Tác giả: Diệp Chi Linh
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341969
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1969 lượt.
trên không mà hai người cùng xây nên. Đẹp nhưng dễ vỡ. Gia đình phản đối thì sao chứ, hoàn cảnh không tốt thì sao chứ, chúng ta sống cuộc sống của mình, vì sao phải cố tìm cho mình bao nhiêu lý do để trốn tránh, ngay cả dũng khí thử tiến một bước cũng không có?
Phải anh từ lâu anh ấy đã biết rằng bất luận về tính cách hay cách sống, hai người đều không thể bù trừ chi nhau, vì vậy mới cố gắng trân trọng khoảng thời gian ngắn ngủi bên nhau, để lại hồi ức đẹp đẽ, khắc cốt ghi tâm.
Sau đó anh ấy quay người bước đi như vừa hoàn thành xong một nhiệm vụ vậy.
Phải chăng điều ấy đồng nghĩa với việc có hồi ức ấy là đã đủ lắm rồi?
Vệ Nam im lặng một lúc rất lâu rồi khẽ mỉm cười với Lục Song.
“Em biết nên làm thế nào rồi, cảm ơn anh đã nhắc nhở”.
Lục Song mỉm cười: “Em có tâm trạng gì đều bộc lộ trước mặt anh, anh cảm thấy rất vui. Bởi vì anh thích con người thật của em. Trước mặt anh em không cần đeo mặt nạ”.
Sau đó hai người không nói gì, Lục Song cúi người nhẹ nhàng vỗ vào vai Vệ Nam: “Anh đói, đi làm chút gì ăn”. Sau đó anh ấy đi vào phòng bếp, đeo tạp dề làm món sườn xào chua ngọt.
Vệ Nam ngẩng đầu, nhìn anh ấy tất bật nấu nướng, mắt không rời khỏi anh, lâu đến nỗi cảm thấy mắt cay cay. Đến khi mùi thơm lan tỏa khắc phòng, Vệ Nam mới ngạc nhiên nhận ra rằng Lục Song làm món sườn rất thơm, thơm hơn cả món sườn mẹ lam. Có lẽ anh ấy đã làm thử rất nhiều lần.
Hôn Lễ Của Tiêu Tinh
Vì vết thương của Kỳ Quyên chưa lành nên Vệ Nam không dám nói cho cô ấy biết chuyện Tiêu Tinh kết hôn. Dù là người bình tĩnh như mình, khi nghe tin ấy cũng bất ngờ, huống hồ là Kỳ Quyên, sức khỏe như thế, không thể chịu được áp lực quá lớn.
Nhiều ngày sau, khi tâm trạng bắt đầu ổn định, Vệ Nam hỏi Lục Song về tình hình của Tiêu Tinh.
Cô ấy kết hôn với ai?
Thẩm Quân Tắc, người xuất sắc nhất trong gia tộc họ Thẩm, trẻ tuổi năng động. Anh nói chuyện với anh trai Tiêu Tinh rồi, anh ấy nói Tiêu Tinh tự nguyện kết hôn, muốn ngăn cũng không ngăn được. Lục Song nói rất trôi chảy, cứ như là đã chuẩn bị từ trước vậy.
Từ nhỏ Vệ Nam chưa đi xa bao giờ, lần xuất ngoại này cũng là lần đầu tiên xa nhà, khó tránh khỏi bố mẹ không yên tâm. Vừa nói ý định ra nước ngoài, mẹ đã đập bàn rồi nói lớn: Một mình con ra nước ngoài, chẳng may lạc đường thì làm thế nào?
Lục Song ngồi cạnh cười thầm, thì ra thói quen đập bàn khi tức giận của Vệ Nam là do di truyền.
Vệ Nam nhăn nhó nói: Mẹ, con lớn thế này rồi lạc đường sao được? Hơn nữa Tiêu Tinh sẽ ra sân bay đón con mà
Mẹ Vệ Nam vẫn chưa yên tâm: Ngày trước con đi mua rau cũng bị lạc, lần này sang tận bán cầu bên kia, cho dù không lạc đường thì vấn đề ăn ở cũng là vấn đề lớn.
Cuối cùng lại là Lục Song đứng ra giảng hòa tranh chấp giữa hai mẹ con: Cô cứ yên tâm ạ, cháu sẽ đi cùng Vệ Nam. Cháu đã nói qua với bố mẹ, bố mẹ cháu cũng đồng ý rồi ạ
Vừa nghe Lục Song nói vậy mẹ Vệ Nam yên tâm ngay, cười tít mắt: Thế à, nếu có cháu cùng đi thì Nam Nam đi đâu cô cũng yên tâm
Sau đó mẹ quay sang nói chuyện với bố như không có chuyện gì xảy ra vậy.
Thực ra khi nghe Lục Song nói vậy Vệ Nam cảm thấy rất ngạc nhiên, thấy mẹ nghe xong đồng ý luuon lại càng ngạc nhiên hơn. Khi quay sang thấy anh mỉm cười thản nhiên, lại thấy khó chịu đến nỗi không thể cất thành lời – Nên dung lời nào để biểu lộ tâm trạng lúc này đây? Cảm động vì anh ấy không rời xa mình chăng? Hay là yên tâm vì anh ấy ở bên? Bất luận thế nào, khi thấy anh ấy nói những lời ấy mà nhẹ tựa lông hồng, Vệ Nam chỉ có thể nắm chặt tay, hít một hơi thật sâu rồi mỉm cười và nói: Cảm ơn anh
Tuy đã nói câu ấy rất nhiều lần nhưng Vệ Nam không tìm được lời nào hay hơn. Có lẽ sau khi những chuyện vặt vãnh này kết thúc, mình nên dung hành động thực tế để bày tỏ long biết ơn đối với anh ấy.
Sau khi lên máy bay, Vệ Nam sợ mình say xe, say tàu lại say cả máy bay nên vừa ngồi xuống ghế là nhắm chặt mắt. Lục Song ngồi cạnh dịu dàng đặt tay lên tay cô để cô cảm thấy yên tâm. Vệ Nam lo lắng chờ máy bay cất cánh, kết quả là máy bay từ từ bay lên không trung, Vệ Nam không thấy có gì bất ổn. Thế là yên tâm mở mắt ra, khẽ cười: Không ngờ em lại không say máy bay. Lẽ nào kiếp trước là người chim? Thấy Lục Song không có phản ứng gì, Vệ Nam quay sang nhìn, thì ra anh đã ngủ rồi.
Lúc Vệ Nam quay sang nhìn, Lục Song dựa đầu vào vai cô rất tự nhiên. Vệ Nam đờ người ra, thấy anh ngủ ngon, không muốn làm phiền, chỉ có thể thả lỏng người để anh ngủ thoải mái hơn. Nhịp thở đều đều của Lục Song phả vào tai, đoạn tóc mới dài ra rủ xuống, nhẹ nhàng chảy vào cổ, cảm giác ngứa ngứa khiến Vệ Nam thấy hơi khó chịu, chỉ có thể hít thở thật sâu để quên đi nhịp tim đập không theo quy luật.
Vệ Nam không nhận ra bản chất xấu xa của Lục Song vì vậy vẫn duỗi thẳng vai cho anh ta dựa, Lục Song được voi đòi tiên, ngả thẳng vào long Vệ Nam.
Động tác này của Lục Song khiến Vệ Nam hơi hốt hoảng, nhưng cô không hề nghĩ theo hướng tiêu cực là thực ra anh ta đang lợi dụng m