làm tự chịu, đừng trách anh lột mặt nạ đấy nhé!…
Lần thứ hai đè người Vệ Nam xuống, Lục Song ghé sát vào tai cô ấy, khẽ nói: “Vệ Nam, anh yêu em”.
Vệ Nam gật đầu, nhắm mắt.
Lục Song đặt tay lên đai váy ngủ của Vệ Nam, dừng lại một lúc, giống như đang chờ câu trả lời của cô ấy. Lông mày Vệ Nam hơi rung rung, dường như hơi căng thẳng, tay nắm chặt ga trải giường, không nói gì.
Nhận được sự đồng ý ngầm của Vệ Nam, Lục Song mỉm cười, những ngón tay dài lướt qua đai váy của cô ấy, chiếc áo sơ mi cũng nhanh chóng được cởi bỏ.
Vệ Nam thấy rất xấu hổ nên từ đầu đến cuối đều nhắm chặt mắt, sợ rằng khi nhìn thấy anh ấy khỏa thân mình sẽ chui xuống đất mất. Vì nhắm mắt nên cảm nhận càng sâu sắc hơn. Nụ hôn của anh ấy trên cơ thể mình nhẹ nhàng mà nóng ấm như muốn làm tan chảy toàn thân vậy. Đầu ngón tay khô và ấm nhẹ nhàng vuốt ve thân thể…
Vệ Nam nhăn mặt, túm chặt ga giường, cố hết sức thở thật sâu để điều chỉnh cảm giác đau của lần đầu tiên. Lục Song hôn nhẹ để chuyển hướng chú ý của Vệ Nam. Cô thấy không đau nũa, nhẹ nhàng vòng tay ra sau ôm Lục Song thật chặt, thả lỏng toàn thân để đón nhận anh ấy.
Khoảnh khắc hai người hòa vào làm một ấy khiến người ta có cảm giác vô cùng mãn nguyện và ấm áp. Cảm giác ấy dần dần trào ra khỏi tim, mãnh liệt như muốn lan ra khắp các tế bào của cơ thể. Vệ Nam nghĩ, có lẽ, đó chính là hạnh phúc.
Một cơn gió nhẹ dần dần thổi bay bức rèm trắng xóa, ánh nắng tràn vào phòng, nhẹ nhàng hất xuống giường.
Chiếc giường hơi lộn xộn, hai người đang ôm nhau ngủ ngon lành.
Lục Song đã tỉnh từ rất lâu, một buổi sáng hiếm có, không muốn nhét đá vào người gọi cô ấy dậy. Ánh nắng mặt trời ấm áp chiếu rọi vào mặt khiến từng đường nét trên khuôn mặt Vệ Nam trở