Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ốc Sên Chạy

Ốc Sên Chạy

Tác giả: Diệp Chi Linh

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342236

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2236 lượt.

thừng.
Bàn tay Lục Song xiết chặt lại, những ngón tay cắm vào da thịt để lại những rãnh đỏ rõ rệt.
Một lúc sau, anh ấy khẽ nói: “Em cứ ở đây, anh đi tìm phòng khác”.
Nói xong Lục Song đứng dậy, quay người bước đi.
Vệ Nam bỗng thấy tim mình nhói đau.
Nhưng… .người đã dồn hết sinh lực vào mối tình với Hứa Chi Hằng như mình làm gì có tư cách chiếm toàn bộ trái tim anh ấy một cách ích kỷ như vậy?
“Lục Song… ..em… .” Vệ Nam mở miệng nhưng không nói được lời nào.
Với những người như anh ấy, dù là ba chữ “em xin lỗi” cũng cảm thấy quá “rẻ tiền”. Còn gì để nói đây? Cho đến bây giờ vẫn nghĩ đến cảm nhận của mình, để mình ở căn phòng anh thuê, còn anh thì chuyển ra ngoài ở… .nên nói gì để bày tỏ sự áy náy của mình đây?
Nghĩ lại mới thấy sự dịu dàng và quan tâm mà anh ấy dành cho mình hiện ra trước mắt rõ mồn một. Cứ tưởng rằng anh ấy chỉ đang diễn kịch, nhưng làm gì có diễn viên nào diễn thật đến như vậy? Đã có lúc nghi ngờ liệu có phải anh ấy thích mình không, đã lấy hết dũng khí để hỏi, sau khi nhận được lời phủ định của anh ấy, cảm thấy thật nhẹ nhõm, nào ngờ ngay cả lúc ấy anh ấy cũng đóng kịch.
Thực ra anh ấy rất giống mình, dùng mặt lạ để che đậy cảm xúc thực sự, vì che đậy quá hoàn hảo nên không phâ biệt được thật giả. Vì phải kìm nén quá lâu, cuối cùng không thể chịu đựng được nữa mới dùng nụ hôn mãnh liệt như tối qua để bộc lộ, để trút hết những thứ đã giấu kín trong lòng. Vệ Nam vẫn nhớ hành động khiếm nhã của Lục Song tối quá, vẫn nhớ giọt nước mắt mà anh ấy không kiềm chế được, giọt nước mắt ấy dính vào má khiến mình thấy nóng rát.
Thấy anh ấy thắt cà vạt trước gương, bình thản như không có chuyện gì xảy ra.
Vệ Nam bỗng thấy sống mũi cay cay.
Lục Hựu Hựu, hai chúng ta không thể trở lại như xưa. Bởi vì em không thể cho anh tình yêu mà anh muốn.
Ngồi xe của anh ấy đến bệnh viện, Vệ Nam cảm thấy không tự nhiên chút nào. Lục Song ngồi cạnh vẫn bình thản như không, còn bật nhạc, bài hát của Ngũ Nguyệt Thiên với nhan đề �Em không vui vẻ thực sự�
Nguyên Nguyên nói bài hát này quả thực rất dã man, khiến người nghe thấy cào xé tâm can. Lúc ấy, tiếng gào thét gần như khản cả giọng bên tai như muốn nói thay lời cho hai con người đang ngồi trên xe.
Khóc giữ dòng người, em chỉ muốn biến mình thành trong suốt, em không còn mơ mộng, không còn thấy đau hay rung động bởi vì em đã quyết định rồi, em đã quyết định rồi.
Em lặng lẽ chịu đựng, giữ ngày hôm qua thật chặt, ký ức càng ngọt ngào thì càng khiến người ta tổn thương, càng cố giữ trong lòng bàn tay, thì các vết dao đâm càng chằng chịt.
Em không vui vẻ thực sự, nụ cười của em chỉ là màu sắc tự vệ… .
Giọng hát đến cao trào thì vụt tắt bởi Vệ Nam đã tắt nó đi.
“Anh mới lấy được giấy phép lái xe, lúc lái xe không nên nghe nhạc thì tốt hơn”. Vệ Nam khẽ nói.
“Vệ Nam”. Lục Song khẽ gọi tên Vệ Nam, tuy anh ấy không quay đầu sang nhưng qua gương, Vệ Nam có thể nhìn thấy anh ấy nhếch nói. “Tuy mối tình trước đã thất bại, nhưng em không nên thu mình như con ốc sên, tìm mọi cách tìm đường rút lui”.
Đến ngã tư thì gặp đèn đỏ, Lục Song dừng xe lại, mỉm cười. Dù ván bài có xấu đến đâu thì anh cũng đã cầm nó lên và cố gắng hết sức để đánh nó, đến tận lúc không còn gì để đánh. Vì vậy em không cần tìm đường rút lui, cũng không cần mất tự tin vì ván bài đẹp vẫn chưa đánh xong.
Lục Song nói tiếp: “Bởi vì Lục Hựu Hựu sẽ luôn ở bên em”.
Anh ấy dùng “Hựu Hựu”, cái tên mà từ nhỏ đến lớn chỉ dành riêng cho Vệ Nam, cũng chính là nick name cô ấy tách ra từ tên anh.
Đèn xanh bật lên, chiếc xe chầm chậm tiến về phía trước.
Vệ Nam cúi đầu, bàn tay trong túi áo xiết chặt lại. Một lúc sau, cô ấy khẽ nói: “Lục Song, anh đừng nên tự làm khổ mình… .”
“Người tự kỷ như anh lẽ nào lại nỡ làm khổ mình?” Lục Song khẽ cười ngắt lời Vệ Nam, “Những việc anh thích làm không ai có thể cản được anh. Nếu anh không muốn thì dù có ép anh cũng không làm”.
“Anh… ..” Vệ Nam mở miệng nhưng không biết nên nói gì.
“Tất cả đều do anh tự nguyện”. Lục Song ngừng một lát rồi quay sang nhìn Vệ Nam, “vì vậy, em không cần thấy có lỗi”. Nói xong anh nhếch mép cười, “Tối qua uống say quá, không kiềm chế được bản thân. Em quên đi nhé”.
Đó là câu nói cuối cùng của Lục Song, sau đó chiếu xe dừng lại ở cổng bệnh viện. Sau khi xuống xe, Vệ Nam thấy Lục Song phóng xe đi, vẫn như trước đây, giống như vung dây quất ngựa, nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt của Vệ Nam.
Vệ Nam đứng đó, lặng lẽ thở dài, Lục Song, anh đừng đối xử tối với em quá, nhớ lại những lần xỏ đũa anh, em có thể không cảm thấy có lỗi được không? Cảm giác muốn quay lại thời gian bóp cổ mình.
- Nhưng, khoảng thoài gian chòng ghẹo lẫn nhau là khoảng thời gian hạnh phúc nhất trong chuỗi ngày đau khổ này.
Hôm nay Vệ Nam và Nguyên Nguyên chuyển đến khoa cấp cứu.
Vừa vào khoa đã thấy những bóng trắng chạy vụt qua, giống như ma quỷ vậy. Hai người nhìn nhau, rùng mình run sợ. Sau đó bước thật nhanh vào văn phòng của bác sĩ Lưu. Đang định giới thiệu bản thân thì người đó liếc nhìn tấ