pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ốc Sên Chạy

Ốc Sên Chạy

Tác giả: Diệp Chi Linh

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341989

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1989 lượt.

đột nhiên ngẩng đầu lên, cười tít mắt nhìn Vệ Nam: “Em đừng thoáng thế”.
Vệ Nam nhún vai: “Mẹ em nói tuyệt đối tin tưởng nhân phẩm của anh. Anh em cũng nói nhỡ đâu em lên cơn động kinh thì lại làm liên lụy đến anh. Họ đều nghĩ rằng trong hai chúng ta, em là người dã man”. Cô xoa cằm rồi cười toe toét nói: “Yên tâm đi, em sẽ không làm gì anh đâu. Hơn nữa em cũng tin vào nhân phẩm của anh”.
Lục Song nói: “Anh có nên cảm thấy vinh dự không?”
Vệ Nam lắc đầu: “Không, không, là em nên cảm thấy vinh dự mới đúng… .”
“Hả?”
“Bởi vì thói quen ngủ của em không tốt. Thực sự rất dã man. Vì vậy… .anh là người đầu tiên dám leo lên giường em. Em cảm thấy vô cùng vinh dự”.
Khi Vệ Nam nói câu ấy, một chân Lục Song vừa giẫm lên thành giường, ngừng một lát, sau đó kiên quyết nhảy lên giường.
“Vậy thì anh cũng thật vinh dự”.
Trước khi ngủ Vệ Nam lấy chiếc khăn tắm làm vạch ngăn cách.
Kết quả Lục Song nằm im không nhúc nhích, một sợi tóc cũng không vượt quá dải ngăn cách. Nhưng Vệ Nam thì ngược lại, nằm xoay lung tung, còn ôm chặt Lục Song làm gối ôm. Như thế thì không nói làm gì, trong cơn mơ mơ thấy bệnh viện đang thực tập kiểm tra cơ thể, thế là thò tay vào trong áo Lục Song, không thèm để ý đến cơ thể đông cứng của Lục Song, vừa sờ ngực đếm xương sườn vừa lẩm bẩm: “Xương sườn thứ tư, chắc là dưới phổi… ” Sau đó sờ sang bên phải, sờ mãi sờ mãi, bông nhiên nói: “Ơ? Nhịp tim đâu rồi?”
Lục Song gườm gườm nhìn lên trần nhà, dịch móng vuốt của cô ấy sang bên trái rồi khẽ nói: “Tim ở bên trái”.
Vệ Nam cười: “A, sờ thấy rồi, xương sườn thứ năm, cường độ bình thường”.
Sau đó cô ấy yên tâm ngủ tiếp.
Đồng sàng dị mộng thật đau khổ, đồng sàng không thể dị mộng càng đau khổ hơn.
Vệ Nam ngủ rất ngon. Còn Lục Song đáng thương, đừng nói là mơ, chỉ có thể nằm im không nhúc nhích, người đông cứng, mắt thao láo, mất ngủ cả đêm.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Vệ Nam thấy mình đang bấu vào người Lục Song như con bạch tuộc vậy. Tay vẫn thò trong áo anh ta, đặt ở đúng vị trí nhịp đập của tim.
Vệ Nam giữ tư thế đó rất lâu, rất lâu, sau đó nói với giọng đầy nghi ngờ: “Không phải nằm mơ chứ?”
Lục Song đặt hai tay ra say gáy, buồn rầu nhìn trần nhà rồi khẽ nói: “Không phải nằm mơ”.
Vệ Nam vội rụt tay lại như bị điện giật, sờ mũi rồi ngại ngùng nói: “Xin lỗi, xin lỗi, em đúng là dã thú, xin lỗi… .Em thật là đáng trách, anh thiệt thòi rối… xin lỗi anh… .”
Lục Song lạnh lùng nhìn Vệ Nam, không thèm để ý đến cô ấy, ngồi dậy, chỉnh sửa lại quần áo rồi vào phòng vệ sinh.
Vệ Nam nằm trên giường, mặt đỏ như gấc chín, tự nguyền rủa mình: “Mình thật là vô liêm sĩ, đúng là loại con gái háo sắc điển hình. Ôi hình tượng của tôi, hình tượng của tôi”.
Bỗng nhiên nhớ lại, mình đâu còn hình tượng trước mặt anh ta. Mất mặt bao nhiêu lần, thậm chí những thứ lưu trong máy đều bị anh ta kiểm tra… Mất mặt thêm một lần nữa thì cũng có là gì đâu.
Vệ Nam đập đầu vào gối thật mạch, bi thảm nhìn bàn tay của mình – Muốn cắt cụt nó để chứng minh sự trong sạch của mình.
Nhưng vừa nãy mình đặt tay vào tim anh ta, cảm thấy sao tim anh ta đập nhanh đến vậy? Nhịp tim nhanh đến nỗi giống như đang thi chạy maratong vậy, bịch bịch bịch, đập rất dữ dội.






Vật Thí Nghiệm Trong Bệnh Viện
Những ngày thực tập ở bệnh viên trôi qua thật nhanh, Vệ Nam và Nguyên Nguyên thực tập xong ở ngoại khoa, bây giờ sang khoa hô hấp. Trong cuộc họp giao ban buổi sáng nhìn thấy mấy cô cậu mặt mũi non choẹt đứng rúm ró trong góc phòng làm việc, lại gần hỏi mới biết là các em khóa dưới bị bắt đến tham gia “kiến tập”. Trong đó có một người tên là Hà Diệp, con gái của giáo sư Diệt Tuyệt sư thái. Trái hẳn với vẻ mặt lạnh lùng đáng sợ của mẹ, Hà Diệp là cô bé hoạt bát, đáng yêu, ngoan ngoãn, một câu chị, hai câu chị, gọi đến nỗi Vệ Nam và Nguyên Nguyên đều cười tít mắt.
Hôm ấy, mọi người đang kiểm tra phòng thì bỗng nhiên Vệ Nam nghe thấy một âm thanh rất quen thuộc.
“Buồn quá… .Đây không phải là kết quả anh mong muốn… .”
Vệ Nam quay ngoắt đầu lại như phản xạ có điều kiện, chỉ thấy một người quen đang nằm trên giường số ba – Chẳng phải là Lục Song sao?
Lục Song vẫn chưa trả lời, cô gái bên cạnh đã mở miệng nói: “Anh ấy tên là Lục Song”.
Vệ Nam quay đầu mỉm cười: “Tôi không hỏi cô”.
“… … .” Cô gái đó không nói gì.
Lục Song che miệng ho vài tiếng, quay sang nói với cô gái ấy: “Hạ Vi, em về trước đi, anh không sao”.
“Không sao, em xin nghỉ rồi ạ”.
Vệ Nam gườm gườm ngắt lời họ, lạnh lùng nói với Lục Song: “Có thể trả lời câu hỏi của tôi trước được không?”
Lục Song quay sang nhìn Vệ Nam và nói: “Tôi tên là Lục Song”.
Nguyên Nguyên huých vào tay Vệ Nam: “Tao thấy anh ta rất mệt mỏi, mày đừng xỏ anh ta nữa. Chọn vài câu hỏi quan trọng rồi thôi”. Nguyên Nguyên đúng là “đàn em” trung thành của Lục Song.
Vệ Nam gật đầu: “Anh thấy… khó chịu ở đâu”. Giọng nói có vẻ nhẹ nhàng hơn: “Bắt đầu từ lúc nào?”
Lục Song vẫn ho: “Card âm thanh, khụ khụ, xuất