XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ốc Sên Chạy

Ốc Sên Chạy

Tác giả: Diệp Chi Linh

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341971

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1971 lượt.

p nhất, đựoc ở trong căn phòng sang trọng nhất, được sống sung sướng.
Kết quả llà vào đúng ngày mình hết thời gian thực tập, trở thành luật sư chính thức, đón mẹ về ăn mừng thì… “
Mẹ đã vĩnh viễn rời xa cõi đời.
Kỳ Quyên luôn nghĩ, cuộc đời mình toàn những điều trớ trêu.
Người cha mà hồi nhỏ mình yêu quý nhất sau này trở thành người mình hận nhất. Chị em tốt nhất của mình yêu com trai của người mà mình hận nhất.Cái ngày muốn để mẹ được sống sung sướng thì đúng là ngày mẹ ra đi mãi mãi.Một mình phải chịu đựng nhiều nỗi đau như thế. Đôi lúc cô ấy cảm thấy cuộc sống thật bất công, nhưng điều mình có thể làm được là chấp nhận, chấn nhận và chấp nhận, nếu không thì sẽ thế nào đây? Chết ư? Cho đến tận bây giờ vẫn không có dũng khí để chết, bởi vì..vì muốn mình sống tốt mà mẹ đã hy sinh cả cuộc đời.
Đó là ân tình mà mình vĩnh viễn không thể đền đáp được.
Một giọt nước mắt rơ xuống, vì Kỳ Quyên nằm nghiêng nên nước mắt rơi xuống gối, Lục Song ngồi cạnh mà cũng không nhìn thấy.
“Tôi sẽ sống thật tốt, nếu không thì thật có lỗi với mẹ”.Tay Kỳ Quyên túm lấy ga trải giường, giống như đang tự hứa với mình, cô khẽ nói:” Mơ ước của mẹ là muốn tôi trở thành luật sư,vì vậy tôi sẽ để mẹ thấy con gái của mẹ sẽ không để mẹ thất vọng, không để những khó khăn của mẹ trở nên uổng công vô ích, ít nhất thì cũng phải sống đến sáu mươi tuổi rồi mới đến tìm mẹ”.
Lục Song cười, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Kỳ Quyên:” Em nghĩ được như thế là rất đúng, chỉ có sống thật tốt thì mẹ ở trên trời mới yên tâm được.”
Kỳ Quyên cười:” Anh thật là văn vẻ”.
Lục Song nói:” Em quá mạnh mẽ, anh đã chuẩn bị một đống từ để thuyết phục em, kết quả là không dùng được từ nào, chỉ có thể chọn đại một câu để bày tỏ lòng mình”.
Kỳ Quyên cười:” Anh không cần lo cho em, dù chuyện nhỏ hay lớn một mình em đều gánh vác được, đã quen rồi mà”.
“Em nghĩ được như vậy thật không dễ dàng chút nào. Anh thấy khâm phục em rồi đấy”. Lục Song khẽ cười:” Thấy em phấn chấn thế này, Vệ Nam chắc sẽ vui lắm”.
Kỳ Quyên “ừ” một tiếng rồi nói:” Anh yêu Nam Nam đúng không?”
Lục Song sờ mũi:” Đúng vậy, em cũng cảm nhận được điều đó à?”
“Cái đuôi sói của anh dài như vậy chẳng nhẽ em lại không nhìn thấy?” Kỳ Quyên khẽ thở dài:” Anh yêu Nam Nam như vậy đúng là may mắn cho nó”.
“Yêu cô ấy cũng là may mắn của anh mà”. Lục Song cười, “Tiếc rằng cô ấy yêu Hứa Chi Hằng”.
