Tác giả: Diệp Chi Linh
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341956
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1956 lượt.
nguyện, vì vậy em không cần cảm thấy có lỗi.
Lục Song… ..có lẽ anh đã không đợi được rồi.
Vệ Nam tuyệt vọng nghĩ, nếu mình ra đi thế này thì Lục Song sẽ thế nào đây? Anh ấy đã hy sinh biết bao điều, đang mỉm cười ngồi chờ đợi thành quả. Nếu anh ấy biết Vệ Nam đã chết ở quê, nếu anh ấy nhớ lại lúc đầu mình đã cố gắng thuyết như thế nào để mẹ đồng ý cho mình tham gia lần khám chữa bệnh từ thiện này nhưng mình lại chết ở đây thì sẽ thế nào đây? Anh ấy là người tốt như thế, có lẽ suốt đời sẽ sống trong đau khổ… .
Số tiền mình nợ anh ấy vẫn chưa trả, tình cảm mình nợ anh ấy sẽ không bao giờ trả hết được.
Vốn dĩ định đối xử thật tốt với anh, ở bên anh. Người như anh đáng để mình thật lòng bảo vệ và trân trọng. Lúc ở New York mình đã hứa với anh ấy sẽ dần dần thay đổi, chắc chắn sẽ có một ngày trao trọn trái tim cho anh.
Nhưng ngày ấy vẫn chưa đến. Anh ấy vẫn đang chờ mình. Làm sao mình có thể bỏ mặc anh ấy như vậy mà ra đi được đây?
Chưa bao giờ Vệ Nam thấy mình muốn được sống như lúc này, các tế bào trong cơ thể dường như cũng trỗi dậy, cùng cô vùng vẫy, hai tay cố gắng khua thật mạnh, giống như muốn nắm lấy tất cả cơ hội sống còn. Hồ nước bị Vệ Nam khuấy đục ngầu, bùn đất không ngừng chảy vào mũi. Nhưng Vệ Nam quyết không từ bỏ, hai cánh tay đập mạnh trong nước.
Có lẽ trời không tuyệt đường sống của con người, bỗng nhiên tay Vệ Nam tóm lấy một thứ gì đó hình lưới, dường như là lưới đánh cá. Vệ Nam bám chặt lấy nó như bám vào phao cứu sinh vậy. Lúc này Vệ Nam gần như kiệt sức, chỉ có thể dùng chút sức lực cuối cùng bò lên bờ.
Dường như tấm lưới được quấn trên một cái gây gần đó. Vệ Nam bò mãi, cuối cùng cũng bò đến gần bờ, cô không để ý đến cái miệng đầy bùn mà dùng hai tay hai chân leo lên bờ, nằm bò trên đó thở hổn hển.
Cuối cùng không khí cũng đi xuống phổi, mọi thứ trước mắt cũng trở nên rõ ràng hơn. Cô ấy ho dữ dội, ho đến nỗi thắt ngực lại, nhổ hết bùn đất trong miệng, trong mũi.
Vệ Nam dùng cánh tay dính đầy bùn lau mặt, một lúc sau mới mỉm cười.
Mưa càng lúc càng to, Vệ Nam ướt sũng cả người, toàn thân dính đầy bùn đất, đầu đầy có, trông rất thảm hại. Vệ Nam sợ đất trơn lại ngã xuống hố nên ôm chặt cái cây bên hồ nước, cẩn thận ngồi xuống bên hồ nước, vừa cười, vừa khóc. Cô khẽ nói với mình, Lục Song ơi, em sống rồi, em đã không nuốt lời. Em đã nói là anh hãy chờ em, đã nói rồi thì sẽ không làm anh thất vọng.
Em sẽ mãi giữ lời hứa.
Cuối cùng Vệ Nam cũng về được ký túc, Nguyên Nguyên và Phí Đằng vừa nhìn thấy bộ dạng của cô ấy đều tròn xoe mắt ngạc nhiên.
Nguyên Nguyên hốt hoảng nói: “Mày đang biểu diễn nghệ thuật đấy à, sao mới đi với Tô Mẫn Mẫn một lúc mà quay về đã thành ra thế này?”
Phí Đằng hỏi: “Ngã xuống nước à?”
Vệ Nam gật đầu: “Em không sao”. Sau đó đi tắm.
Phí Đằng và Nguyên Nguyên ngơ ngác nhìn nhau, một lúc sau, Nguyên Nguyên run rẩy nói: “Lẽ nào Tô Mẫn Mẫn trong phút tức giận đã đẩy Vệ Nam xuống nước?”
Phí Đằng xua tay và nói: “Anh đoán chắc là cô ấy không cẩn thận bị ngã. Cô ấy bơi thật lợi hại, trời mưa to như thế này, nước hồ thì bẩn thế mà cô ấy cũng bò lên được”.
Nguyên Nguyên im lặng một lúc rất lâu rồi mới khẽ nói: “Cô ấy không biết bơi… .”
Hai người lại ngơ ngác nhìn nhau.
Vệ Nam tắm rất lâu, gội đầu mấy lần liền, hết súc miệng rồi lại đánh răng nhiều lần, cuối cùng cũng tắm xong, bước ra khỏi phòng tắm với bộ dạng hoàn toàn khác, thấy Phí Đằng và Nguyên Nguyên đang ngồi thần ở phòng.
Vệ Nam cười: “Hai người làm sao vậy?”
Phí Đằng khẽ ho một tiếng: “Em không biết bơi… .làm sao có thể lên bờ được?”
“Em đã hứa với một người sẽ làm một việc, vì vậy không thể chết như thế được”. Vệ Nam nhẹ nhàng nói: “Các nhà khoa học nói, khi con người rơi vào trạng thái tuyệt vọng nhất, sẽ khơi dậy tiềm năng vô hạn của cơ thể. Em nghĩ chắc em có tiềm năng đạt huy chương vàng môn bơi lội, lúc nãy tiềm năng ấy vừa mới được khơi dậy”. Nói xong, cô ấy mỉm cười, đi đến bên Nguyên Nguyên và nói: “Cho tao mượn điện thoại, tao muốn gọi điện”.
Đến tận khi Vệ Nam cầm điện thoại quay người bước ra ban công, Nguyên Nguyên mới thở dài ngao ngán: “May mà không làm sao, nếu không về nhà Lục Song sẽ lột da hai chúng ta”. Phí Đằng gật đầu lia lịa.
Vệ Nam vừa định gọi điện thoại thì đột nhiên điện thoại của Nguyên Nguyên đổ chuông. Vệ Nam đưa điện thoại cho Nguyên Nguyên, Nguyên Nguyên vừa nghe, mặt biến dạng, đưa điện thoại lại cho Vệ Nam: “Hựu Hựu nhà mày đấy”.
Vệ Nam cầm điện thoại ra ban công, khẽ nói: “Sao anh lại gọi điện cho Nguyên Nguyên?”
Lục Song khẽ nói: “Lúc nãy gọi điện thoại cho em nhưng không liên lạc được”.
“Điện thoại của em… rơi xuống nước, hỏng rồi”.
“Em không sao chứ?” Đột nhiên anh ấy hỏi.
Vệ Nam thấy mắt cay cay, cố tỏ vẻ bình tĩnh nói: “Em không sao. Xảy ra chuyện gì được chứ. Chẳng phải vẫn đang nói chuyện với anh đấy sao?”
Lục Song im lặng một lúc rất lâu rồi mới khẽ thở dài: “Vậy thì tốt”.
“Em sẽ không sao đâu, đã hứa với anh là khỏe mạnh trở về rồi mà. Nếu em mà có chuyện gì thì mẹ em sẽ lột da an