The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ốc Sên Chạy

Ốc Sên Chạy

Tác giả: Diệp Chi Linh

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341960

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1960 lượt.

thở phào nhẹ nhõm: “Các anh uống ít thôi nhé”.
Chu Phóng cười và nói: “Em gọi muộn quá. Cậu ấy uống nhiều lắm rồi. Ha ha, yên tâm, anh sẽ lập tức đưa cậu ấy về cho em giống lần trước”.
Sau khi cúp điện thoại, Vệ Nam mới lẩm nhẩm chửi rủa, Chu Phóng lẽ ra anh nên chết chìm trong rượu mới đúng, sao anh thích uống rượu thế, lần nào đi cũng kéo Lục Song đi cùng.
Chưa đầy năm phút sau, Vệ Nam bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa. Cô vội chạy ra mở cửa.
Quả nhiên Lục Song đã về.
Trông anh chẳng giống dáng vẻ của một người “uống nhiều” chút nào. Mặt mũi tỉnh táo, sảng khoái, mỉm cười nhìn Vệ Nam và nói: “Sao em về mà không gọi điện để anh ra đón?”
Vệ Nam sa sầm mặt mày, nhìn Chu Phóng và nói:” Chẳng phải các anh đang ở quán rượu sao?”
Chu Phóng dựa vào tường, cười và nói: “Sợ hai người một tháng không gặp như cách ba mươi năm, anh đã dùng tốc độ đua xe thần tốc của mình nhanh chóng đưa Lục Song về cho em”. Nói xong anh ấy xua tay: “Nhiệm vụ hoàn thành, không làm phiền hai người nữa. Bye. Hai người từ từ mà tâm sự”.
Sau khi Chu Phóng về, Lục Song mỉm cười ngồi xuống giường, thấy vẻ mặt Vệ Nam rất khó coi, liền vỗ vai cô và nói: “Sao vậy? Vừa về nhà đã xị mặt ra rồi”.
Vệ Nam hỏi: “Có phải anh đi đua xe cùng anh ta không?”
Lục Song sờ mũi :” Đúng vậy, dạo này hơi mệt, hôm nay sau khi anh tan ca anh lái xe cùng anh ấy đến đường cao tốc đua một vòng, điện thoại để rung nên anh không biết là em gọi”. Lục Song ngừng một lát, quay sang nhìn Vệ Nam rồi cười: “Haizz. . .em phải biết rằng là một người theo chủ nghĩa hoàn mỹ, đưa bạn gái đi chơi, vì không biết lái xe mà bị kẹt giữa đường thì quả là điều đau khổ. Anh muốn tìm cao thủ luyện tay nghề nên đã bái Chu Phóng làm sư phụ”.
Vệ Nam đứng phắt dậy, gườm gườm nhìn Lục Song: “Vì vậy, đi đua xe với anh ta anh thấy mình anh hùng lắm đúng không?”
Thấy Vệ Nam tức giận thực sự, Lục Song tiếp tục sờ mũi, vểnh tai lên nghe Vệ Nam lên lớp, tốc độ nói giống như súng liên thanh bắn quét.
“Anh thi lái xe tuy điểm lý thuyết rất cao ngưng khả năng thực hành tồi thế nào anh không biết sao? Bình thường cứ lái xe đến đoạn nào đông đúc nhộn nhịp là lại lái chậm như ốc sên, đường hẹp một chút là không lái xe qua được, quay xe thì toàn quệt vào vật chắn phía sau. Anh còn dám đi đua xe? Anh có thể so với Chu Phóng được không? Người ta là tay đua nghiệp dư, lại đã từng thi đua, coi ô tô như máy bay. Còn anh? Anh…anh không muốn sống nữa thì đưa cho em con dao, em cắt một phát vào động mạch cổ vừa nhanh vừa chuẩn, không cần phải chọn cái chết vòng vo như thế”.
Vệ Nam tức giận đến nỗi khói bốc nghi ngút trên đỉnh đầu, tay chống nạnh như con sư tử con, tuôn một hồi tràng giang đại hải, trông cô ấy… thật đáng yêu. Lục Song vừa cười vừa gật đầu: “Vâng”.
Thấy anh vẫn cười được, Vệ Nam tức quá lườm cho anh ấy một cái.
Có lẽ anh ấy không biết rằng khi biết tin anh ấy đi đua xe, mình đã lo lắng và sợ hãi thế nào. Lo anh ấy xảy ra chuyện, sợ mình và anh ấy chưa có ngày hạnh phúc bên nhau thì đã phải xa nhau mãi mãi. Người đã chết không thể cảm nhận được nỗi đau , chỉ có người còn sống là bị giày vò suốt phần đời còn lại.
Chúng ta vẫn còn rất nhiều điều chưa kịp nói với nhau, còn rất nhiều chuyện chưa kịp làm. Chúng ta vẫn còn rất nhiều, rất nhiều thời gian nắm tay nhau, cùng nhau đi dạo. Chúng ta vẫn còn trẻ, tương lai đang đợi chúng ta phía trước.
Khi bị ngã xuống hố nước, suýt chết đuối, lúc vùng vẫy dưới nước, điều mình nghĩ nhiều nhất chính là “Lục Song đang đợi mình”. Cố dùng chút sức lực cuối cùng bò lên khỏi vũng bùn lầy, vừa khóc vừa cười, thầm hứa với mình rằng: Sau khi quay về, mình nhất định sẽ trân trọng từng ngày ở bên anh ấy.
Nào ngờ vừa về đến nhà anh ấy đã đón tiếp mình bằng món quà lớn như thế này.
Hồi ở Hải Nam, Vệ Nam đã được ngồi xe của Chu Phóng. Kỹ thuật lái xe của anh ta siêu việt thế nào Vệ Nam biết rất rõ. Thậm chí anh ta có thể lùi xe một góc 90 độ vào bãi đỗ xe. Còn Lục Song, anh ấy dám đua xe với Chu Phóng, rốt cuộc nguy hiểm thế nào anh ấy không hề suy nghĩ sao?
Vừa nghĩ đến việc anh ấy sẽ xảy ra chuyện, Vệ Nam ngột ngạt như sắp tắt thở vậy.
Trước đây, vì anh ấy luôn ở bên mình nên mình đã quá quen với sự hiện diện của anh ấy, tưởng rằng anh ấy sẽ không bao giờ rời xa mình, nhưng chẳng may anh ấy ra đi trước thì sao? Chẳng may có một ngày, Lục Song không còn nữa thì sẽ thế nào?
Vệ Nam… chưa bao giờ nghĩ đến khả năng ấy.
Lúc này đây, Vệ Nam bỗng nhận ra một điều thì ra Lục Song không thể mãi mãi chờ dợi mình, không phải là chỉ cần quay đầu lại mình có thể nhìn thấy anh ấy, có lẽ một ngay fnào đó, khi mình quay đầu lại, phía sau mình trống không, chẳng có gì cả.
Bỗng nhiên Vệ Nam thấy sống mũi cay cay, cô cúi đầu xuống, buồn rầu ngồi xuống giường.
Im lặng một lúc rất lâu, cô khẽ hỏi: “Đây là lần thứ mấy anh cùng anh ta đua xe?”
“Lần đầu tiên”. Lục Song ngoan ngoãn trả lời.
“Lần sau đưa em đi cùng, để em ngồi bên cạnh anh”.
Lục Song quay sang nhìnVệ Nam với ánh mắt nghi ngờ, chỉ thấy cô cúi đầu, nói kh