Kỳ Quyên im lặng một lúc rồi quay sang nhìn Lục Song và nói:” Anh biết vì sao em ghét Hứa Chi Hằng không?” Thấy Lục Song im lặng không nói gì, Kỳ Quyên nói tiếp:” Em ghét nó không chỉ vì sự xuất hiện của nó đã phá hoại gia đình em mà còn vì… nó đã kế thừa toàn bộ tính xấu của bố nó.Nam Nam không biết rằng, số ảnh của những người con gái mà nó đã quan hệ nhiều đến nỗi có thể mở triển lãm ảnh, lại còn làm cho Tô Mẫn Mẫn có thai phải đi phá, loại người như thế làm sao có thể gửi gắm suốt đời được? Làm sao có thể để… Vệ Nam ngây thơ giống mẹ em, đau khổ suốt đời, liên lụy đến cả đời sau”.
Lục Song chau mày:” Có lẽ đó chỉ là bề ngoài, chắc anh ta không đến nỗi tệ như thế”.
Kỳ Quyên gườm gườm:” Anh lại còn nói hộ cho anh ta”.
Luc Song nhăn nhó nói:” Anh cũng không muốn mà, nhưng anh nghĩ rằng ngừơi mà Vệ Nam yêu chắc cũng không xấu xa lắm”.
Kỳ Quyên lạnh lùng nói:” Dù thế nào đi nữa em mong anh đừng từ bỏ Nam Nam, ban đầu em thấy anh chướng mắt nhưng bây giờ lại thấy thuận mắt”.
Lục Song cười:” Nghe lời nói ấy của em anh cảm thấy rất vinh dự”.
“Ừ. Cũng tạm được, không phải là thuận mắt lắm, tạm chấp nhận được thôi”. Kỳ Quyên gật đầu, nói tiếp:” Nam Nam trông thế thôi, thực ra rất dễ bị lừa, chịu khó dỗ dành nó là nó sẽ vẫy đuôi chạy theo… ” Kỳ Quyên đang nói bỗng nhiên dừng lại.
Cùng với tiếng đẩy cửa là tiếng bước chân của Vệ Nam với hộp cơm trên tay.
Sau khi nhìn thấy Kỳ Quyên, Vệ Nam vội vứt hộp cơm cho Lục Song rồi căng thẳng bước đến gần giường Kỳ Quyên và hỏi:” Tiểu Quyên, mày tỉnh rồi à?” Vệ Nam đặt tay lên trán Kỳ Quyên kiểm tra nhiệt độ, sau đó nắm chặt tay cô ấy:” Mày thấy khó chịu ở đâu?”
Kỳ Quyên nhìn Lục Song đang cố nhịn cười rồi lạnh lùng nói:” Toàn thân khó chịu”.
“Thế à?… Để tao gọi bác sĩ đến khám cho mày”. Vệ Nam rất lo lằng, đang định chạy đi thì bị Kỳ Quyên kéo lại, ” Thôi, đừng để đám thiên thần áo trằng ấy giày vò tao nữa, giày vò đến nỗi tao sắp gãy xương rồi”.
Thấy sắc mặt Kỳ Quyên bình thường, không có biểu hiện như sáng nay, Vệ Nam nhìn Lục Song với ánh mắt nghi ngờ, Lục Song mỉm cười gật đầu.
Lúc ấy Vệ Nam mới yên tâm thở phào nhẹ nhõm.
Tối hôm ấy anh Phí Đằng trực đêm, Nguyên Nguyên nói ở lại bệnh viện trông Kỳ Quyên, Vệ Nam bị Lục Song lôi về nhà nghỉ ngơi.
Hai người ở trong căn phòng quen thuộc, Vệ Nam cảm thấy không tự nhiên, cũng không biết nên nói gì với anh ta. Ngược lại, Lục Song lại bình thản thái quá, dường như chưa xảy ra chuyện tỏ tình hôm ấy, khuôn mặt thản nhiên như xưa.
“Em đi tắm đi, tắm xong ngủ một giấc cho đỡ mệt:. Về đến nhà Lục Song đi thẳng vào phòng ngủ.
Vệ Nam vội nói:” Hay là anh tắm tr