Tác giả: Diệp Chi Linh
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341983
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1983 lượt.
iều về các khoa. Vệ Nam rất thích giáo sư este, ý nghĩ muốn vào khoa tim cùng cô ấy xông pha khắp chốn rần bén rễ trong lòng. Đúng lúc ấy lại gặp Diệp Kính Văn trên mạng nên nhắn tin hỏi thăm.
“Anh ơi, con gái làm ở ngoại khoa có mệt lắm không?”
“Nói lắm”.
Vệ Nam không thể phán đoán câu “nói lắm” ấy là trả lời tự động hay là anh ta đang trả lời thật. Thế là lại nhắn thêm một câu: “Nhưng em thấy mình rất có hứng thú với ngoại khoa tim mạch”.
“Ngoại khoa tim mạch? Em muốn chết đến phát điên rồi à?”
Ồ, không phải trả lời tự động. Vệ Nam uống ngụm nước rồi gõ tiếp: “Bây giờ em vẫn chưa quyết định sẽ vào khoa nào. Chỉ là rất hứng thú với ngoại khoa tim mạch, hơn nữa rất thích giáo sư Hà”.
“Hứng thú không thể lôi ra mà ăn được. Thực tế chút đi. Con gái không đủ sức làm ngoại khoa đâu, còn phải chăm sóc con. Anh khuyên em nên từ bỏ ý nghĩ ấy đi. Hơn nữa giáo sư Hà cũng không nhận đệ tử nữ”.
“Vậy ạ”. Vệ Nam cảm thấy hụt hẫng. Xem ra người phụ nữ mạnh mẽ như giáo sư Hà chỉ có thể ngưỡng mộ trong lòng. “Haizz, vậy thì em suy nghĩ đi khoa khác vậy”.
“Thích giáo sư este thế à?”
“Vâng, rất thích”.
“Nhưng em không có chút tố chất nào để trở thành người phụ nữ mạnh mẽ”.
“Đừng có đả kích người khác như thế chứ… .”
“Anh thấy em có tình yêu thương bao la, chi bằng đến khoa nhi dỗ trẻ con?”
“… .Em rất ghét trẻ con quấy khóc”.
“Không sao, sau này làm mẹ rồi, em sẽ thấy lúc trẻ khóc mới đáng yêu làm sao”.
“… … Vẫn còn xa lắm”.
“Xa sao? Anh thấy em để status là �bắn ra một mũi tên đầy máu để xuyên vào lòng anh� chẳng phải là muốn xuyên vào tim ý chung nhân sao? Có ý chung nhân rồi thì chẳng bao lâu sẽ có con. Không phải là em chưa chuẩn bị tư tưởng sinh con đấy chứ?”
Tư duy của anh ta thật sinh động, ai nói có ý chung nhân rồi thì phải chuẩn bị sinh con? Vệ Nam gườm gườm, chuyển chủ đề nói chuyện: “Đúng rồi, lần trước nói chuyện với anh về cách liên lạc với Tiêu Tinh… .không biết anh còn nhớ không?”
“À, tối qua vừa gặp Tiêu Tinh trong sân trường. Cô ấy nói vừa đến Mỹ đã bị mất điện thoại, không biết liên lạc với các em bằng cách nào. Anh cho cô ấy số đỉện thoại của em rồi. Cô ấy sẽ chủ động liên lạc với em”.
Vệ Nam vô cùng cảm kích: “Cảm ơn anh, cảm ơn anh nhiều lắm, thực sự cảm ơn anh”.
Diệp Kính Văn nhắn lại: “Giả tạo quá”.
Vệ Nam tắm xong, tắt máy tính, đang ngồi sấy tóc thì nghe thấy tiếng gõ cửa. Chú Phóng lôi Lục Song vào nhà như lôi xác chết vậy. Vệ Nam vội đỡ một tay, hai người dìu Lục Song vào giường. Thấy dáng vẻ say sỉn của anh ta, Vệ Nam tức giận nói: “Làm gì mà uống nhiều thế?”
Chu Phóng nói: “Không phải anh chuốc rượu nó đâu. Hình như tâm trạng nó không tốt, muốn mượn rượu giải sầu”. Nói xong quay người bước ra cửa, xua tay nói: “Anh đi đây. Em liệu mà chăm sóc nó nhé”.
Sau khi Chu Phóng đi, Lục Song trai mày, vẻ mặt khổ sở, đòi uống nước. Vệ Nam rót nước cho anh ta uống, anh ta không uống mà quay đầu đi không thèm nhìn.
Thôi được, kẻ say là anh.
Vệ Nam giúp Lục Song cởi áo, cởi giày, đỡ anh ta nằm lên giường, đắp chăn, đang định đi thì bị anh ta kéo tay lại.
Vệ Nam quay đầu, thấy đôi mắt long lanh của Lục Song đang nhìn mình chằm chằm, nhìn đến nỗi người ta phải dựng tóc gáy. Tay bị anh ta nắm chặt nên hơi đau. Vệ Nam nhíu mày: “Sao vậy? Nước rót rồi anh có thèm uống đâu”.
Bỗng nhiên Lục Song nói: “Vệ Nam”.
Thấy anh ta khẽ gọi tên mình, Vệ Nam im lặng chờ anh ta nói tiếp. Nào ngờ Lục Song gọi tên xong không nói gì nữa mà nhìn mình chằm chằm. Vệ Nam nghi ngờ, không biết đó có phải là biểu hiện của việc say rượu không?
Lục Song biết rất rõ mình không hề say.
Người con gái trước mặt với đôi mắt đen to tròn đang nhìn mình. Dường như muốn nói gì với mình nhưng lại không nói nữa, mái tóc mềm mượt vẫn còn ươn ướt, thoang thoảng mùi thơm nhè nhẹ của dầu gội đầu, nhẹ nhàng buông xuống vai – Đó chính là Vệ Nam, người con gái mình yêu.
Nhân lúc uống say, Lục Song không chút do dự, đưa tay nhẹ nhàng ôm Vệ Nam, hôn vào đôi môi cô ấy.
“Anh làm gì đấy… .” Vệ Nam ngạc nhiên nói
Tiếng nói bị chặn lại ở môi, cảm giác bỗng chốc người cô ấy đông cứng lại nhưng Lục Song vẫn không có ý định buông tay.
Nụ hôn dịu dàng, tình cảm, cảm giác mùi rượu thoang thoảng lan tỏa trong miệng khiến Lục Song mơ màng.
Bỗng nhiên cảm thấy tình cảm bị đè nén bấy lâu nay cuối cùng đã được tìm được cơ hội thổ lộ. Những bí mật chôn sâu tận đáy lòng dường như cũng đang hò hét, đòi nhảy ra khỏi lồng ngực, nhịp tim đập dữ dội trở nên rõ rệt và tha thiết hơn trong không gian tĩnh lặng.
Vệ Nam không biết rằng Lục Song rất mong cô trở thành bạn gái thật sự của anh.
Rất mong nụ cười rạng rỡ của cô trước mặt bố mẹ là nụ cười từ tận đáy lòng chứ không phải giả tạo. Rất mong khi bố mẹ bàn chuyện đặt tên cho con, Vệ Nam có thể chăm chú lắng nghe chứ không phải cúi đầu nghĩ đến Hứa Chi Hằng của mình. Rất mong có thể quang minh chính đại nắm tay cô ấy, nói với mọi người rằng đây là người con gái mình yêu, sau đó nhẹ nhàng hôn lên mái tóc cô ấy. Rất mong được l